Lâm Phong nhìn về phía Cơ Ngọc Quang và Lục Đề, sắc mặt anh nhìn vô cùng khó coi.
“Tiên phàm quả là khác biệt. Nếu lần so đấu này không phải là khí thế thì mình đã chết rồi.”
“Phụt!”
Lâm Phong lẩm bẩm nói rồi phun ra một ngụm máu. Anh cảm thấy giờ đây mình thật yếu ớt, sức lực bị trôi đi rất nhanh, hai chân không ngừng run rẩy. Lâm Phong lập tức ngã xuống ghế ngồi, cả người dựa vào ghế mà thở dài. Giờ đây, sắc mặt anh trắng bệch, mồ hôi bắt đầu tuôn rơi như mưa.
“Lâm… Cha!”
Trần Trường Thanh nhìn sang, thấy Lâm Phong yếu ớt như vậy thì vội gọi. Nhìn thấy cha Lâm Tùng như thế, cậu cũng biết rằng cuộc đối đầu với Cơ Ngọc Quang không hề ngang sức như mình thấy vừa rồi. Dù sao Cơ Ngọc Quang cũng là người tu tiên, khí thế anh ta tỏa ra không chỉ có từ việc tinh thần được rèn luyện, nó còn đến từ tu vi cao thâm nữa. Lâm Phong chỉ là một người phàm, có thể chống chịu lâu như thế đã là rất bất phàm rồi.
“Tùng, nếu con còn di chuyển được thì hãy đi gọi người hầu, bảo họ mang mẹ con và hai đứa em tới chỗ đại phu đi. Cả con nữa, nội thương không có nhẹ đâu.”
Lâm Phong nói với Trần Trường Thanh. Hơi thở anh lên xuống trập trùng, thường xuyên đứt quãng, có vẻ việc hít thở và nói bây giờ cũng rất khó khăn. Dù yếu ớt như thế, nhưng mà thần thái của anh vẫn kiên cường, ý chí bất khuất vẫn còn đang giương cao, khí thế hiên ngang như cũ.
“Vậy còn cha?”
Trần Trường Thanh lo lắng hỏi. Lâm Phong bị nội thương không nhẹ, cũng cần phải đến tìm đại phu để chữa trị mới được.
“Không cần lo lắng cho ta, bốn mẹ con con mới là ưu tiên hàng đầu.”
Lâm Phong mỉm cười, đôi lông mày giãn ra. Trên mặt anh hiện lên vẻ hiền từ của một người cha, thứ mà khi Trần Trường Thanh không hề thấy ở trên người đàn ông uy vũ vừa rồi. Có lẽ, khi mà không có người ngoài thì đây chính là vẻ mặt thường thấy của anh.
“Đi nhanh đi.”
Lâm Phong nói.
“Vâng.”
Trần Trường Thanh rời đi. Trong cuộc so đấu vừa rồi, cậu đã bị nội thương không nhẹ. Nhưng may mắn thay, Trần Trường Thanh vẫn có thể di chuyển được. Cậu đi ra ngoài và gọi người hầu. Người nghe thấy tiếng và chạy tới đầu tiên chính là Nhan Nhi. Từ khi Trần Trường Thanh nhập xác vào Lâm Tùng, cậu để ý rằng Nhan Nhi là người có quan hệ khá tốt với Lâm Tùng, thậm chí là những thành viên gia đình khác.
Vậy nên, cô thật sự sợ hãi khi nhìn thấy Lâm Phong, Tô Thanh Lam, ba anh em Lâm Tùng bị thương nặng như thế. Nhan Nhi lo lắng ra mặt, hai hàng nước mắt chảy xuống, cô vội vàng chạy đi gọi người giúp đỡ. Sau đó, những người hầu khác cũng nhanh chóng tới và đưa người nhà họ Lâm đi gặp đại phu kịp thời.
Bóng tối bao trùm lên thế gian, để cho vạn vật rơi vào sự yên tĩnh. Dưới bầu trời đêm tối tăm, bóng tối sẽ luôn để cho người ta sợ hãi, những điều kỳ bí, những sinh vật mà người thường không thể hiểu được sẽ xuất hiện. Những câu chuyện dân gian kể về ma quái cũng được sinh ra từ đó. May mắn thay, ở trên cao bầu trời có mặt trăng và những ngôi sao, những thiên thể đến từ khoảng không gian xa xôi nào đó trong vũ trụ. Chúng phát ra ánh sáng của mình, chiếu xuống nhân gian nơi xa xăm, ánh sáng của chúng nhẹ nhàng, phủ lên màn đêm, để cho người ta thấy được hi vọng trong bóng tối.
