Trường Minh Đăng Tắt, Nhân Duyên Đổi
Ở Miêu Cương chúng ta có một quy củ.
Trước ngày xuất giá một tháng, vị hôn phu phải liên tục bảy đêm thắp đèn trường minh, đặt trước cửa sổ của vị hôn thê.
Bảy ngọn đèn ứng với bảy vị tinh quân trên trời.
Đợi đến khi Thất Tinh cùng sáng, sơn thần ban phúc, mối nhân duyên này mới được xem là viên mãn.
Ngày mai chính là đại hôn của ta và Tạ Hành Châu, nhưng trước cửa sổ này lại vẫn thiếu ngọn đèn cuối cùng.
Ta đứng trước cửa từ lúc hoàng hôn buông xuống, đợi mãi đến tận đêm khuya.
Người đưa đèn đến muộn Tạ Vân Vi nghịch ngợm lè lưỡi với ta:
“Xin lỗi tẩu tẩu nha, hôm nay chiếc đèn bị muội không cẩn thận làm rơi hỏng mất rồi.”
Ta siết chặt tay trong tay áo, tức giận đến run lên:
“Tạ Vân Vi, muội cố ý đúng không?”
Lời vừa dứt, vị hôn phu ta là Tạ Hành Châu đã vội vàng kéo nàng ra sau lưng bảo vệ.
“Ly Ưu, nàng có thái độ gì vậy?
“Vân Vi chẳng qua chỉ vô ý làm hỏng một ngọn đèn mà thôi.”
Đây đã là chiếc đèn thứ hai mươi rồi.
Thế nhưng Tạ Hành Châu lại chẳng hề để tâm, còn dịu dàng xoa đầu Tạ Vân Vi.
“Đừng nói chỉ một chiếc đèn, cho dù Vân Vi thích ngôi sao trên trời, chúng ta cũng phải tìm cách cho muội ấy, nàng cũng sắp làm tẩu tẩu rồi.
“Chậm hai ngày thành thân thì đã sao, nàng nhất định phải so đo với một tiểu cô nương sao?”
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn dường như đã quên mất.
Theo tổ huấn Miêu Cương.
Bảy đêm đèn không đủ, sơn thần sẽ thu hồi đoạn nhân duyên này.
Đồng thời sẽ đích thân chọn cho nữ tử ấy một mối lương duyên khác.
01
Trong phòng, A Nương nghe thấy động tĩnh liền vội vàng đi ra.
Bà trước tiên trừng mắt nhìn ta, sau đó kéo Tạ Vân Vi ra phía sau.
“Được rồi được rồi, Vân Vi vẫn còn là đứa trẻ, cũng đâu phải cố ý.
“Con sắp trở thành tẩu tẩu của nó rồi, trưởng tẩu như mẫu thân, sao có thể bức bách như vậy?”
A Nương vừa nói vừa ra hiệu cho ta:
“Hành Châu chắc chắn còn chuẩn bị đèn mới.”
Ta sững người.
Cũng đúng, chuyện quan trọng như vậy, hắn hẳn phải có chuẩn bị.
Nghĩ đến đây, ta ép xuống tủi thân trong lòng, thấp giọng nói:
“Vừa rồi là ta quá nóng giận, Vân Vi, xin lỗi muội.
“Hành Châu, chàng mau lấy đèn dự phòng ra đi, bây giờ đưa tới vẫn còn kịp.”
Nhưng Tạ Hành Châu lại cau mày, như thể nghe thấy chuyện gì vô cùng hoang đường.
Hắn đưa tay chỉnh lại mái tóc bị gió thổi rối của Tạ Vân Vi, giọng đầy mất kiên nhẫn:
“Đèn dự phòng?
“Thứ này ai lại làm dư chứ? Đèn trường minh phải dùng lõi cỏ thất sắc và gỗ sơn thần, một ngày chỉ làm được một chiếc.”
Tim ta từng chút một lạnh xuống.
“Vậy chàng đã biết rõ như thế, vì sao còn mặc cho nàng ấy hết lần này đến lần khác làm hỏng?”
Sắc mặt Tạ Hành Châu trầm xuống:
“Ly Ưu, nàng còn chưa đủ sao?”
Ta còn chưa kịp nói gì, Tạ Vân Vi đã đỏ mắt:
“Tẩu tẩu, đều là lỗi của muội.
“Tẩu đừng trách ca ca, là do từ nhỏ muội chưa từng thấy những thứ này, thấy đèn trường minh đẹp quá nên không nhịn được muốn lấy chơi…”
Nàng vừa nói vừa rơi nước mắt.
Tạ Hành Châu lập tức đau lòng lau nước mắt cho nàng, nhẹ giọng dỗ dành:
“Đừng khóc, đừng khóc.
“Không ai trách muội cả. Nàng ấy yêu ta sâu đậm như vậy, thiếu một ngọn đèn cũng vẫn sẽ gả cho ta thôi.”
Ta nhìn cảnh trước mắt, chỉ cảm thấy ngực nghẹn lại.
Hắn vẫn luôn như vậy.
