Trường Thanh Tu Tiên Truyện/Chapter 20: Ký ức của Lâm Tùng (5).Chapter 20: Ký ức của Lâm Tùng (5).
20px

“Lâm Tùng thiếu gia đang ở nơi nào?”

Ánh mắt trong veo của Nhan Nhi nhìn thẳng Trần Trường Thanh.

“Thật là ngoài ý muốn. Lâm Tùng, số cậu đúng là tốt thật. Có chị gái xinh đẹp như Nhan Nhi làm bạn thuở nhỏ, thật hâm mộ. Trái tim vừa mới rung động của mình, nó chết lặng quá nhanh.”

Trần Trường Thanh thầm than thở ở trong lòng. Cậu thở dài, dáng vẻ có chút u sầu. Khi nhìn kỹ Nhan Nhi, Trần Trường Thanh đã bị cô hớp hồn. Dung mạo thanh thoát tựa như tiên của cô ấy thật đẹp đẽ, luôn có một cảm giác như muốn siêu thoát nơi trần thế vậy. Cô ấy đẹp đẽ, nhưng không hề diêm dúa, ngược lại vô cùng đơn giản và mộc mạc.

Trần Trường Thanh cứ u sầu, buồn khổ một lúc. Cậu vừa mới biết được cảm giác sét đánh của tình cảm nam nữ. Ấy mà khi nó vừa mới chớm nở thì đã tàn phai.

“Thế nào? Thiếu gia của ta đang ở đâu?”

Nhan Nhi vẫn run run, nhưng ánh mắt cô quật cường, kiên định mà chất vấn Trần Trường Thanh.

“Được rồi, nghe ta giải thích đã. Bình tĩnh đi, Lâm Tùng không có nguy hiểm gì đâu.”

Trần Trường Thanh nhìn ánh mắt của cô gái, cậu thầm thở dài rồi nói.

“Ta không tin. Thiếu gia đã bị chiếm xác, làm sao có chuyện không nguy hiểm được chứ. Nói đi, thiếu gia ở đâu?”

Đối với người xa lạ đột nhiên đoạt xá thiếu gia nhà mình, hiển nhiên Nhan Nhi sẽ không tin. Thậm chí, khi cô nghe Trần Trường Thanh nói vậy, Nhan Nhi còn kích động hơn. Cô không tự chủ mà áp sát vào Trần Trường Thanh, chất vấn cậu. Dáng vẻ cô lúc này có hơi buồn cười, rõ ràng cả người đang run rẩy, nhưng thần thái có hơi dữ tợn. Ánh mắt cô mở to, con ngươi thu lại, tựa như muốn khóa chặt Trần Trường Thanh, không cho phép cậu chạy trốn. Cô dang rộng hai tay, ngăn không cho đối phương vượt qua mình.

“Cả người đã run như cầy sấy vậy rồi, vậy mà còn muốn ngăn mình lại? Lâm Tùng, cậu đúng là có phúc quá đấy.”

Trần Trường Thanh ngạc nhiên ở trong lòng, cậu cảm thấy thật hâm mộ tình cảm của hai người họ.

“Bình tĩnh, thật sự đấy. Lâm Tùng không có nguy hiểm gì đâu. Ta cũng sẽ không chạy trốn mà.”

Trần Trường Thanh giơ hai tay lên làm động tác trấn an Nhan Nhi, lời nói hết sức chân thành. Đồng thời, cậu lùi về sau, cuối cùng ngồi xuống giường, ra vẻ mình sẽ không rời đi. Thấy dáng vẻ cậu như vậy, Nhan Nhi nửa tin nửa ngờ quan sát cậu.

“Được rồi, vậy ta sẽ chờ cậu giải thích. Nếu như phát hiện cậu nói dối, ta sẽ chạy đi gọi lão gia cùng phu nhân, các người hầu khác. Nói cho cậu biết, ta chạy rất nhanh đấy nhé, trong Lâm phủ này khó có người sánh kịp đấy.”

