20px

“Nàng vẫn còn giận chuyện hôm đó ta đứng về phía Nguyệt Dao sao?”

Ta nhìn hắn.

Hắn vậy mà cho rằng.

Chỉ có ngày hôm đó.

“Lục Nghiễn Trần.”

“Những lần ngài che chở nàng ấy.”

“Ta đếm không xuể.”

Hắn sững người.

Ta bước thêm một bước.

“Nàng ấy sợ rắn.”

“Ngài bảo ta nhường.”

“Nàng ấy bị thương.”

“Ngài bảo ta bình tĩnh.”

“Nàng ấy muốn có Thánh linh.”

“Ngài cũng muốn ta tháo xuống đưa cho nàng.”

“Cán cân trong lòng thiếu quân.”

“Chưa từng nghiêng về phía ta.”

Sắc mặt hắn trắng thêm vài phần.

“Ta chỉ nghĩ…”

“Nàng ấy còn nhỏ.”

“Chỉ nhỏ hơn ta có một tuổi.”

Hắn nghẹn lời.

Ta giơ cổ tay lên.

Thánh linh lặng lẽ quấn quanh cổ tay.

Thân chuông tỏa ra ánh sáng xanh nhạt.

“Lúc nhìn thấy nó.”

“Ngài đã nghĩ gì?”

Ánh mắt Lục Nghiễn Trần rơi trên Thánh linh.

Đáy mắt bỗng hiện lên một tia đau đớn.

Hắn đưa tay ôm lấy trán.

“Mấy đêm nay.”

“Ta liên tục gặp ác mộng.”

Trong lòng ta khẽ động.

Giọng hắn khàn đặc.

“Ta mơ thấy nàng.”

“Hai bàn tay đầy máu.”

“Quỳ trước mặt ta.”

“Cầu xin ta đừng động đao.”

“Ta mơ thấy chính mình dùng kim đao.”

“Rạch mở cổ tay nàng.”

“Ta còn mơ thấy.”

“Nàng bị ném vào Vạn Xà Quật.”

“Toàn thân đều là máu.”

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

Đáy mắt cuối cùng cũng hiện lên vẻ kinh hoàng.

“Chiếu Hành.”

“Đó… là thật sao?”

Ta nhìn hắn.

Trong lòng không còn chút hả hê nào.

Chỉ còn sự tê dại đến muộn.

Thì ra.

Sau khi Thánh linh trở về đúng chủ.

Nhân quả của kiếp trước.

Đã bắt đầu phản phệ hắn.

Ta khẽ nói:

“Nếu thiếu quân đã mơ thấy.”

“Hà tất còn phải hỏi ta?”

Sắc mặt hắn lập tức trắng như tờ giấy.

“Ta thật sự…”

Giọng hắn run rẩy.

“Ta thật sự đã đối xử với nàng như vậy sao?”

Ta không trả lời.

Lục Nghiễn Trần bước lên một bước.

Định nắm lấy tay ta.

Đúng lúc ấy.

Thánh linh bỗng ngân lên một tiếng.

Vài con thanh xà từ khe đá bò ra.

Chắn ngang trước chân hắn.

Hắn lập tức dừng lại.

Ta nhìn bầy rắn.

Trong lòng bỗng thấy bình yên lạ thường.

Kiếp trước.

Trước lúc ta chết.

Chúng đã vây quanh ta.

Kiếp này.

Chúng thay ta ngăn hắn lại.

Lục Nghiễn Trần khẽ nói:

“Chiếu Hành.”

“Xin lỗi.”

Nghe ba chữ ấy.

Xương cổ tay ta lại nhói đau trước.

“Thiếu quân.”

Ta bình thản nói.

“Nếu xin lỗi có ích.”

“Thì trong Vạn Xà Quật.”

“Đã không chôn nhiều bộ bạch cốt đến vậy.”

Đôi mắt hắn đỏ hoe.

“Ta sẽ bù đắp cho nàng.”

