20px

Hắn cúi mắt nhìn con thanh xà đang quấn trên cổ tay mình.

“Trước đây.”

“Nàng thường xuyên thay nàng ấy dọn dẹp đống hỗn độn.”

“Cả Miêu Cương đều biết.”

Ta không nói thêm gì nữa.

Bên trong Vạn Xà Quật.

Tiếng khóc thét của Khương Nguyệt Dao lại vang lên.

Ban đầu, tiếng kêu cứu còn rất rõ.

Về sau, dần dần bị tiếng rắn bò qua bò lại lấn át.

Mẫu thân sốt ruột đến mức gần như ngất đi.

Bà lao tới trước mặt ta, nắm chặt cánh tay ta.

“Chiếu Hành, con vào xem muội muội đi!”

“Con không nghe thấy sao? Nó đang gọi con!”

Ta cúi đầu nhìn bàn tay mẫu thân đang nắm lấy cổ tay mình.

Kiếp trước.

Trước khi Lục Nghiễn Trần lấy Thánh linh khỏi người ta.

Mẫu thân cũng từng nắm lấy ta như vậy.

“Chiếu Hành, nương cầu xin con.”

“Hãy nhường Thánh linh cho Nguyệt Dao.”

“Từ nhỏ nó đã thân thể yếu ớt. Nếu không trở thành Thánh nữ, người đời sẽ cười nhạo nó cả đời.”

Khi ấy, ta đã hỏi bà.

“Vậy còn con thì sao?”

Mẫu thân khóc rất thương tâm.

“Con từ trước đến nay vẫn luôn kiên cường.”

Câu nói ấy.

Ta nhớ cho đến tận lúc chết.

Bây giờ.

Mẫu thân lại nắm lấy ta.

Ta nhẹ nhàng gỡ tay bà ra.

“Mẫu thân.”

“Con cũng sợ.”

Bà sững sờ.

Như vừa nghe thấy một lời hết sức hoang đường.

“Con sợ cái gì?”

“Từ nhỏ con đã dám bắt rắn.”

Ta khẽ cười.

“Dám bắt.”

“Không có nghĩa là sẽ không biết đau.”

Mẫu thân ngây người.

Ta không nhìn bà nữa.

Đúng lúc ấy.

Trong Vạn Xà Quật bỗng vang lên một tiếng hét thảm thiết.

Khương Nguyệt Dao lăn bò từ trong động lao ra.

Đầu tóc rối bù.

Y phục bị đá cào rách.

Trên bắp chân có hai vết răng rắn mảnh nhỏ.

Nàng nhào vào lòng Lục Nghiễn Trần.

Khóc đến gần như không thở nổi.

“Có rắn!”

“Nhiều rắn lắm!”

Lục Nghiễn Trần lập tức bế nàng lên.

“Mau gọi cổ y!”

Đại trưởng lão lại sải bước tới trước mặt nàng.

Sắc mặt nặng nề đến đáng sợ.

“Thánh linh đâu?”

Tiếng khóc của Khương Nguyệt Dao chợt nghẹn lại.

Nàng run rẩy giơ bàn tay trống không lên.

“Con… con không lấy được.”

Đám đông lập tức xôn xao.

Một vị cổ bà nhíu mày tiến lên.

Bà kiểm tra vết thương trên chân nàng.

“Chỉ là thanh xà bình thường.”

“Độc tính rất nhẹ.”

Sắc mặt Khương Nguyệt Dao càng trắng hơn.

Theo quy củ.

Độc xà trong Vạn Xà Quật sẽ không làm tổn thương Thánh nữ mang thiên mệnh.

Nhưng nàng đã bị cắn.

Các trưởng lão đưa mắt nhìn nhau.

Mẫu thân vội vàng nói:

“Nguyệt Dao bị dọa quá mức.”

“Xin hãy cho nó thêm một cơ hội.”

Huyền Trưng lười nhác lên tiếng.

“Cho thêm một cơ hội.”

“Thì nàng ấy sẽ dám đi vào sao?”

Mẫu thân lập tức nghẹn lời.

Lục Nghiễn Trần vẫn ôm Khương Nguyệt Dao trong lòng, giọng nói lạnh lùng.

“Đại tế ti.”

“Nguyệt Dao đã bị thương rồi.”

Huyền Trưng nhìn Khương Nguyệt Dao trong lòng hắn.

“Thiếu quân ôm chặt như vậy.”

“Người biết thì hiểu nàng ấy là ứng cử Thánh nữ.”

“Người không biết.”

“Lại tưởng hôm nay đang tuyển chọn phu nhân của thiếu quân.”

Bốn phía lập tức yên tĩnh.

Sắc mặt Lục Nghiễn Trần khẽ thay đổi.

Dù sao.

Hôn ước của ta và hắn vẫn còn đó.

Hắn ôm muội muội của ta trước mặt người của mười hai trại.

Quả thực không hợp lễ.

Khương Nguyệt Dao đỏ hoe mắt, vội vàng thoát khỏi lòng hắn.

Nàng tủi thân nói:

“Tỷ tỷ, tỷ đừng hiểu lầm.”

“Nghiễn Trần ca ca chỉ là lo lắng cho muội.”

Ta nhìn nàng.

Kiếp trước.

Nàng cũng luôn thích giải thích như vậy.

“Tỷ tỷ đừng hiểu lầm.”

“Nghiễn Trần ca ca chỉ đang cùng muội thử cổ.”

“Tỷ tỷ đừng hiểu lầm.”

“Nghiễn Trần ca ca chỉ đang sưởi ấm tay cho muội.”