Cuối cùng, Nhan Nhi cũng đồng ý để cho Trần Trường Thanh giải thích. Cô đứng chặn ở cửa ra vào, sắc mặt căng thẳng nhìn cậu. Cô tập trung quan sát Trần Trường Thanh, đôi mắt không rời nửa tấc, sợ rằng sẽ để cậu chạy trốn.

“Được rồi, để ta nói.”

Trần Trường Thanh thở dài, vẻ mặt bất lực trước sự cảnh giác cao độ của Nhan Nhi. Nghe thế, cô gái trẻ nuốt một ngụm nước bọt trong cổ họng, mồ hôi bắt đầu đổ xuống trên mặt vì căng thẳng.

“Tên ta là Trần Trường Thanh, người làng Dương Lôi, ngôi làng nằm dưới chân núi Lạc. Biết núi Lạc, ngọn núi có phái Lạc Phách chứ?”

Trần Trường Thanh giới thiệu tên và xuất thân của mình.

“Ta biết ngọn núi đó. Nhưng mà, làm cách nào để chứng minh lời cậu nói là sự thật đây?”

Nhan Nhi thận trọng dò xét đối phương. Cô đương nhiên là biết núi Lạc và phái Lạc Phách. Nơi đó dù sao cũng là môn phái tu hành gần nhất mà cô biết được. Nhưng, Nhan Nhi không tin lời Trần Trường Thanh nhanh như thế được. Thân phận mà đối phương nói ra có thể là giả cơ mà.

“Chứng minh? Nếu có thể thì ta cũng rất muốn chứng minh mình không nói dối. Chỉ là hoàn cảnh hiện tại hơi đặc biệt, không cho phép ta làm việc đó.”

Trần Trường Thanh làm bộ dáng bất đắc dĩ. Dù sao đây cũng là ảo cảnh ký ức, cậu cũng không biết được phái Lạc Phách có tồn tại ở trong ký ức Lâm Tùng hay không nữa.

“Thế nào? Không chứng minh được nên mới phải bịa ra lý do vớ vẩn như vậy? Vậy ta sẽ gọi cho lão gia và phu nhân tới, bọn họ sẽ bắt cậu.”

Lời của Trần Trường Thanh rõ ràng đã để Nhan Nhi tức giận hơn. Cô hoàn toàn không tin tưởng lời cậu nói. Cô lập tức xoay người, một chân thoáng cái đã bước ra khỏi cửa và định chạy đi ngay. Cô nhất định phải hét to lên, để cho cả Lâm phủ đều nghe thấy tiếng của mình.

“Ấy! Bình tĩnh đi, để ta giải thích lý do mà mình không thể chứng minh được.”

Thấy Nhan Nhi như thế, Trần Trường Thanh lập tức hốt hoảng. Cậu đứng dậy khỏi giường và muốn đuổi theo. Trần Trường Thanh không biết được nếu thân phận của mình bị phát hiện, Lâm Phong và Tô Thanh Lam sẽ đối xử với mình như thế nào. Dù sao cậu cũng đã chiếm xác con người ta mà. Trần Trường Thanh đang ở trong ảo cảnh ký ức, việc cậu bị tổn hại cơ thể ở thực tế là khá nhỏ, nhưng mà cậu không dám đánh cược tinh thần của mình sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Nhan Nhi mặc kệ lời cậu nói, vẫn muốn bước ra khỏi cửa.

“Thật đấy, ta van xin chị mà.”

May mắn, Trần Trường Thanh chạy kịp ra đến cửa, bắt được cánh tay của cô gái trẻ.

“Buông ra!”

Nhan Nhi giận quát.

“Không buông!”

“Buông ra!”

“Không buông!”

“…”

“Ta sẽ hét lên.”

Hai người cứ giằng co nhau mãi. Nhan Nhi lớn hơn Trần Trường Thanh đang ở trong thân xác Lâm Tùng, bình thường có thể dễ dàng thoát khỏi việc bị nắm chặt. Nhưng Trần Trường Thanh là người nào? Cậu là tu sĩ, mặc dù chỉ là cấp thấp nhất, nhưng cũng đã biết một chút đến việc khống chế sức mạnh, vị trí nắm bắt, tiếp đất, thu phát lực. Nhan Nhi không thoát được cậu cũng là điều dễ hiểu.

