20px

Ta khựng lại.

“Thánh linh nhận chủ.”

“Đâu có để lại vết thương.”

“Vết thương cũ.”

“Vẫn sẽ đau.”

Ta cầm lấy chiếc bình sứ.

Không hỏi hắn vì sao biết.

Nếu hắn từng mơ thấy kiếp trước.

Ắt hẳn cũng đã nhìn thấy lỗ máu trên xương cổ tay ta trước lúc chết.

Thân bình vẫn còn hơi ấm.

Bên trong là thuốc mỡ chế từ mỡ rắn.

Nếu kiếp trước.

Ta có được thứ thuốc này.

Có lẽ.

Ta đã cầm cự thêm được vài ngày.

Ta khẽ nói:

“Đa tạ.”

Huyền Trưng không nói câu “không cần khách sáo”.

Hắn chỉ bình thản dặn:

“Tối nay.”

“Đừng chạm vào nước lạnh.”

Ta nhìn hắn một cái.

Thần sắc hắn rất tự nhiên.

Như chỉ đang nhắc một chuyện hết sức bình thường.

Nhưng sống mũi ta bỗng cay cay.

Kiếp trước.

Lục Nghiễn Trần cũng từng nói rất nhiều lời dịu dàng.

Hắn từng nói.

Sau khi thành thân.

Sẽ đưa ta đi ngắm biển hoa phương Nam.

Hắn từng nói.

Nếu ta sợ bóng tối.

Đêm nào hắn cũng sẽ ở bên thắp đèn cùng ta.

Nhưng khi ta thật sự đau đớn.

Điều duy nhất hắn nói.

Lại chỉ là…

“Ráng chịu một chút.”

Giờ đây.

Chỉ một câu đừng chạm nước lạnh của Huyền Trưng.

Lại nặng hơn mọi lời non thề biển hẹn năm ấy.

Đến ngày thứ năm.

Hội đồng trưởng lão đã điều tra ra toàn bộ chân tướng.

Mẫu thân hối lộ cổ bà.

Sửa đổi mệnh cách của Khương Nguyệt Dao.

Để nàng thay thế người vốn là ứng cử Thánh nữ chân chính.

Trước khi tự sát vì sợ tội.

Vị cổ bà ấy đã để lại một bản cung khai.

Trong đó viết rất rõ.

Ngày ta chào đời.

Vạn xà quấn quanh Khương gia.

Thánh linh trên tế tháp từng ngân vang ba tiếng.

Người vốn được chọn làm ứng cử Thánh nữ.

Ngay từ đầu.

Chính là ta.

Thế nhưng.

Mẫu thân sợ sau khi ta trở thành Thánh nữ.

Sẽ lấn át Khương Nguyệt Dao.

Nên âm thầm sửa đổi tế sách.

Cái gọi là thiên mệnh của Khương Nguyệt Dao.

Từ đầu đến cuối.

Đều là ăn cắp mà có.

Khi bản cung khai được đọc xong.

Mẫu thân mềm nhũn.

Ngồi phịch xuống đất.

Khương Nguyệt Dao vừa khóc vừa lắc đầu.

“Muội không biết.”

“Muội thật sự không biết.”

Nàng luôn nói mình không biết.

Không biết Thánh linh vốn thuộc về ta.

Không biết mẫu thân hối lộ cổ bà.

Không biết sau khi ta thay nàng vào động, Thánh linh sẽ nhận ta làm chủ.

Không biết cưỡng ép lấy Thánh linh sẽ lấy mạng ta.

Nàng chỉ cần khóc.

Là có thể gột sạch mọi ác ý.

Biến tất cả thành vô tội.

Ta đứng trên tế đài.

Lặng lẽ nhìn nàng.

“Khương Nguyệt Dao.”

“Muội thật sự… không biết gì sao?”

Tiếng khóc của nàng khựng lại.

Ta hỏi:

“Kiếp trước.

“Khi muội đeo Thánh linh lên tay.”

“Vì sao lại nói… cuối cùng cũng vật quy nguyên chủ?”

Mẫu thân bỗng ngẩng phắt đầu lên.

Sắc mặt Lục Nghiễn Trần cũng thay đổi.

Khương Nguyệt Dao run lên.

Ánh mắt hoảng loạn né tránh.

Ta tiếp tục nói:

“Muội còn nói.”

‘Tỷ tỷ.’

‘Ai bảo tỷ số lớn như vậy.’

‘Đau một chút… cũng chưa chết được.’

Đó là lời nàng nói.

Sau khi Thánh linh bị lấy khỏi người ta.

Nàng ghé sát bên tai ta.

Khẽ thì thầm.

Khi ấy.

Ta đau đến mức.

Ngay cả khóc.

Cũng không còn sức.

Giọng nói của nàng rất nhẹ.

Mang theo nụ cười ngọt ngào.

“Muội ghét nhất bộ dạng ấy của tỷ.”

“Việc gì cũng nhịn được.”

“Việc gì cũng làm tốt.”

“Ngôi vị Thánh nữ.”

“Vốn cũng nên là của tỷ.”

“Nhưng ai bảo… mẫu thân thương muội hơn chứ?”

Ta nhìn nàng.

“Những lời đó.”

“Muội cũng không biết sao?”

Khương Nguyệt Dao hoàn toàn cứng đờ.

Đúng lúc ấy.

Thánh linh bỗng ngân vang.

Một luồng hồng quang rơi xuống giữa trán nàng.

Nàng hét lên thảm thiết.

Rồi quỳ sụp xuống đất.

Những vết nứt trên tượng Xà thần càng lan rộng.

Phía trên tế đài.

Một ảo ảnh mơ hồ dần hiện ra.

Tất cả mọi người.

Đều nhìn thấy.

Trong Vạn Xà Quật của kiếp trước.

Ta nằm trên nền đất.

Toàn thân đẫm máu.

Khương Nguyệt Dao cúi người.

Nhặt Thánh linh từ nơi xương cổ tay ta.

Mỉm cười.

Buộc nó lên cổ tay mình.

Nàng cười nói:

“Tỷ tỷ.”

“Tỷ cứ yên tâm.”

“Nghiễn Trần ca ca sẽ làm thiếu quân phu của muội.”

“Muội sẽ thay tỷ.”

“Sống thật tốt.”

Bốn phía tế đài.

Lặng ngắt như tờ.

Lục Nghiễn Trần lảo đảo lùi về sau.

Trên mặt không còn chút huyết sắc.

Mẫu thân nhìn ảo ảnh.

Cũng hoàn toàn ngây dại.

Có lẽ.

Đến chính bà cũng không ngờ.

Đứa con gái được bà nâng niu trong lòng bàn tay.

Lại có thể nói ra những lời ấy.

Ngay trước lúc ta hấp hối.

Khương Nguyệt Dao suy sụp gào thét:

“Không phải ta!”

“Đó không phải ta!”

Vừa dứt lời.

Nàng đã vội vàng bịt chặt miệng mình.

Bởi vì.

Nàng đã dùng hai chữ…

“ta.”

Cuối cùng.

Nàng cũng biết sợ.

Ta bước xuống khỏi tế đài.

Dừng trước mặt nàng.

“Thánh linh.”

“Phản chiếu chính là linh hồn.”

“Muội còn muốn chối với ai?”

Khương Nguyệt Dao ngồi bệt dưới đất.

Rốt cuộc.

Đến cả khóc.

Cũng không khóc nổi nữa.

________________________________________

9.

Khương Nguyệt Dao bị tước bỏ tư cách ứng cử Thánh nữ.

Bị đưa đến khổ lao bên ngoài Vạn Xà Quật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...