“Thiếu quân thương nàng ấy nhất, vậy ngài mới là người thích hợp nhất.”
________________________________________
2.
Lục Nghiễn Trần không bước vào Vạn Xà Quật.
Hắn là thiếu quân, thân phận tôn quý, lại là nam tử. Theo quy củ, khảo nghiệm Thánh nữ vốn không đến lượt hắn.
Các trưởng lão bắt đầu thấp giọng bàn tán.
Khương Nguyệt Dao khóc càng dữ dội hơn.
Mẫu thân đỡ lấy nàng, ánh mắt nhìn ta hận không thể róc từng miếng thịt.
“Chiếu Hành, muội muội con thân thể yếu ớt.”
Ta khẽ gật đầu.
“Ừm.”
Mẫu thân sững người.
Dường như bà cho rằng ta đã chịu nhượng bộ.
Ngay sau đó, ta lên tiếng.
“Thân thể yếu thì nên về nhà tĩnh dưỡng.”
“Nơi tuyển chọn Thánh nữ không chuẩn bị sẵn giường mềm.”
Trong đám người có kẻ không nhịn được bật cười thành tiếng.
Nhưng rất nhanh đã cố nén trở lại.
Sắc mặt Khương Nguyệt Dao lúc đỏ lúc trắng.
Từ nhỏ, nàng giỏi nhất là khóc.
Khóc để phụ thân đem thanh ngân đao ta vừa có được cho nàng.
Khóc để mẫu thân cắt ngắn bộ y phục mới của ta, nói rằng nàng mặc sẽ vừa vặn hơn.
Khóc vì rắn quá đáng sợ, cầu xin ta thay nàng vào Vạn Xà Quật lấy Thánh linh.
Chỉ cần nàng khóc.
Mọi người đều thấy nàng đáng thương.
Còn ta, nếu không chịu nhường.
Thì sẽ trở thành kẻ lòng dạ sắt đá.
Đáng tiếc.
Kiếp này, lòng dạ ta thật sự đã lạnh rồi.
Đại trưởng lão chống cây trượng đầu rắn bước tới.
Ông nhìn ta.
Lại nhìn sang Khương Nguyệt Dao.
“Người được chọn làm Thánh nữ phải tự mình vào động.”
“Người ngoài không được phép thay.”
Kiếp trước.
Ông cũng từng nói câu này.
Chỉ là mẫu thân quỳ xuống cầu xin ông.
Nói rằng ta và Khương Nguyệt Dao là tỷ muội ruột thịt, huyết mạch tương liên.
Ta thay nàng lấy Thánh linh cũng xem như là phúc trạch của nàng.
Khi ấy, Lục Nghiễn Trần cũng đứng ra phụ họa.
“Xưa nay Chiếu Hành luôn thương muội muội, sẽ không nảy sinh tâm tư khác.”
Vì thế.
Đại trưởng lão mới nhượng bộ.
Lần này.
Ta là người lên tiếng trước.
“Đại trưởng lão nói rất đúng.”
“Ai muốn Thánh linh.”
“Người đó tự mình vào Vạn Xà Quật.”
Ta nhìn Khương Nguyệt Dao.
“Muội muội, mời.”
Sắc mặt Khương Nguyệt Dao trắng bệch như tờ giấy.
Thân hình nàng lảo đảo.
Rồi mềm nhũn ngã vào lòng mẫu thân.
Mẫu thân cuống quýt gọi tên nàng.
Lục Nghiễn Trần cũng bước lên một bước, đỡ lấy vai bên kia của nàng.
“Nguyệt Dao.”
Tiếng gọi ấy vừa trầm thấp.
Lại đầy vẻ sốt ruột.
Ta đứng bên cạnh.
Chỉ thấy cảnh tượng trước mắt quen thuộc đến chói mắt.
Kiếp trước.
Khi ta bước ra khỏi Vạn Xà Quật.
Hai bàn tay đầy máu.
Xương cổ tay bị Thánh linh thiêu nóng bỏng.
Người đầu tiên Lục Nghiễn Trần nhìn tới.
Vẫn là Khương Nguyệt Dao.
Nàng ngất trong lòng mẫu thân.
Hắn lướt qua ta.
Đi đỡ nàng trước.
Khi ấy.
Ta còn tự tìm lý do thay hắn.
Nguyệt Dao nhát gan.
Bị dọa sợ cũng là lẽ thường.
Ta là tỷ tỷ.
Phải biết hiểu chuyện.
Mãi đến khi chết trong Vạn Xà Quật.
Ta mới hiểu.
Hai chữ hiểu chuyện.
Mới là thứ biết ăn thịt người nhất.
Bên cạnh tế đài.
Một nam nhân trẻ tuổi bỗng khẽ bật cười.
Mọi người đồng loạt nhìn theo tiếng cười.
Huyền Trưng tựa người vào cột đá.
Trên người khoác trường bào tế ti màu xanh sẫm.
Chiếc khuyên tai hình rắn bằng bạc buông dài tới trước vai.
Hắn là Đại tế ti trẻ tuổi nhất của Miêu Cương.
Kiếp trước, ta và hắn không có nhiều qua lại.
Ta chỉ nhớ, vào ngày Thánh linh bị cưỡng ép lấy đi, hắn từng ngăn Lục Nghiễn Trần.
Hắn nói:
“Thánh linh đã nhập cốt.”
“Cưỡng ép lấy ra, ắt phải chết.”
Lục Nghiễn Trần đáp:
“Ta sẽ giữ lại mạng cho nàng.
