“Thánh nữ.”
“Chỉ bị thanh xà cắn một cái.”
“Đã không chịu nổi kích thích rồi sao?”
Nước mắt nàng lại tuôn rơi.
Cuối cùng.
Lục Nghiễn Trần cũng không nhịn được nữa.
“Khương Chiếu Hành!”
Nghe tiếng hắn gọi.
Trong lòng ta lại bình lặng đến lạ.
Kiếp trước.
Trước khi lấy Thánh linh khỏi người ta.
Hắn cũng từng gọi ta như vậy.
Tựa như.
Ta mới là kẻ phạm phải tội lỗi tày trời.
“Nghiễn Trần ca ca.”
Khương Nguyệt Dao kéo lấy tay áo hắn.
Khóc đến yếu đuối đáng thương.
“Thôi đi.”
“Đừng vì muội mà cãi nhau với tỷ tỷ.”
Huyền Trưng vỗ tay hai cái.
“Khóc khá lắm.”
Khương Nguyệt Dao lập tức cứng đờ.
Ta suýt nữa không nhịn được cười.
Đại trưởng lão khẽ ho một tiếng.
Đúng lúc ấy.
Trong Vạn Xà Quật bỗng lóe lên một vệt hồng quang.
Một tiếng chuông thanh thúy xé gió vang lên.
Tất cả mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
Chỉ thấy một chiếc chuông đồng xanh nho nhỏ bay vút ra khỏi động.
Thân chuông quấn dây đỏ.
Lướt qua ngọn tế hỏa.
Rồi lao thẳng về phía ta.
Mẫu thân thét lên:
“Mau ngăn nó lại!”
Lục Nghiễn Trần theo bản năng rút đao.
Ánh đao lóe lên.
Thánh linh khẽ rung giữa không trung.
Nhẹ nhàng tránh khỏi lưỡi đao.
Ngay sau đó.
Nó đáp xuống xương cổ tay ta.
Không chui vào máu thịt.
Chỉ khẽ áp sát lên da.
Giống như một con thú nhỏ đã thất lạc chủ nhân suốt bao năm.
Cuối cùng cũng tìm được đường trở về.
Tiếng chuông ngân vang.
Vạn xà đồng loạt cúi đầu.
Lần này.
Ngay cả pho tượng Xà thần phía sau tế đài.
Cũng nứt ra một khe hở nhỏ.
Tộc nhân của mười hai trại đồng loạt quỳ xuống.
“Thánh nữ quy vị!”
Tiếng hô dậy lên như sóng triều.
Ta đứng lặng tại chỗ.
Lặng lẽ nhìn chiếc Thánh linh trên cổ tay mình.
Không còn cảm giác đau thấu tim như kiếp trước.
Có lẽ bởi vì kiếp này.
Ta chưa từng thay bất kỳ ai lấy Thánh linh.
Là nó tự mình tìm đến ta.
Sắc mặt Khương Nguyệt Dao trắng bệch, không còn một giọt máu.
Mẫu thân nhào tới định nắm lấy tay ta.
Nhưng Huyền Trưng còn nhanh hơn bà.
Cây ngân trượng chắn ngang trước mặt bà.
“Khương phu nhân.”
“Sau khi Thánh linh nhận chủ.”
“Người ngoài không được chạm vào.”
Mẫu thân quát lớn:
“Nó không xứng!”
Huyền Trưng nhướng mày.
“Là bà quyết định sao?”
Mẫu thân tức đến run người.
Lục Nghiễn Trần nhìn Thánh linh trên cổ tay ta.
Ánh mắt vô cùng phức tạp.
Có kinh ngạc.
Có không cam lòng.
Còn có một tia hoảng hốt mà ta không hiểu nổi.
Hắn thấp giọng nói:
“Chiếu Hành.”
“Tháo Thánh linh xuống.
”
Ta ngước mắt nhìn hắn.
“Ngài vừa nói gì?”
Dường như chính hắn cũng nhận ra lời ấy quá nực cười.
Sau một thoáng trầm mặc.
Giọng nói của hắn dịu xuống.
“Hôm nay Nguyệt Dao bị thương.”
“Tâm trạng nàng ấy vẫn chưa ổn định.”
“Thánh linh đột nhiên nhận nàng làm chủ.”
“Nàng ấy sẽ không chịu nổi.”
Ta nhìn hắn.
Kiếp trước.
Hắn cũng từng dùng giọng điệu như vậy.
Chiếu Hành.
Nguyệt Dao không chịu nổi nữa.
Chiếu Hành.
Chỉ là lấy Thánh linh mà thôi.
Chiếu Hành.
Ráng chịu một chút.
Ta bật cười.
“Nàng ấy không chịu nổi.”
“Thì sao?”
Yết hầu Lục Nghiễn Trần khẽ chuyển động.
Ta chậm rãi bước đến trước mặt hắn.
Rồi giơ cổ tay lên.
“Hay là…”
“Thiếu quân muốn rạch thêm một lần nữa?”
Hắn bỗng sững người.
“…Thêm một lần?”
________________________________________
5.
Sắc mặt Lục Nghiễn Trần thoắt chốc trắng bệch.
Dường như chữ “thêm” ấy.
Đã đâm mạnh vào hắn.
Ta thu tay về.
Không giải thích thêm.
Chuyện trùng sinh.
Cho dù có nói với bọn họ.
Cũng chỉ đổi lấy một trận cười chê rằng ta phát điên.
Khương Nguyệt Dao bỗng quỳ phịch xuống.
Nàng vừa khóc vừa nói:
“Tỷ tỷ.”
“Muội biết tỷ oán muội.”
“Nhưng ngôi vị Thánh nữ liên quan đến cả tộc.”
“Không phải lúc để tỷ giận dỗi.”
Nàng ngẩng đầu nhìn ta.
Nước mắt làm ướt đẫm hai gò má.
“Từ nhỏ.”
“Mệnh cách của muội đã gắn liền với Thánh linh.”
“Các cổ bà trong tộc đều nói muội là Thánh nữ mang thiên mệnh.”
“Hôm nay.”
“Chỉ vì nhất thời muội sợ hãi.”
“Nên mới xảy ra sai sót.”
“Tỷ trả Thánh linh lại cho muội được không?”
Kiếp trước.
Nàng cũng từng quỳ trước cửa phòng ta như thế.
Nàng nói.
“Tỷ tỷ.”
“Muội mới là Thánh nữ mang thiên mệnh.”
“Tỷ đã có Nghiễn Trần ca ca rồi.”
“Vì sao còn muốn cướp mạng của muội?”
Khi ấy.
Xương cổ tay ta nóng bỏng.
Thánh linh đã hòa vào máu thịt.
Đêm nào ta cũng đau đến không ngủ được.
Vậy mà vẫn nghĩ.
Nếu thật sự là đồ của nàng.
Trả lại cho nàng cũng chẳng sao.
Mãi về sau ta mới biết.
Trả Thánh linh.
Đâu phải tháo một chiếc vòng tay.
Mà là.
Mổ xương.
Lột hồn.
Ta nhìn Khương Nguyệt Dao.
“Muội muốn?”
Nàng lập tức gật đầu.
Khóc càng dữ dội hơn.
“Vậy thì.”
“Muội tự mình lấy đi.”
Ta đưa cổ tay đến trước mặt nàng.
Khương Nguyệt Dao chăm chăm nhìn cổ tay ta.
Sắc mặt từng chút.
Từng chút một.
Trắng bệch.
Thánh linh khẽ ngân lên một tiếng.
Nàng lập tức lùi mạnh về phía sau.
Chaporia
Bình Luận (0)