Ngày tuyển chọn Thánh nữ của Miêu Cương, muội muội sợ rắn, không dám bước vào Vạn Xà Quật.
Kiếp trước, nàng vừa khóc vừa cầu xin ta thay nàng đi một chuyến.
“Tỷ tỷ, tỷ gan lớn, giúp muội lấy Thánh linh ra được không?”
Ta đã đi.
Vạn xà lui tránh, nhưng Thánh linh lại quấn lấy cổ tay ta, ngay tại chỗ nhận ta làm chủ.
Phu quân cau mày, nói ta cố ý cướp ngôi vị.
Mẫu thân cũng đỏ hoe mắt mắng ta:
“Ngươi biết rõ đó là mạng của muội muội ngươi, vì sao còn muốn cư//ớp?”
Sau đó, muội muội khóc lóc nói nàng mới là Thánh nữ được trời định.
Phu quân liền tự tay rạc//h n//át cổ tay ta, lột Thánh linh ra khỏi m//áu th//ịt, rồi đeo lại cho nàng.
Khi ta ch//ết trong Vạn Xà Quật, khắp nơi độc xà đều quỳ bái nàng.
Mở mắt lần nữa, Vạn Xà Quật lại mở cửa.
Muội muội nắm lấy tay áo ta, nước mắt lưng tròng:
“Tỷ tỷ, muội sợ rắn.”
“Tỷ thay muội vào được không?”
Ta bật cười, gỡ từng ngón tay nàng ra.
“Thánh nữ mà sợ rắn?”
“Vậy muội vẫn nên đổi nghề sớm đi.”
1.
Tay của Khương Nguyệt Dao cứng đờ giữa không trung.
Nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi nàng, giống như giọt sương muốn rơi mà chưa rơi.
Bên ngoài Vạn Xà Quật, tế hỏa cháy hừng hực, khói đen theo gió núi cuộn thẳng lên trời.
Người của mười hai trại Miêu Cương đều đã tới.
Các trưởng lão khoác áo choàng lông đen, những món trang sức bạc rủ trước ngực, mỗi bước đi đều vang lên tiếng leng keng.
Dưới bậc đá, tộc nhân quỳ kín một mảng. Tất cả đều đang chờ Thánh nữ mới bước vào động lấy Thánh linh.
Mẫu thân đứng sau lưng Khương Nguyệt Dao, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Chiếu Hành, con nói bậy gì vậy?”
Bà hạ thấp giọng, trong mắt toàn là ý cảnh cáo.
“Hôm nay là ngày trọng đại của muội muội con, không phải lúc để con giở tính.”
Ta nhìn bà.
Kiếp trước cũng như vậy.
Khương Nguyệt Dao sợ rắn, trốn trong lòng mẫu thân khóc đến run rẩy.
Mẫu thân dỗ dành nàng rất lâu, sau đó quay sang nhìn ta.
“Chiếu Hành, từ nhỏ con đã gan dạ, thay muội đi chuyến này.”
Bà nói quá tự nhiên.
Tựa như ta sinh ra đã phải thay Khương Nguyệt Dao bước vào tất cả những nơi âm u, lạnh lẽo và ẩm thấp.
Khi ấy, ta vẫn còn nghĩ đến tình tỷ muội.
Cũng vì hiếm khi mẫu thân dịu giọng với ta.
Thế là ta nhận lấy ngân đăng của người được chọn làm Thánh nữ, bước vào Vạn Xà Quật.
Trong động lạnh đến thấu xương.
Vô số độc xà cuộn mình trên vách đá, tiếng vảy rắn cọ vào nhau khe khẽ vang lên.
Ta đã từng nghĩ mình sẽ chết.
Thế nhưng, mỗi bước ta tiến lên, bầy rắn lại lùi về sau một bước.
Dưới đáy động, chiếc Thánh linh bằng đồng xanh bị dây đỏ quấn quanh bộ xương rắn. Thân chuông loang lổ, như đã say ngủ suốt bao năm tháng.
Ta đưa tay lấy nó.
Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào, tiếng chuông liền vang lên.
Một tiếng thanh thúy.
Vạn xà phủ phục.
Thánh linh hóa thành một luồng sáng đỏ, chui thẳng vào xương cổ tay ta.
Ta đau đến quỳ sụp xuống đất.
Khi bước ra khỏi Vạn Xà Quật, tất cả mọi người đều nhìn thấy dấu chuông trên cổ tay ta.
Các trưởng lão đồng loạt quỳ xuống, cao giọng hô:
“Thánh nữ quy vị!”
Ta còn chưa kịp hoàn hồn, Khương Nguyệt Dao đã khóc lóc nhào vào lòng mẫu thân.
“Tỷ tỷ rõ ràng chỉ nói sẽ thay muội lấy Thánh linh.”
“Sao tỷ ấy lại để Thánh linh nhận chủ?”
Mẫu thân trước mặt mọi người tát ta một cái.
“Khương Chiếu Hành, con biết rõ đó là mạng của muội muội con, vì sao còn muốn cướp?”
Phu quân ta, Lục Nghiễn Trần, đứng ở phía trước đám người.