”
Huyền Trưng nhìn ta một cái.
Ánh mắt hắn rất lạnh.
Nhưng lại ẩn chứa một tia thương xót.
Sau đó, ta bị ném vào Vạn Xà Quật.
Trong cơn mê man.
Có người nhét một viên dược hoàn còn vương hơi ấm vào miệng ta.
Ta không mở nổi mắt.
Chỉ nghe thấy tiếng trang sức bạc khe khẽ va vào nhau.
Bây giờ nghĩ lại.
Người đó, hẳn là hắn.
Huyền Trưng bước tới bên tế hỏa.
Hắn khom người nhặt một con thanh xà vừa bò ra khỏi bụi cỏ.
Con rắn ngoan ngoãn quấn quanh cổ tay hắn.
Khương Nguyệt Dao sợ đến mức lại nép sát hơn vào lòng Lục Nghiễn Trần.
Huyền Trưng nhìn thấy cảnh ấy.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Thánh nữ mà lại sợ rắn.”
“Đúng là chuyện lạ.”
Ta suýt nữa bật cười thành tiếng.
Đại trưởng lão trừng mắt nhìn hắn.
“Tế ti, thận trọng lời nói.”
Huyền Trưng lười biếng đáp:
“Ta chỉ nói sự thật.”
Sắc mặt mẫu thân càng thêm khó coi.
Lục Nghiễn Trần khẽ nhíu mày.
“Nguyệt Dao chỉ là còn nhỏ, nhất thời sợ hãi mà thôi.”
Huyền Trưng nhìn sang hắn.
“Thiếu quân.”
“Danh sách người được chọn đều do các cổ bà ở các trại suy tính mệnh cách mà định.”
“Mệnh cách có cao quý đến đâu.”
“Đôi chân không dám bước vào.”
“Thì cũng chẳng lấy được Thánh linh.”
Lời hắn nói rất nhẹ.
Nhưng từng chữ đều như lưỡi dao cứa lên mặt Khương Nguyệt Dao.
Khương Nguyệt Dao cắn chặt môi.
Nước mắt lại chực rơi.
Mẫu thân bỗng quay sang nhìn ta.
“Chiếu Hành, con thật sự muốn nhìn muội muội mình bị làm nhục trước mặt mọi người sao?”
Ta nhìn bà.
“Mẫu thân nói đùa rồi.”
“Cửa Vạn Xà Quật ở ngay đó.”
“Ta đâu có cản nàng.”
Đúng lúc hai bên đang giằng co.
Từ cửa động bỗng truyền ra tiếng chuông.
Rất khẽ.
Nhưng đủ khiến toàn bộ độc xà đồng loạt dừng mọi cử động.
Xương cổ tay ta chợt đau nhói.
Giống như có thứ gì đó vượt qua một kiếp sinh tử.
Khẽ khàng chạm vào tận xương cốt của ta.
Sắc mặt Huyền Trưng thay đổi.
Hắn lập tức quay đầu nhìn về phía Vạn Xà Quật.
Đại trưởng lão cũng run giọng nói:
“Thánh linh đã tỉnh rồi.”
Mọi ánh mắt lại đồng loạt đổ dồn lên người Khương Nguyệt Dao.
Nàng run rẩy dữ dội hơn.
Đại trưởng lão trầm giọng.
“Khương Nguyệt Dao.”
“Vào động.”
3.
Cuối cùng.
Khương Nguyệt Dao vẫn phải đi vào.
Không phải vì nàng bỗng có dũng khí.
Mà là vì Đại trưởng lão đã hạ lệnh.
Hai vị cổ bà dìu lấy nàng.
Nửa kéo nửa đẩy đưa nàng đến trước cửa động.
Mẫu thân vừa khóc vừa muốn lao tới ngăn cản.
Nhưng bị tộc nhân giữ lại.
Lục Nghiễn Trần siết chặt chuôi đao.
Sắc mặt khó coi vô cùng.
Hắn nhiều lần nhìn về phía ta.
Ta giả vờ như không nhìn thấy.
Cánh cửa đá của Vạn Xà Quật chậm rãi hé mở một khe hở.
Luồng khí tanh lạnh lập tức phả ra.
Khương Nguyệt Dao thét lên chói tai, quay người định bỏ chạy.
Một vị cổ bà phía sau quát khẽ:
“Ứng cử Thánh nữ.”
“Tiến lên.”
Nàng khóc đến lớp phấn trên mặt cũng nhòe đi.
“Tỷ tỷ, cứu muội!”
Ta đứng bên cạnh tế hỏa.
Đầu ngón tay hơi lạnh đi.
Kiếp trước.
Chính vì nghe thấy tiếng gọi tỷ tỷ này.
Ta đã mềm lòng.
Còn kiếp này.
Ta không nhúc nhích.
Huyền Trưng đứng bên cạnh ta.
Hắn thấp giọng hỏi:
“Không sợ nàng chết ở bên trong sao?”
Ta nhìn hắn một cái.
Sắc mặt hắn vẫn bình thản.
Nhưng nơi đáy mắt lại thấp thoáng vẻ dò xét.
Ta đáp:
“Kẻ sợ rắn chết trong Vạn Xà Quật.”
“Có gì lạ đâu.”
Huyền Trưng khẽ cười.
“Xem ra nàng cứng cỏi hơn trước kia nhiều.”
Trong lòng ta chợt giật mình.
“Đại tế ti trước đây rất quen thuộc với ta sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)