Trường Thanh Tu Tiên Truyện/Chapter 21: Ký ức của Lâm Tùng (6).Chapter 21: Ký ức của Lâm Tùng (6).
20px

Mấy ngày sau đó, Trần Trường Thanh dần dần quen với cuộc sống trong ảo cảnh ký ức. Nhan Nhi đã không còn tới gặp cậu nữa. Trần Trường Thanh hiểu được việc này, dù sao cậu đã chiếm xác của thiếu gia nhà người ta, đổi lại là cậu cũng rất khó chấp nhận.

“Mình ở trong cái ảo cảnh này cũng đã một tuần rồi, chẳng lẽ phải đợi đến hai năm sau mới thoát ra được sao?”

Sáng sớm, trời xanh thăm thẳm, mây trắng trôi nổi trên nền xanh của bầu trời. Trần Trường Thanh nằm ngửa ở trong đình nhỏ tại sân vườn trước cửa phòng của cậu. Từng làn gió từ phía xa bay tới, mang theo sự mát mẻ của hồ nước bên cạnh đình, không ngừng thổi qua Trần Trường Thanh, từng sợi tóc của cậu khẽ lay động. Cậu nhìn lên mái ngói, thần sắc có chút buồn bã.

“Cũng đã một tuần rồi, trừ Nhan Nhi nhận ra mình không phải Lâm Tùng, thì người nhà họ Lâm chả ai phát hiện cả. Không hổ là người bên cạnh Lâm Tùng từ nhỏ.”

Trải qua một tuần, đến giờ Trần Trường Thanh vẫn còn kinh ngạc với những việc đã trải qua. Từ cuộc đấu uy áp của Lâm Phong và Cơ Ngọc Quang, sự mạnh mẽ của Lục Đề trưởng lão, Nhan Nhi nhận ra thân phận cậu, đến việc người nhà họ Lâm không nhận ra cậu là ai.

“Bộp bộp!”

Trong lúc Trần Trường Thanh vừa nằm hóng mát, vừa sầu não vì không thể ra khỏi ảo cảnh, thì từ phía ngoài có tiếng bước chân truyền đến. Tiếng chân từ phía ngoài vườn đi vào trong, đạp vào nền đã dẫn đến những tiếng “bộp bộp”, nó đi qua những núi đá nhỏ, băng qua ao sen và tới gần đình nhỏ.

“Anh, đừng nằm nữa, đi chơi với bọn em đi.”

Cuối cùng, giọng nói của một bé trai vang lên, tiếng nói mang theo một chút trách cứ lại có phần nũng nịu. Đồng thời, bé trai còn nắm lấy tay cậu, không ngừng lay động.

“Được rồi, để cho anh đứng dậy đã.”

Vì bị làm phiền, Trần Trường Thanh không thể không ngồi dậy.

“Dạo này em thấy anh hơi lười đấy nhé. Ngày nào cũng chỉ nằm ở trong đình, không thèm đi chơi với em và Yên.”

Lâm Thần cau mày, phồng má lên nói. Trước đây, Lâm Tùng thường xuyên dẫn cậu và Lâm Yên đi chơi, dạo khắp trấn nhỏ, nơi nào cũng có dấu chân của ba đứa. Vậy mà cả tuần vừa rồi, Lâm Tùng đột nhiên sống khép kín hẳn, không hề bước ra khỏi cửa nhà nửa bước.

“Là do anh cứ bắt đi ra ngoài chứ, em đâu có muốn đi.”

Lâm Yên đứng ở bên cạnh, một tay dụi dụi mắt, khuôn mặt nửa tỉnh nửa buồn ngủ nói. Trần Trường Thanh ở trong ảo cảnh cũng đã một tuần, cậu cũng hiểu ít nhiều về gia đình họ Lâm này. Lão cha Lâm Phong và mẹ là Tô Thanh Lam là người bận rộn, thường xuyên vắng nhà vì công việc buôn báo, giao dịch. Hai người rất có năng lực, cậu nghe ngóng ở những người làm trong Lâm phủ, biết được cả hai thường xuyên gặp những người tầng lớp quý tộc, thậm chí là hoàng tộc. Có lẽ vì thế mà hai người không nhận ra Lâm Tùng bây giờ không phải con của họ.

Về hai đứa em, Lâm Thần là một cậu bé hoạt bát, tính cách hiếu động, ham chơi, lại rất quấn người. Lâm Thần thường xuyên rủ Trần Trường Thanh đi chơi những trò như đá bóng, trốn tìm, bắt bọ,… nói chung là rất nhiều. Còn Lâm Yên, cô bé thì có vẻ thuộc kiểu sống tiết kiệm năng lượng, hoặc là lười. Trần Trường Thanh quan sát một tuần, thường xuyên thấy Lâm Yên trong trạng thái buồn ngủ. Có lẽ vì còn quá trẻ con, đứa thì quá tập trung vào việc chơi đùa, đứa thì lúc nào cũng mơ màng buồn ngủ nên không ai nhận ra Lâm Tùng bây giờ không phải anh của chúng.