Hắn là thiếu quân Miêu Cương, cũng là người năm xưa được ta cứu.
Ba năm trước, hắn trúng độc rắn hôn mê bất tỉnh.
Là ta dùng tâm đầu huyết để nối lại mạng sống cho hắn.
Sau khi tỉnh lại, hắn nắm lấy tay ta, nói rằng đời này nhất định sẽ bảo vệ ta.
Nhưng ngày hôm đó, khi nhìn thấy dấu chuông trên cổ tay ta, hắn chỉ khẽ nhíu chặt mày.
“Chiếu Hành, nếu nàng muốn làm Thánh nữ, cần gì phải dùng đến thủ đoạn như vậy?”
Câu nói ấy còn đau hơn cả cái tát của mẫu thân.
Sau đó, Khương Nguyệt Dao đổ bệnh.
Đêm nào nàng cũng kêu đau, nói rằng mệnh cách vốn thuộc về nàng đã bị ta cướp mất, Xà thần bắt đầu phản phệ nàng.
Mẫu thân quỳ ngoài cửa phòng ta, cầu xin ta trả lại Thánh linh.
Các trưởng lão ép ta mở tế đàn.
Lục Nghiễn Trần im lặng suốt ba ngày.
Đến ngày thứ tư, hắn cầm theo kim đao bước vào phòng ta.
“Chiếu Hành, Nguyệt Dao không chống đỡ nổi nữa.”
Ta lắc đầu, lùi về sau.
Thánh linh từ lâu đã dung nhập vào xương cổ tay ta, nối liền với máu thịt và mệnh hồn của ta.
Lấy Thánh linh, cũng chính là lấy mạng.
Lục Nghiễn Trần nắm lấy tay ta, giọng nói khàn khàn.
“Ráng chịu một chút.”
Khoảnh khắc kim đao rạch mở da thịt.
Ta đau đến bật thành tiếng.
Ta nhìn hắn cúi đầu, từng chút từng chút khoét mở xương cổ tay ta, lột chiếc Thánh linh đã hòa vào máu thịt ra ngoài.
Máu nhỏ xuống mu bàn tay hắn.
Ngón tay hắn run dữ dội.
Nhưng hắn vẫn không dừng lại.
Sau ngày hôm đó.
Ta bị ném trở lại Vạn Xà Quật.
Khương Nguyệt Dao đeo Thánh linh lên người.
Vạn xà đồng loạt quỳ bái dưới chân nàng.
Còn ta nằm trên phiến đá lạnh như băng, nơi cổ tay chỉ còn lại một lỗ máu trống hoác, lắng nghe bên ngoài vang lên tiếng hô dậy đất.
“Thánh nữ thiên tuế!”
Trước khi chết.
Cuối cùng ta cũng hiểu.
Rắn sẽ không nhận nhầm chủ nhân.
Nhưng con người thì có.
Hiện giờ, ta đã quay lại ngày tuyển chọn Thánh nữ.
Khương Nguyệt Dao lại nắm lấy tay áo ta, cầu xin ta thay nàng vào Vạn Xà Quật.
Ta gỡ từng ngón tay nàng ra.
Nàng ngơ ngác nhìn ta, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Tỷ tỷ, sao tỷ lại nói muội như vậy?”
Ta khẽ cười.
“Ta nói sai sao?”
“Thánh nữ phải vào Vạn Xà Quật, chưởng quản bách cổ, trấn áp Xà thần.”
“Muội ngay cả bóng rắn ở cửa động còn sợ, còn tranh Thánh linh làm gì?”
Xung quanh vang lên những tiếng hít khí khe khẽ.
Mẫu thân tức đến mặt mày tái mét.
“Chiếu Hành!”
Lục Nghiễn Trần cũng nhìn về phía ta.
Hôm nay hắn mặc ngân bào của thiếu quân, bên hông đeo trường đao hoa văn rắn, dung mạo lạnh lùng, thanh lãnh.
Ta và hắn đã có hôn ước.
Ba tháng nữa sẽ cử hành lễ hợp cẩn.
Kiếp trước, ta từng đầy lòng mong mỏi được gả cho hắn.
Nhưng giờ phút này, khi nhìn lại gương mặt ấy, nơi sâu trong xương cổ tay ta lại dâng lên từng cơn đau buốt.
Giống như thanh kim đao kia.
Lại một lần nữa áp lên da thịt.
Lục Nghiễn Trần nhíu mày.
“Chiếu Hành, Nguyệt Dao còn nhỏ, hà tất nàng phải làm nàng ấy mất mặt trước bao người?”
Ta cúi mắt nhìn cổ tay mình.
Nơi đó sạch sẽ như thuở ban đầu.
Nhưng ta biết.
Đã từng có một vết đao rạch xuống nơi ấy.
Sâu đến tận xương.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Nếu thiếu quân đau lòng, vậy thì thay nàng ấy vào đi.”
Lục Nghiễn Trần khựng lại.
Ta bình thản nói:
“Nếu đã ai cũng có thể thay.”
Chaporia
Bình Luận (0)