20px

Nhưng chẳng còn tác dụng gì.

“Sao cô Lâm vẫn chưa tới?”

“Có phải sắp xảy ra chuyện rồi không? Cơn bão này đáng sợ quá!”

“Con muốn về nhà.”

“Con không muốn học bù nữa…”

Đến lúc này.

Mọi người mới thật sự nhận ra sức mạnh đáng sợ của thiên nhiên.

Mới hiểu bản thân đang ở trong tình cảnh nguy hiểm đến mức nào.

Cũng mới nhận ra.

Những lời cảnh báo của tôi ngày hôm qua.

Hoàn toàn không phải chuyện giật gân.

Két…

Mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.

Những vết nứt nhỏ.

Đang dần mở rộng ra với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

“Sao tòa nhà cứ phát ra tiếng động vậy?”

Một nam sinh run rẩy chỉ lên trần nhà.

“Là tiếng cốt thép!”

Một phụ huynh đang trực lập tức tái mét mặt.

“Tòa nhà không chịu nổi nữa rồi!”

“Mọi người mau chạy đi!”

“Chạy đi đâu bây giờ?”

Mẹ của Vương cũng hoàn toàn hoảng loạn.

Bên ngoài.

Mưa to gió lớn chẳng khác nào tận thế.

Cho dù chạy ra ngoài.

Cũng chỉ có con đường ch/ế/t.

Đến lúc này.

Bà ta mới hối hận đến tột cùng.

Tại sao trước đây lại mù quáng tin tưởng cô Lâm?

Rầm!

Một tiếng động kinh hoàng vang lên từ phía hông tòa nhà dạy học.

Kèm theo đó là những rung chấn dữ dội.

Đó là âm thanh của tòa nhà bắt đầu sụp đổ.

“Sập rồi!”

“Tòa nhà sắp sập rồi!”

Cả lớp hoàn toàn mất kiểm soát.

Mọi người như những con ruồi không đầu.

Chen lấn lao về phía cửa.

Xô đẩy lẫn nhau.

Thà bị cơn bão cuốn đi.

Còn hơn bị chôn vùi dưới đống đổ nát của tòa nhà.

Mẹ của Vương bị dòng người xô đẩy lao về phía trước.

Bà ta cố với tay giữ lấy con trai mình.

Nhưng vẫn bị đám học sinh chen tách ra.

Trần nhà bắt đầu bong tróc trên diện rộng.

Ngay sau đó.

Một tiếng nổ vang trời.

Cả tòa nhà dạy học hoàn toàn đổ sập.

Mẹ của Vương cũng chìm vào hôn mê.

Không một ai biết.

Người mà họ luôn mong ngóng là cô Lâm.

Lúc này hoàn toàn không có mặt ở văn phòng.

Cô ta đang trốn ở nhà.

Thản nhiên chơi game.

Đêm qua.

Khi siêu bão vừa đổ bộ.

Cô Lâm đã bắt đầu chùn bước.

Nhưng cô ta lại không tiện nói thẳng.

Thế là viện cớ ở nhà.

Đợi khi gió yếu đi mới đến trường.

Ngoài miệng thì nói là đang sắp xếp tài liệu ôn tập.

Dù sao trong lớp cũng có mấy phụ huynh luôn tâng bốc cô ta giúp duy trì trật tự.

Cùng lúc đó.

Tôi đang ngồi trên chiếc ghế massage trong căn biệt thự.

Vừa cầm tách trà nóng.

Vừa thong thả xem phim.

Tiểu Tiểu cũng vừa kết thúc một buổi học trực tuyến với giáo viên nước ngoài.

“Mẹ.”

“Cô giáo nước ngoài khen khả năng nói tiếng Anh của con rất giỏi!”

“Cô còn bảo vốn từ của con đã vượt xa các bạn cùng tuổi nữa!”

Tôi mỉm cười xoa đầu con bé.

“Tiểu Tiểu nhà mình vốn đã rất xuất sắc mà.”

Đúng lúc ấy.

Màn hình điện thoại của tôi sáng lên.

Là thông báo khẩn từ ứng dụng tin tức.

【Tòa nhà dạy học cũ của Trường Trung học Hải Thành bị sập nghiêm trọng trong cơn bão, nghi có nhiều học sinh mắc kẹt.】

Tôi còn chưa kịp bấm vào xem.

Thì điện thoại của chồng đã gọi đến.

“Anh vừa xem tin tức.”

“Tòa nhà dạy học của Trường Trung học Hải Thành bị sập rồi.”

“Hai mẹ con em không sao chứ?”

Giọng anh đầy hoảng hốt.

“Anh yên tâm.”

“Bọn em không sao.”

Tôi dịu dàng trấn an anh.

“Em và Tiểu Tiểu đều đang ở nhà.”

“Hôm qua đã rời khỏi trường rồi.”

Lúc ấy.

Chồng tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

“Tạ ơn trời…”

“Vừa nhìn thấy bản tin, anh sợ đến hồn vía lên mây.”

“À đúng rồi.”

“Có phải cô Lâm và bọn họ bắt nạt hai mẹ con em không?”

“Sao tự nhiên lại chuyển trường?”

Tôi khựng lại một chút.

Rồi ngắn gọn đáp:

“Không có gì lớn.”

“Đợi anh về rồi em sẽ kể.”

“Bên anh thế nào?”

“Bão có ảnh hưởng nhiều không?”

Chồng tôi ra hiệu cho các trợ lý đi xác minh tình hình.

“Đợi anh.”

“Anh sẽ về nhà ngay.”

Lúc này.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...