“Vậy chúng ta chơi đá cầu nhé.”

Trần Trường Thanh cười nói. Cả tuần vừa rồi, cậu thường xuyên nằm ở đây khiến cho cả người cũng cảm thấy hơi khó chịu rồi. Hiện tại chơi với Lâm Thần và Lâm Yên là để tiện giãn gân cốt.

“Được, vậy chúng ta chơi đá cầu nhé. Chú Lục, chú lấy giúp cháu một quả cầu đi.”

Lâm Thần cười lớn, vẻ mặt tràn đầy hớn hở và vui mừng. Cậu quay sang nói với một người hầu.

“Vâng, thiếu gia chờ tôi một tí nhé.”

Người hầu họ Lục gật đầu đáp rồi rời đi.

“Lâm gia nhiều tiền và có nhiều mối quan hệ như vậy, nhưng họ vẫn sống ở trấn Đào nhỏ này, thật sự là khiêm tốn.”

Trần Trường Thanh nhìn theo người hầu, trong đầu suy nghĩ. Một lát sau, người hầu trở về. Ba anh em ra khỏi đình nhỏ. Đứng trong sân vườn, ba đứa đứng ở ba hướng khác nhau để tiện cho việc đá cầu.

“Em đá đây.”

Lâm Thần cười nói, cậu tung quả cầu lên không trung, trái cầu bay lên rồi rơi nhanh xuống, cậu bé giơ chân lên đá. Trái cầu được đá đi, bay về phía Lâm Yên. Cô bé trông có vẻ mơ màng, nhưng khi cầu đến thì ánh mắt dường như trở lên tỉnh táo. Trái cầu được đón lấy, sau đó lại bay về phía Trần Trường Thanh. Cậu nhanh chóng đỡ được, rồi lại chuyền nó đi.

Ba đứa chơi đùa vui vẻ. Một tuần sống chung, để cho Trần Trường Thanh đã quen với Lâm Thần và Lâm Yên. Cậu coi chúng giống hai người em của mình là Trần Trường An và Trần An Nhiên vậy.

“Ba đứa đang đá cầu sao?”

Trong lúc ba người Trần Trường Thanh đang chơi đùa, Lâm Phong và Tô Thanh Lam đã ở đứng ở bên ngoài quan sát lúc nào chẳng hay. Lâm Phong hiện tại không còn thần thái uy vũ, khí thế áp đảo như một tuần trước đó. Anh ta bây giờ càng giống như một người cha hiền từ, thân thiết với đám trẻ hơn.

“Cha, mẹ!”

Thấy cha mẹ đi đến, Lâm Thần và Lâm Yên vội đi đến trước mặt họ, vẻ mặt hớn hở.

“Cha mẹ.”

Trần Trường Thanh cũng đi tới chào hỏi, nhưng dáng vẻ cậu bình tĩnh, không giống với Lâm Thần và Lâm Yên. Dù sao Lâm Phong và Tô Thanh Lam cũng không phải cha mẹ của cậu, gọi người khác là cha mẹ hiển nhiên để nội tâm Trần Trường Thanh vô cùng khó xử.

“Cha mẹ, sao hôm nay hai người về sớm vậy?”

Lâm Yên vẻ mặt ngây thơ, thắc mắc hỏi.

“Còn nhớ những vị khách Cơ gia chứ?”

Lâm Phong cười hỏi lại.

“Vâng, con nhớ. Nhất là vị công tử trẻ tuổi kia, anh ta tuy rằng đẹp trai, nhưng tính cách thật hung dữ.”

Lâm Thần giơ tay, nhanh chóng phát biểu. Ngày đó, Cơ Ngọc Quang bộc phát uy áp bắn ra bốn phương tám hướng, trừ Lâm Phong và Trần Trường Thanh còn tỉnh táo ra thì bọn họ đều ngất đi. Bộ dáng hung dữ của Cơ Ngọc Quang khi ấy đã để lại ấn tượng rất sâu sắc cho Lâm Thần.

“Đúng vậy, nhưng vị công tử ấy đã nhận sai rồi. Cậu ta đã nói rằng sẽ phái người đến chỉ điểm các con tu hành. Hôm nay chính là vị thầy dạy tu luyện ấy tới. Người đến là khách, cho nên chúng ta sắp xếp công việc để về sớm đón tiếp đấy.”

Tô Thanh Lam xoa đầu Lâm Thần nói.