Buổi tối, Trần Trường Thanh đã trở về phòng từ chỗ đại phu. Lúc này, cậu ngồi xếp bằng tu luyện ở trên giường Lâm Tùng.
“Cuộc đấu sáng nay thật để cho mình mở mang tầm mắt. Người tu tiên quả nhiên là mạnh mẽ, không phải người thường có thể sánh vai. May mắn Cơ Ngọc Quang không có ra tay. Nếu không, hôm nay chính là ngày Lâm gia diệt tộc.”
Trần Trường Thanh tự nói với chính mình. Chứng kiến cuộc đấu sáng nay, nó giúp cho cậu có cái nhìn sâu sắc hơn về tầng lớp người tu luyện, sự áp đảo của tiên đối với phàm. Đồng thời, Trần Trường Thanh còn biết được nguồn cơn của mọi chuyện là miếng ngọc bội, chìa khóa của bí cảnh Thánh Nhân.
“Thánh Nhân, đó là người như thế nào? Hoặc là, đó là cảnh giới gì?”
Khi biết đến từ này, Trần Trường Thanh tò mò. Mang lên chữ “Thánh” tức là đã đại biểu cho những điều bất phàm, những điều cao quý nhất trong trời đất này.
“Không biết được, xem ra mình vẫn cần phải cố gắng tu luyện thêm.”
Trần Trường Thanh lại lắc đầu, thở dài nói. Ở trong ảo cảnh ký ức này, thân thể ở ngoài thực tế của cậu không thể cử động được. Trạng thái của nó giống như người hôn mê bất tỉnh vậy. May mắn thay, Trần Trường Thanh theo thói quen tu luyện đã phát hiện ra rằng, dù ở trong ảo cảnh ký ức, cậu vẫn có thể tu luyện được. Cậu chỉ ngất đi, linh hồn, tâm trí cậu không có rời đi cơ thể. Khi tu luyện ở trong ảo cảnh, thân thể ở bên ngoài cũng sẽ hấp thu nguyên khí, hiệu quả sẽ phản hồi lại cơ thể. Và có vẻ là dựa vào tính thần kỳ của nguyên khí, khiến cho linh hồn, tâm trí Trần Trường Thanh có thể biết được rằng thân thể mình đang tu luyện.
“Không biết thời gian ở thực tế như thế nào?”
Trần Trường Thanh nói.
Cậu cau mày, thần sắc có chút buồn khổ.
Đây chính là điều khiến Trần Trường Thanh lo lắng. Bởi cậu không biết sự chênh lệch thời gian giữa ảo cảnh ký ức này và thực tế này ra sao. Trần Trường Thanh tỉnh dậy vào sáng sớm, đến hiện tại là tối muộn. Nếu không có sự chênh lệch thời gian thì đây sẽ là điều rất rắc rối. Bởi Trần Trường Thanh không biết khi nào ảo cảnh mới kết thúc. Một đến hai ngày còn tốt, nếu dài hơn thì sẽ vô cùng nguy hiểm. Ở thực tế, cậu sẽ luôn ở trạng thái bất tỉnh, không thể cử động hay làm việc khác.
Trần Trường Thanh đã biết được Lâm Tùng trong ký ức này chỉ mới tám tuổi. Tức là hai năm trước thời điểm hiện tại. Nếu ảo cảnh cứ tiếp tục mà không kết thúc, thì phải đến hai năm sau cậu mới tỉnh lại được.
“Chỉ mong không phải là như thế.”
Trần Trường Thanh nói, giọng nói lo lắng.
“Cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa vang lên, kéo Trần Trường Thanh ra khỏi dòng suy nghĩ. Một bóng người hiện lên qua lớp giấy trên cửa.
“Ai vậy?”
Trần Trường Thanh lên tiếng.
“Thiếu gia, là ta.”
Giọng nói quen thuộc của Nhan Nhi vang lên qua cánh cửa.
“Nhan Nhi, sao chị ấy lại đến đây giờ này?”
“Chị vào đi.”
Mặc dù trong lòng vẫn thắc mắc, nhưng Trần Trường Thanh vẫn cho phép Nhan Nhi đi vào. Cửa phòng được mở ra một cách chậm rãi, Nhan Nhi bước vào từ phía ngoài.
Trong màn đêm yên tĩnh, ánh trăng chiếu vào bên trong gian phòng. Bây giờ, Trần Trường Thanh mới để ý kỹ từng đường nét trên người cô gái lớn hơn cậu vài tuổi này.
