20px

Dường như vẫn còn nguyên vẹn.

Huyền Trưng bỗng nắm lấy cổ tay ta.

Đầu ngón tay hắn rất lạnh.

Nhưng lực tay lại vững vàng.

“Đừng sợ.”

Ta nhìn hắn một cái.

Hắn khẽ nói:

“Lần này là nhận chủ.”

“Không phải lột xương.”

Tim ta bỗng chấn động dữ dội.

Vì sao hắn lại biết chuyện lột xương?

Thánh linh chậm rãi hạ xuống.

Không đau.

Chỉ hơi nóng lên.

Giống như một khối ngọc ấm.

Áp sát vào xương cốt.

Rồi từ từ dung nhập.

Khoảnh khắc tiếng chuông ngân vang.

Trước mắt ta bỗng hiện lên vô số hình ảnh.

Vạn Xà Quật của kiếp trước.

Mẫu thân quỳ xuống cầu xin ta.

Ánh mắt vừa đắc ý vừa sợ hãi của Khương Nguyệt Dao khi đeo Thánh linh.

Thanh kim đao trong tay Lục Nghiễn Trần.

Và cả…

Huyền Trưng quỳ trong Vạn Xà Quật.

Ôm lấy thân thể đang dần lạnh đi của ta.

Đút từng viên thuốc vào miệng ta.

Ống tay áo hắn nhuốm đầy máu.

Hắn khàn giọng gọi:

“Khương Chiếu Hành.”

“Tỉnh lại đi.”

Hình ảnh ấy chỉ lóe lên trong chớp mắt.

Ta bỗng mở choàng mắt.

Huyền Trưng đang nhìn ta.

Đáy mắt hắn sâu thẳm.

Giọng ta khàn đi đôi chút.

“Huynh… cũng nhớ sao?”

Các trưởng lão xung quanh đều đang cúi đầu hành lễ theo tiếng tế từ.

Không ai nghe thấy cuộc đối thoại giữa chúng ta.

Huyền Trưng không trả lời ngay.

Qua một lúc.

Hắn mới khẽ nói:

“Nhớ được một chút.”

“Đêm nàng chết trong Vạn Xà Quật.”

“Thánh linh đã nứt vỡ.”

“Xà thần vào trong mộng hỏi ta.”

“Có muốn làm lại từ đầu hay không.”

Ta ngẩn người.

“Huynh đã đồng ý?”

Hắn khẽ cười.

“Ta không có số mệnh tốt như nàng.”

“Ta chỉ…”

“Trải qua rất nhiều năm ác mộng.”

“Trong mơ.”

“Nàng luôn hỏi ta.”

“Vì sao không có ai cứu nàng?”

Cổ họng ta nghẹn lại.

Kiếp trước.

Trước khi chết.

Ta chưa từng hỏi câu ấy.

Nhưng có lẽ.

Trong lòng ta đã hỏi từ rất lâu.

Vì sao mẫu thân không cứu ta?

Vì sao Lục Nghiễn Trần không cứu ta?

Vì sao ta thay Khương Nguyệt Dao bước vào Vạn Xà Quật.

Đổi lại.

Lại là kết cục bị lột xương.

Cướp mất Thánh linh.

Huyền Trưng khẽ nói:

“Lần này.”

“Ta đến sớm hơn.”

Hồng quang trên Thánh đàn bừng sáng rực rỡ.

Đại trưởng lão cất cao giọng.

“Thánh nữ quy vị!”

Bên ngoài động.

Tộc nhân của mười hai trại đồng loạt quỳ lạy.

Ta đứng giữa Thánh đàn.

Ánh sáng của Thánh linh trên xương cổ tay dần dần thu lại.

Kể từ giây phút này.

Ta là Thánh nữ của Miêu Cương.

Không còn là cái bóng thế thân của Khương Nguyệt Dao nữa.

________________________________________

Khi đại điển kết thúc.

Bầu trời bên ngoài đã đổi sắc.

Trong kho của Khương gia bị phát hiện ba rương ngân sa.

Cùng với khế ước mua chuộc cổ bà để sửa đổi mệnh cách.

Lúc mẫu thân bị áp giải đến trước tế đài.

Tóc bà đã rối tung.

Miệng vẫn không ngừng kêu oan.

Khương Nguyệt Dao co rúm ở một bên.

Sắc mặt trắng bệch.

Lục Nghiễn Trần đứng cạnh nàng.

Thần sắc vô cùng phức tạp.

Thấy ta bước ra khỏi Vạn Xà Quật.

Hắn cất bước đi tới.

“Chiếu Hành.”

Huyền Trưng bước lên.

Đứng chắn trước mặt ta.

Lục Nghiễn Trần khẽ nhíu mày.

“Đại tế ti.”

“Ta có vài lời muốn nói với nàng.”

Huyền Trưng thản nhiên đáp:

“Nếu thiếu quân muốn nói chuyện với Thánh nữ.”

“Thì theo quy củ.”

“Trước hết phải hành lễ.”

Sắc mặt Lục Nghiễn Trần lập tức cứng lại.

Kiếp trước.

Hắn chưa từng cúi đầu trước ta.

Cho dù Thánh linh nhận ta làm chủ.

Hắn cũng chỉ cho rằng.

Đó là thứ ta cướp được.

Nhưng hôm nay.

Giữa bao ánh mắt của mọi người.

Hắn không còn lựa chọn nào khác.

Cuối cùng.

Hắn giơ tay.

Cúi người thi lễ.

“Thánh nữ.”

Hai chữ ấy.

Thoát ra khỏi miệng hắn.

Khó nhọc vô cùng.

Ta không bảo hắn miễn lễ.

Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Khi hắn ngẩng đầu lên.

Đôi mắt đã đỏ hoe.

“Vừa rồi…”

“Là ta hiểu lầm nàng.”

Ta khẽ cười.

“Những chuyện thiếu quân hiểu lầm ta.”

“Đâu chỉ có một.”

Hắn khựng lại.

Ta xoay người.

Chậm rãi bước về phía tế đài.

“Sau này.”

“Chúng ta sẽ tính từng món.”

7.

Mẫu thân bị giam vào Xà lao.

Khương Nguyệt Dao cũng bị quản thúc.

Chuyện sửa đổi mệnh cách liên lụy quá lớn.

Các trưởng lão quyết định thẩm tra lại toàn bộ những cổ bà từng tham gia suy diễn mệnh cách năm đó.

Lục Nghiễn Trần nhiều lần muốn gặp ta.

Nhưng đều bị Huyền Trưng ngăn lại.

Đến ngày thứ ba.

Cuối cùng hắn cũng đứng chờ bên ngoài Thánh nữ điện.

Khi ta bước ra.

Hắn đang đứng dưới bậc đá.

Trông như đã thức trắng cả đêm.

Đôi mắt phủ đầy tơ máu.

“Chiếu Hành.”

Thị nữ phía sau ta vừa định quát lớn.

Hắn đã cúi người hành lễ trước.

“Thánh nữ.”

Ta dừng bước.

“Thiếu quân có việc gì?”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

Thần sắc lộ rõ vẻ đau đớn.

“Vì sao nàng lại nói chuyện với ta như vậy?”

Ta suýt nữa bật cười.

Chính tay hắn từng rạch mở xương cổ tay ta.

Vậy mà giờ đây.

Lại trách ta xa cách.

Ta bình thản đáp:

“Ngài là thiếu quân.”

“Ta là Thánh nữ.”

“Nói chuyện theo đúng quy củ.”

“Có gì không ổn sao?”

Đôi môi mỏng của Lục Nghiễn Trần mím chặt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...