Hết cách, Nhan Nhi hít một hơi thật sâu và muốn hét lớn.

“Ư…!”

Chỉ là Trần Trường Thanh nhanh hơn một bước. Cậu dùng một tay còn lại bịt lấy miệng của cô gái, khiến cho cô không cách nào hét được.

“Buông…ra!”

Nhan Nhi nói chuyện khó khăn, tức giận liếc nhìn Trần Trường Thanh. Hai người lúc này đang dính chặt vào nhau. Trần Trường Thanh đứng ở đằng sau, tay trái bắt được hai tay của Nhan Nhi và khóa chúng lại sau lưng cô, tay phải thì bịt miệng không cho nói.

“Bình tĩnh đi, thật đấy, cho ta giải thích đi mà.”

Sắc mặt Trần Trường Thanh khổ sở, cậu van nài đối phương nói. Hai người cứ thế giằng co với nhau khoảng năm phút. Cuối cùng, Nhan Nhi đã không chống cự nữa.

“Bỏ ra, ta sẽ không hét nữa.”

Vì bị bịt miệng nên Nhan Nhi nói chuyện rất khó khăn, giọng nói đứt quãng truyền ra.

“Thật?”

Trần Trường Thanh hỏi. Đối phương gật đầu. Thấy Nhan Nhi thật sự không còn phản kháng, Trần Trường Thanh mới yên tâm mà buông tay ra khỏi miệng đối phương. Cậu vẫn nắm chặt cánh tay cô gái, sợ rằng cô ấy chạy trốn.

“Nói đi.”

Giọng nói Nhan Nhi lạnh nhạt, ngắn gọn, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Dường như cô ấy đã biết được mình mới là người nắm thế chủ động, chỉ cần có điều không thích hợp là có thể hét lớn. Vậy nên, cô đã không run rẩy như lúc ban đầu mà tự tin hơn một chút.

“Việc sắp tới có thể rất khó tin, chị cần phải thật sự bình tĩnh sau khi nghe xong nhé.”

Trần Trường Thanh nghiêm túc nói.

“Nói đi.”

Nhan Nhi lặp lại hai từ giống hệt vừa rồi. Vì sắp phải nghe đến một việc liên quan thiếu gia nhà mình, cô bắt đầu có chút căng thẳng. Trần Trường Thanh hít sâu một hơi.

“Bởi vì thế giới này là hư ảo.”

Sắc mặt Trần Trường Thanh vô cùng nghiêm túc nói. Lời nói của cậu lạ lẫm, khó hiểu, hoàn toàn không liên quan gì đến việc chiếm xác, đoạt xá hay gì đó khác.

“Có ý gì?”

Vậy nên Nhan Nhi không thể hiểu được cậu đang muốn nói tới cái gì. Lời giải thích của Trần Trường Thanh làm cô không hiểu nổi. Hư ảo? Vì sao lại nói rằng thế giới này là hư ảo? Chẳng lẽ còn có thế giới thật và giả sao? Đây là điều mà Nhan Nhi, một người bình thường chưa bao giờ tiếp xúc với những việc thần kỳ có thể hiểu được.

“Ý ta muốn nói chính là thế. Thế giới này thật ra là ảo cảnh ký ức trong đầu của thiếu gia nhà chị. Lâm Tùng được ta cứu giúp khi cậu ấy bị những người lớn đánh đập sắp chết, hiện tại cậu ấy đang nằm hôn mê ở nhà ta.”

“Khi hôn mê, Lâm Tùng đột nhiên gặp phải ác mộng, ta muốn dùng năng lực của mình để trấn an cậu ấy. Một miếng ngọc bội bất ngờ xuất hiện từ trong người Lâm Tùng, khiến ta hôn mê. Khi tỉnh lại thì ta đã ở trong thân xác này rồi. Theo những gì ta biết, thế giới này mô phỏng trí nhớ Lâm Tùng, tất cả đều là ký ức của cậu ấy.”