“Bù đắp thế nào?”

Ta hỏi.

“Ngài có thể trả lại cho ta phần xương cổ tay đã bị lột đi không?”

Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy.

Ta thu cổ tay vào trong tay áo.

“Lục Nghiễn Trần.”

“Khoảnh khắc nhát đao ấy hạ xuống.”

“Ta đã hoàn toàn chết tâm với ngài.”

“Còn bây giờ.”

“Ngài chỉ mới trải qua vài giấc mộng.”

“Sau khi tỉnh giấc.”

“Ngài vẫn có phủ Thiếu quân.”

“Vẫn có mạng sống của mình.”

“Vẫn có Khương Nguyệt Dao mà ngài luôn thiên vị che chở.”

“Còn ta.”

“Ở kiếp đó.”

“Đã thật sự chết một lần.”

Nước mắt Lục Nghiễn Trần lăn dài trên gương mặt.

Đến lúc này.

Có lẽ hắn mới thật sự hiểu.

Nỗi đau đến muộn của hắn.

Ngay cả một phần vạn những gì ta từng chịu.

Cũng không bằng.

Ta vòng qua người hắn.

Chậm rãi bước về phía trước.

Phía sau.

Hắn khàn giọng gọi:

“Chiếu Hành.”

“Giữa ta và nàng ấy… không có gì cả.”

Ta khựng bước.

Hắn vội vàng nói:

“Ta chỉ xem nàng ấy như muội muội.”

Câu nói ấy.

Quá đỗi quen thuộc.

Kiếp trước hắn từng nói.

Kiếp này.

Hắn vẫn nói.

Ta quay đầu nhìn hắn.

“Vậy thì…”

“Ngài cứ tiếp tục làm huynh trưởng của nàng ấy đi.”

“Còn ta.”

“Không làm nữa.”

________________________________________

8.

Khương Nguyệt Dao bắt đầu gặp ác mộng.

Xà lao âm u lạnh lẽo.

Bốn bức tường bò kín những con ngân xà nhỏ.

Đêm đầu tiên bị giam vào đó.

Nàng đã khóc lóc đòi gặp ta.

Ta không đi.

Đêm thứ hai.

Nàng nói có rắn chui vào da thịt mình.

Cổ bà đến xem.

Nói chỉ là chứng phong chẩn thông thường.

Đêm thứ ba.

Nàng quỳ trước cửa lao.

Hết lần này đến lần khác gọi:

“Tỷ tỷ…”

Tiếng gọi truyền đến Thánh nữ điện.

Lúc ấy.

Ta đang lật xem Thánh điển.

Thị nữ hỏi ta có muốn sang đó không.

Ta lắc đầu.

Huyền Trưng ngồi đối diện.

Chậm rãi lau chùi chiếc ngân linh trong tay.

“Nàng ấy cứ gọi mãi như vậy.”

“E rằng cổ họng sắp khản mất rồi.”

Ta lật sang một trang khác.

“Khản rồi.”

“Thì sẽ yên tĩnh thôi.”

Huyền Trưng khẽ cười.

“Nàng còn nhẫn tâm hơn ta tưởng.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Đại tế ti đau lòng sao?”

Hắn lập tức đặt chiếc ngân linh xuống.

“Ta chỉ sợ.”

“Đám rắn trong Xà lao sẽ thấy quá ồn.”

Ta không nhịn được bật cười.

Mấy ngày nay.

Mây mù đè nặng trong lòng ta cuối cùng cũng tan đi đôi chút.

Huyền Trưng nhìn ta.

Đáy mắt cũng thấp thoáng ý cười.

“Thánh nữ cười rồi.”

Ta cúi đầu.

Tiếp tục đọc Thánh điển.

“Đại tế ti rảnh rỗi lắm sao?”

“Không rảnh.”

Hắn đẩy một chiếc bình sứ nhỏ đến trước mặt ta.

“Thuốc bôi cho xương cổ tay.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...