Luôn chắc chắn rằng ta không thể rời bỏ hắn.
Tạ Vân Vi trước mắt là cô nhi được Tạ gia nhặt về từ trong núi mười năm trước.
Những năm qua, Tạ Hành Châu luôn nói nàng thuở nhỏ chịu nhiều khổ cực, không có cảm giác an toàn.
Vì vậy, chiếc chuông bạc ta thích, hắn đưa cho nàng.
Quà sinh thần hắn tặng ta, cũng vì một câu “thích” của nàng mà rơi vào tay nàng.
Ngay cả chiếc áo choàng ta tự tay thêu suốt nửa tháng, chuẩn bị mặc trong ngày thành thân.
Tạ Vân Vi chỉ chạm vào, nói một câu “thật ấm áp”, Tạ Hành Châu liền bảo ta cho nàng mượn mặc vài ngày.
Mỗi lần như vậy, ta đều vì hắn mà nhẫn nhịn.
Bởi vì hắn luôn nắm tay ta, dịu dàng dỗ dành:
“Ly Ưu, nàng hiểu chuyện nhất.
“Vân Vi chẳng có gì cả, chỉ có người ca ca này, chúng ta nhường muội ấy một chút.
“Đợi chúng ta thành thân rồi, ta sẽ bù đắp cho nàng những thứ tốt hơn.”
Những chuyện đó ta đều nhịn.
Nhưng đèn trường minh thì khác.
Người trong trại thành thân, tân lang đều chuẩn bị từ mấy tháng trước.
Có người thậm chí liên tục thắp đèn suốt một tháng, chỉ để cầu phúc cho tân nương.
Còn vị hôn phu của ta.
Đến cả bảy đêm đèn trường minh đơn giản nhất, cũng không chịu giữ trọn cho ta.
Tạ Vân Vi rụt rè kéo tay áo Tạ Hành Châu:
“Ca ca, huynh xem, đèn dầu trong phòng kia cũng rất sáng.
“Hay là… tối nay dùng tạm nó được không?”
Vừa dứt lời, mắt Tạ Hành Châu lập tức sáng lên.
Giống như cuối cùng cũng tìm được cách giải quyết.
“Vẫn là Vân Vi thông minh.”
Hắn nhìn ta, giọng nhẹ nhàng:
“Không phải chỉ cần sáng một đêm thôi sao? Dù sao cũng đều là đèn.
“Ngày mai cứ thành thân như thường là được, nàng cũng đừng giận muội ấy nữa.”
Một câu “đèn trường minh và đèn dầu có gì khác nhau”, khiến ta đứng chết lặng tại chỗ.
Tim như bị ai bóp chặt.
Là ta đang giận dỗi nàng sao? Đây rõ ràng là hắn chưa từng để chuyện của ta trong lòng.
Dựa vào việc ta yêu hắn quá sâu, dựa vào việc dù thế nào ta cũng sẽ nhượng bộ, chịu đựng.
Có lẽ hắn đã quên.
Hắn từng nắm tay ta thề rằng.
Người khác chỉ thắp bảy đêm, hắn sẽ thay ta thắp một năm.
Chỉ cầu sơn thần phù hộ ta năm tháng bình an.
Chỉ cầu chúng ta bạc đầu bên nhau, đời đời không lìa.
Sự chân thành và dịu dàng trong mắt hắn ngày ấy, đến giờ ta vẫn còn nhớ.
Tạ Hành Châu là con trai của nông tang tế ti.
Hắn hiểu rõ hơn bất cứ ai ý nghĩa của đèn trường minh.
Ta cố chớp mắt che đi sự cay xót, hồi lâu mới khẽ nói:
“Thôi vậy.
“Các người về đi.”
Tạ Hành Châu tưởng rằng ta cuối cùng cũng chịu khuất phục, trên mặt lập tức hiện lên nụ cười:
“Vậy mới đúng.
“Sớm biết thế, những chiếc đèn trước đó cũng không cần phí nhiều công sức như vậy.
“Mỗi ngày chạy tới chạy lui, ta cũng mệt muốn chết.”
02
Lời vừa dứt, ngoài cửa viện bỗng vang lên một giọng ngạc nhiên:
“Ôi chao, Ly Ưu, đèn của con sao lại hỏng nữa rồi?”
Bà thím hàng xóm xách giỏ tre bước vào.
Nhìn thấy trước cửa sổ trống trơn, bà lập tức nhíu mày.
“Đây là lần thứ mấy rồi?
“Duyên tốt đến đâu cũng không chịu nổi bị giày vò như vậy.”
Ta còn chưa kịp mở miệng.
Tạ Hành Châu đã lên tiếng trước:
“Vân Vi đang giúp nàng sửa.”
Nói rồi, hắn nhận lấy chiếc đèn trường minh vỡ nát trong tay Tạ Vân Vi.
Khung đèn đã gãy làm hai, mặt đèn dính đầy bùn đất, bẩn đến không ra hình dạng.
Bà thím nhìn thấy liền thở dài:
Chaporia
Bình Luận (0)