Trần Trường Thanh biết Nhan Nhi không hiểu được. Vì vậy cậu kiên nhẫn mà giải thích cho cô những điều mà mình biết. Nhan Nhi lắng nghe cậu nói, đồng thời ngơ ngác, hiển nhiên những lời mà cô nghe được quá khó tin. Sau khi Trần Trường Thanh giải thích xong, phải mất một lúc lâu cô mới tỉnh táo trở lại.

“Những việc này,… Là thật chứ?”

Nhan Nhi hít một hơi thật sâu, sắc mặt thận trọng hỏi. Lời nói của cô ngập ngừng, có lẽ vì đã tin mấy phần.

“Chị Nhan Nhi, ta không nói dối.”

Trần Trường Thanh gật đầu, ánh mắt và lời nói chắc chắn, chân thành mười phần.

“Vậy sao…”

Nhan Nhi nói, sau đó cô cúi mặt xuống khiến Trần Trường Thanh không thể thấy rõ sắc mặt.

“Thiếu gia… Cậu ấy hiện tại trông như thế nào?”

Nhan Nhi lại hỏi. Cô bắt đầu rụt rè, sợ hãi khi nhắc đến Lâm Tùng. Có lẽ, vì sợ tương lai của Lâm Tùng không tốt cho nên cô mới rụt rè khi hỏi, lại muốn biết thiếu gia nhà mình đã trải qua những gì.

“Khi chưa gặp ta, có lẽ cậu ấy sống rất khó khăn. Lâm Tùng gầy lắm, mặt hóp, da gần như xương, nước da tái nhợt, quần áo đầy bùn đất, toàn thân toát ra mùi hôi. Vì ăn cắp đồ ăn để sống sót, cậu ấy đã bị đánh cho gần chết. Nếu ta không đến kịp,… Thôi, nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.”

Trần Trường Thanh kể về Lâm Tùng cho Nhan Nhi nghe. Đối phương khi biết hoàn cảnh của thiếu gia nhà mình ở tương lai, cả người cô bắt đầu run rẩy.

“Hức hức… Thiếu gia…”

Từng giọt nước mắt rơi xuống mặt đất, Nhan Nhi đưa hai tay lên, cô cố gắng lau đi từng giọt nước mắt đang tuôn trào. Cô ấy nức nở khóc, không ngừng gọi tên của Lâm Tùng. Nhan Nhi vốn có dung mạo thanh thoát tựa như tiên, khi cô khóc lên với dáng vẻ đau khổ như thế, người khác nhìn vào không khỏi cảm thấy đau lòng thay.

“Lâm Tùng, cậu quá tốt số đấy.”

Trần Trường Thanh hâm mộ. Nhìn dáng vẻ Nhan Nhi, cậu có thể thấy được cô ấy yêu thương Lâm Tùng đến cỡ nào. Thậm chí, tình cảm này đã vượt qua chủ tớ, càng giống với tình yêu nam nữ hơn. Trần Trường Thanh nhớ đến Lâm Tùng, khi cậu ta gặp hôn mê, trừ gọi tên cha mẹ, hai em ra thì Nhan Nhi cũng được nhắc đến.

Trần Trường Thanh không an ủi, cũng chẳng trấn an. Cậu cứ để Nhan Nhi khóc như vậy, để cho đối phương giải phóng cảm xúc của bản thân. Sau một hồi lâu, cuối cùng cô gái cũng dừng lại tiếng khóc. Nhan Nhi lau sạch đi nước mắt trên khuôn mặt khiến cho ống tay áo ướt đẫm.

Cô ngẩng mặt lên và nhìn Trần Trường Thanh, khóe mắt cô vẫn còn đỏ hoe, tóc tai có chút lộn xộn.

“Bình tĩnh rồi chứ?”

Trần Trường Thanh hỏi.

“Ừ.”

Nhan Nhi đáp.

“Chị hãy về đi. Từ giờ không phải đến gặp ta nữa.”

Trần Trường Thanh nói tiếp.

“Được.”

“Cảm ơn đã cứu thiếu gia nhà ta.”

Nhan Nhi đáp lại. Cuối cùng, cô cúi đầu cảm ơn sau mới rời đi. Trần Trường Thanh đưa mắt nhìn đối phương, trong lòng không biết đang nghĩ gì.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...