“Vậy họ có nói là sẽ đến vào lúc nào không?”

Lâm Yên hỏi tiếp.

“Phía bên Cơ gia có nói sẽ tới lúc chín giờ sáng, cũng sắp đến lúc rồi.”

“Các con nhớ chuẩn bị kỹ càng để chào đón khách tới đấy.”

Lão cha Lâm Phong nói.

“Vâng.”

Ba đứa trẻ đáp lời.

Rất nhanh, cả nhà năm người đã chuẩn bị xong và tới phòng khách. Vị cao nhân tới từ Cơ gia đã ngồi chờ ở bên trong từ lâu.

“Tập Chân Nhân, xin tha thứ cho ta vì đã để ngài đợi lâu rồi.”

Lâm Phong bước vào phòng khách, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười nói. Vị chân nhân họ Tập nhìn về phía năm người nhà Lâm Phong, cuối cùng đứng dậy một cách chậm rãi.

“Lâm gia chủ không cần để ý, lão phu cũng chỉ vừa mới tới mà thôi, không đợi lâu, không đơi lâu.”

Vị chân nhân họ Tập cũng mỉm cười nói. Mấy người chắp tay chào hỏi, cuối cùng Lâm Phong đi về phía ghế chủ nhà rồi ngồi xuống, mấy mẹ con Tô Thanh Lam cũng ngồi về phía hàng ghế tay phải của anh.

Sau khi mọi người đã ngồi về vị trí của mình. Lâm Phong nhìn về phía Tập Chân Nhân, ánh mắt hơi quan sát người này. Tập Chân Nhân là một ông lão có vẻ ngoài khoảng bảy mươi tuổi, mái tóc và bộ râu dài bạc trắng như tuyết, người mặc áo bào màu xám tro. Toàn thân ông toát lên khí chất tang thương, tựa như hóa thạch sống đã tồn tại qua vô số năm tháng. Mặc dù trông dáng vẻ của Tập Chân Nhân có vẻ già nua, nhưng ánh mắt ông vẫn rất sáng ngời, tràn đầy minh mẫn.

“Không biết Tập Chân Nhân có quan hệ gì với công tử Cơ gia Cơ Ngọc Quang?”

Lâm Phong cười, khách khí nói.

“Lão phu là quản gia bên cạnh nhị thiếu gia Cơ gia Cơ Ngọc Minh. Ngày trước, khi đại thiếu gia trở về đã nói rõ về việc Lâm gia không còn người tu hành với các trưởng lão gia tộc Cơ gia. Đại thiếu gia muốn mời một người đến Lâm gia, dẫn dắt con cháu Lâm gia tiến vào con đường tu hành. Việc này đã được các trưởng lão đồng ý.”

Tập Chân Nhân từ tốn nói.

“Ồ, vậy ngài chính là người đó sao?”

Lâm Phong hỏi tiếp.

“Không phải, ban đầu việc ấy được giao cho một vị trưởng lão khác. Vị trưởng lão này từng nhận ân huệ của Lâm gia các vị, vì vậy ông ta sẽ là người đến dẫn dắt các vị tu hành, đồng thời trả lại ân huệ ngày xưa.”

Tập Chân Nhân vuốt chòm râu bạc của mình nói.

“Vậy tại sao vị trưởng lão ấy lại không đến nữa?”

Lâm Phong có hơi kinh ngạc, anh thật không nghĩ tới người vốn định đến lại là người nhận ân huệ của Lâm gia ngày xưa. Nghe câu hỏi của Lâm Phong, Sắc mặt vốn bình tĩnh của Tập Chân Nhân ban đầu đột nhiên thay đổi.

“Trưởng lão ấy vốn đang định xuất phát tới đây, lại không nghĩ tới có biến cố bất ngờ xảy ra. Gia tộc tử địch của Cơ gia là Tập gia đột nhiên đánh tới, Cơ gia phải dốc toàn lực đối phó lại. Vị trưởng lão ấy cũng phải ở lại ngăn cản. Trọng trách dẫn dắt các vị vào con đường tu hành cũng rơi vào Tập Chân Cao ta.”

Tập Chân Chân cười nói.

“Thì ra là vậy… Tập Chân Nhân vất vả rồi.”

“Ngài hãy nghỉ ngơi đi, sau đó… Đợi đã… Họ Tập?”

Lâm Phong đột nhiên nhận ra điều kỳ lạ. Lúc này, sắc mặt anh hơi biến đổi, một vài giọt mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên gương mặt. Anh hít một hơi thật sâu, cuối cùng nhìn chằm chằm Tập Chân Cao.

“Tập Chân Nhân, ngài có quan hệ gì với Tập gia kia không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...