Suốt đời.
Không được phép đến gần Thánh đàn.
Mẫu thân cũng bị tước bỏ thân phận chủ mẫu Khương gia.
Áp giải đến Hắc Chiểu trại làm khổ dịch.
Trước ngày hành hình.
Mẫu thân xin gặp ta.
Ta đã đi.
Bà ngồi trong xe chở phạm.
Mái tóc đã bạc quá nửa.
Phong thái đoan trang năm xưa.
Không còn sót lại chút nào.
Vừa nhìn thấy ta.
Nước mắt bà lập tức tuôn rơi.
“Chiếu Hành.”
“Nương sai rồi.”
Câu nói ấy.
Ta đã chờ rất nhiều năm.
Thuở nhỏ.
Khương Nguyệt Dao cướp mất thanh ngân đao của ta.
Ta từng chờ mẫu thân nói một câu mình đã sai.
Lần ta thay Khương Nguyệt Dao gánh tội.
Quỳ trong từ đường.
Ta cũng từng chờ.
Kiếp trước.
Trước khi Lục Nghiễn Trần lấy Thánh linh khỏi người ta.
Ta nằm trên giường.
Nhìn mẫu thân vừa khóc vừa cầu xin ta cứu Khương Nguyệt Dao.
Khi ấy.
Ta vẫn luôn nghĩ.
Liệu có giây phút nào.
Bà cảm thấy có lỗi với ta hay không?
Giờ đây.
Cuối cùng bà cũng nói ra.
Nhưng ta.
Lại không thấy nhẹ nhõm như mình từng tưởng.
Chỉ cảm thấy.
Mọi thứ đã quá xa rồi.
Ta nhìn bà.
“Mẫu thân sai ở đâu?”
Bà khóc nức nở.
“Nương không nên thiên vị Nguyệt Dao.”
“Còn gì nữa?”
Bà sững người.
Ta lặng lẽ nhìn bà.
“Người không nên.”
“Đem mạng của ta.”
“Lấp đường cho nàng.”
Mẫu thân ôm mặt.
Khóc không thành tiếng.
“Nương chỉ…”
“Chỉ sợ nó sống quá khổ.”
Ta khẽ hỏi.
“Vậy…”
“Người đã từng sợ ta đau chưa?”
Tiếng khóc của bà.
Đột ngột dừng lại.
Bà không trả lời được.
Mà ta.
Cũng đã biết đáp án từ lâu.
Bà chưa từng sợ.
Bởi trong lòng bà.
Ta lúc nào cũng có thể chịu đựng được.
Chịu được cảnh bị cướp mất đồ của mình.
Chịu được việc thay muội muội bước vào Vạn Xà Quật.
Chịu được nỗi đau bị lột Thánh linh.
Chịu được cái chết ở một nơi không ai nhìn thấy.
Ta xoay người rời đi.
Phía sau.
Mẫu thân cất tiếng gọi:
“Chiếu Hành.”
“Con… không tiễn nương một đoạn sao?”
Ta không quay đầu lại.
“Đường đến Hắc Chiểu trại rất xa.”
“Mẫu thân bảo trọng.”
________________________________________
Sau đó.
Lục Nghiễn Trần quỳ trước Thánh nữ điện suốt ba ngày.
Mưa lớn.
Cũng rơi liên tiếp ba ngày.
Bộ ngân bào thiếu quân trên người hắn đã ướt đẫm.
Sắc mặt trắng bệch.
Nhưng vẫn không chịu rời đi.
Tộc nhân bàn tán không ngớt.
Có người nói.
Thiếu quân si tình.
Có người nói.
Hắn hối hận rồi.
Huyền Trưng nghe thấy.
Chỉ khẽ cười nhạt.
“Quỳ dưới mưa ba ngày.”
“Là có thể bù được một nhát đao lột xương sao?”
Lúc ấy.
Ta đang bôi thuốc lên cổ tay.
Nghe vậy.
Liền ngẩng đầu nhìn hắn.
“Hôm nay Đại tế ti cũng nói nhiều thật.”
Hắn bước tới.
Nhận lấy hũ thuốc trong tay ta.
“Nàng bôi nhẹ quá.”
Ta đưa tay cho hắn.
Động tác ấy.
Tự nhiên đến mức.
Ngay cả chính ta cũng khựng lại.
Đầu ngón tay Huyền Trưng thoáng dừng.
Rồi rất nhanh cúi đầu.
Cẩn thận bôi thuốc cho ta.
Thuốc mỡ ấm nóng.
Chậm rãi thấm vào xương cổ tay.
Ngoài cửa.
Tiếng mưa vẫn rơi không dứt.
Giọng nói khàn khàn của Lục Nghiễn Trần vọng từ bên ngoài vào.
“Chiếu Hành.”
“Ta muốn gặp nàng.”
Ta nghe thấy.
Nhưng không nhúc nhích.
Huyền Trưng cũng không thúc giục.
Sau khi bôi thuốc xong.
Hắn nhẹ nhàng kéo ống tay áo xuống cho ta.
“Có gặp không?”
Ta lắc đầu.
“Không gặp.”
Đến ngày thứ tư.
Lục Nghiễn Trần ngất xỉu trước Thánh nữ điện.
Cổ y đưa hắn về phủ Thiếu quân.
Nghe nói.
Sau khi tỉnh lại.
Hắn như phát điên.
Đi khắp nơi tìm thanh kim đao từng xuất hiện trong giấc mộng kiếp trước.
Cuối cùng.
Thật sự tìm thấy một thanh đao trong binh khí khố.
Lưỡi đao sạch bóng.
Thế nhưng.
Ngay khi hắn vừa nắm lấy.
Lòng bàn tay lập tức nứt toạc một vết máu.
Máu chảy mãi.
Không sao cầm được.
Cổ y nói.
Đó là Thánh linh phản phệ.
Món nợ máu hắn từng thiếu.
Đã bắt đầu đòi lại.
Lục Nghiễn Trần sai người đưa thanh kim đao ấy đến.
Cùng với.
Một bức huyết thư.
Trên đó.
Chỉ có vài dòng chữ.
Hắn viết:
“Chiếu Hành.”
“Ngày nào ta cũng mơ thấy Vạn Xà Quật.”
“Mơ thấy nàng kêu đau.”
“Mỗi lần tỉnh giấc.”
“Xương cổ tay ta cũng đau theo.”
“Ta biết.”
“Nỗi đau ấy.”
“Không bằng một phần vạn năm xưa của nàng.”
“Nhưng ta vẫn muốn cầu xin nàng.”
“Cho ta một cơ hội chuộc tội.”
Đọc xong.
Ta thả bức thư vào chậu than.
Huyền Trưng ngồi đối diện.
Khẽ nhướng mày.
“Không hồi âm sao?”
Ta lắc đầu.
“Cứ để hắn đau.”
Ngọn lửa nhanh chóng liếm lên từng hàng huyết tự.
Chẳng mấy chốc.
Đã hóa thành tro bụi.
________________________________________
10.
Mùa xuân đầu tiên sau khi ta trở thành Thánh nữ.
Bên ngoài Vạn Xà Quật.
Nở kín những đóa hoa đằng xà màu trắng.
Huyền Trưng nói.
Đó là điềm lành do Xà thần ban xuống.
Ta không quá tin thần linh.
Nhưng hoa.
Quả thật rất đẹp.
Công văn từ mười hai trại chất đầy trên án thư.
Ta bận rộn hơn trước rất nhiều.
Nhưng lại ngủ ngon hơn trước.
Ban đêm.
Không còn mơ thấy thanh kim đao rạch mở cổ tay nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)