“Tỷ tỷ đừng hiểu lầm.

“Nghiễn Trần ca ca chỉ sợ muội xảy ra sai sót trong kỳ khảo nghiệm Thánh nữ.”

Ta thật sự hiểu lầm sao?

Đến cuối cùng.

Ngay cả xương cổ tay của ta.

Cũng bị bọn họ moi sạch.

Ta thản nhiên đáp:

“Ta đâu có hỏi.”

Khương Nguyệt Dao nghẹn họng.

Lục Nghiễn Trần nhíu mày nhìn ta.

“Chiếu Hành.”

“Nguyệt Dao đã bị thương.”

“Hà tất nàng phải nói chuyện lạnh lùng như vậy?”

Nơi sâu trong xương cổ tay ta lại nhói đau.

Ta gần như có thể nhớ lại cảm giác kim đao rạch mở da thịt.

Ta ngẩng mắt nhìn hắn.

“Nếu thiếu quân đau lòng.”

“Vậy cứ bế nàng về chữa trị.”

“Vạn Xà Quật vẫn đang mở.”

“Đừng chắn đường.”

Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.

“Nàng định làm gì?”

Ta không đáp.

Bởi vì.

Từ nơi sâu nhất trong Vạn Xà Quật.

Tiếng chuông lại một lần nữa vang lên.

Lần này còn rõ ràng hơn trước.

Từng tiếng.

Từng tiếng.

Như đang gọi ta.

4.

Toàn bộ bầy rắn bỗng đồng loạt đổi hướng.

Những con độc xà vốn đang bao quanh cửa động đều phủ phục xuống đất, đầu rắn hướng về phía ta mà cúi thấp.

Trong đám người vang lên tiếng kinh hô.

Đại trưởng lão siết chặt cây trượng đầu rắn, ánh mắt chăm chăm nhìn ta.

“Khương Chiếu Hành.”

Tim ta khẽ trĩu xuống.

Kiếp này.

Rõ ràng ta chưa từng bước vào Vạn Xà Quật.

Vậy vì sao Thánh linh vẫn tìm đến ta?

Xương cổ tay nóng rực.

Giống như có một sợi tơ đỏ vô hình kéo dài từ trong Vạn Xà Quật, quấn lấy cổ tay ta.

Sắc mặt Khương Nguyệt Dao trắng bệch.

Mẫu thân cũng nhận ra có điều không ổn, lập tức bước lên chắn trước mặt ta.

“Thánh linh đã thức tỉnh rồi.”

“Nên để Nguyệt Dao thử thêm một lần nữa.”

Đại trưởng lão lại không để ý đến bà.

Ông nhìn về phía ta.

“Con có bằng lòng vào động không?”

Lục Nghiễn Trần khẽ nhíu mày.

“Đại trưởng lão.”

“Chiếu Hành không phải ứng cử Thánh nữ.”

Huyền Trưng chậm rãi lên tiếng.

“Thánh linh nhận ứng cử Thánh nữ.”

“Hay nhận chủ nhân của nó?”

Lục Nghiễn Trần lạnh lùng nhìn hắn.

“Hôm nay Đại tế ti nói hơi nhiều rồi.”

Huyền Trưng khẽ cười.

“Hôm nay lòng của thiếu quân cũng lệch quá rõ ràng.”

Câu nói ấy.

Giống như một mũi kim.

Đâm thủng lớp vỏ bình yên giả tạo.

Sắc mặt Lục Nghiễn Trần khó coi đến cực điểm.

Ta bỗng thấy thật nực cười.

Kiếp trước.

Ta từng nghĩ Lục Nghiễn Trần chỉ là bị Khương Nguyệt Dao lừa gạt.

Về sau mới hiểu.

Rất nhiều sự thiên vị.

Vốn chẳng cần đến lừa dối.

Chỉ vì hắn không nỡ nhìn nàng rơi nước mắt.

Ta nhìn Đại trưởng lão.

“Ta không vào.”

Mọi người đều sững sờ.

Ngay cả Huyền Trưng cũng nhìn ta một cái.

Ta lặp lại.

“Nếu Thánh linh muốn nhận chủ.”

“Thì tự nó đi ra.”

“Ta sẽ không vào Vạn Xà Quật.”

Đại trưởng lão lộ vẻ kinh ngạc.

“Từ xưa đến nay.”

“Thánh linh chọn chủ.”

“Thánh nữ đều phải vào động chịu khảo nghiệm.”

Ta cúi đầu.

Khẽ vuốt lên nơi xương cổ tay đang nóng bỏng.

“Quy củ ấy.”

“Là do vị Thánh nữ đời trước đặt ra sao?”

Đại trưởng lão gật đầu.

“Vậy bà ấy có từng nói.”

“Nếu Thánh linh tự mình chạy ra ngoài.”

“Thì phải tính thế nào không?”

Đám đông lập tức xôn xao.

Mẫu thân nổi giận quát lớn.

“Khương Chiếu Hành.”

“Con thật ngông cuồng!”

Ta khẽ cười.

“Mẫu thân cứ yên tâm.”

“Ta sẽ không cướp mạng của muội muội.”

“Ta chỉ đứng ở đây.”

“Nếu nàng có bản lĩnh.”

“Thì cứ để Thánh linh tự tìm đến cổ tay nàng.”

Sắc mặt Khương Nguyệt Dao khó coi đến cực điểm.

Nàng run giọng nói:

“Tỷ tỷ.”

“Tỷ biết rõ muội vừa bị rắn cắn.”

“Không thể chịu thêm kích thích nữa.”

Ta nghiêng đầu nhìn nàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...