Nhan Nhi có gương mặt trái xoan, hai hàng lông mày rõ nét, đôi lông mi dài và dày, ánh mắt trong veo, tĩnh lặng như mặt nước. Mái tóc đen nhánh buông thả xuống, đung đưa trong làn gió nhẹ thổi qua gian phòng. Ánh trăng xanh chiếu vào phòng từ bên ngoài, khiến cho cô như được tắm dưới ánh sáng. Cô mặc một bộ đồ dành cho người hầu, mặc dù nó có vẻ đã bạc màu vì cũ kỹ, nhưng lại vô cùng sạch sẽ. Lúc này đây, Nhan Nhi trông thật thanh thoát lại mộc mạc, có một loại cảm giác như muốn bay lên trời hóa làm tiên nữ vậy.
“Chị ấy đẹp quá.”
Trần Trường Thanh chỉ cảm thấy trái tim mình như chậm lại một nhịp. Cậu nhìn Nhan Nhi, sắc mặt ngơ ngác, con ngươi co vào chỉ vừa đủ để chứa đựng hình bóng của cô.
“Chị tìm em có việc gì không? Đêm đã khuya rồi, có thể để ngày mai mà?”
Trần Trường Thanh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cậu hỏi cô gái tựa như tiên nữ này.
Nhan Nhi nghe cậu nói, cô mím môi và im lặng một lúc. Cô nhìn Lâm Tùng, trên gương mặt thanh thoát hiện lên một vầng ửng đỏ.
“Thiếu gia, không, cậu là ai? Tại sao lại xuất hiện trong diện mạo của Lâm Tùng thiếu gia nhà ta vậy?”
Ánh mắt trong veo, tĩnh lặng của Nhan Nhi đột nhiên trở nên kiên định. Cô hỏi ngược lại Trần Trường Thanh, giọng nói mang theo sự sợ hãi, xen lẫn là nghi ngờ, còn có chút tức giận. Lời chất vấn đến quá nhanh và quá bất ngờ, để cho Trần Trường Thanh chưa kịp chuẩn bị ứng phó tình huống này.
Cậu ngẩn người, ngạc nhiên vì sự nhạy bén của Nhan Nhi.
“Từ khi thấy cậu vào sáng nay, tôi đã rất nghi ngờ rồi. Mặc dù cậu diễn rất giống đấy, ngay cả lão gia, phu nhân hay là hai vị thiếu gia, tiểu thư còn lại cũng không phát hiện.”
Sắc mặt Nhan Nhi hồng hào, có vẻ cô đang hồi hộp xen lẫn sự sợ hãi. Giọng nói của cô có hơi run run, nhưng lại chắc chắn với lời nói của mình.
“Không thể nào? Tất cả mọi người đều không nhận ra, tại sao chỉ có chị ấy là phát hiện chứ?”
Trần Trường Thanh không khỏi cảm thấy cả kinh, trong lòng chợt hoảng hốt vì Nhan Nhi. Khi vừa phát hiện mình đang ở trong ảo cảnh, cậu đã cố gắng bình tĩnh, không để lộ sự bất thường đáng có nào cả. Trần Trường Thanh không biết Lâm Tùng hai năm trước có tính cách như thế nào, vậy nên cậu đã tránh việc nói quá nhiều, cố không làm ra những cử chỉ lạ.
Thấy Trần Trường Thanh ngơ ngác, Nhan Nhi bắt đầu nói.
“Cậu không hiểu phải không? Tôi và thiếu gia đã lớn lên với nhau từ nhỏ, thậm chí, tôi còn chứng kiến cảnh cậu ấy được sinh ra. Lão gia và phu nhân thường xuyên bận kinh doanh. Ở Lâm gia này, tôi chính là người ở bên thiếu gia Lâm Tùng lâu nhất. Làm sao tôi có thể không hiểu cậu ấy được chứ? Chúng tôi còn từng tắm chung, đã không ngại gì việc lộ cơ thể của nhau.”
“Vậy mà, thiếu gia sáng nay mà tôi biết lại ngại ngùng việc tôi thay đồ cho cậu ấy. Hơn nữa, tôi nghe phu nhân kể lại, sáng nay cậu đã khen phu nhân rất đẹp. Thiếu gia là người dễ ngại, người yêu quý lão gia, phu nhân, thiếu gia Lâm Thần, Lâm Yên. Nhưng Lâm Tùng thiếu gia rất khó đột nhiên mở miệng khen một ai đó, kể cả là người nhà.”
“Cậu là ai? Thiếu gia của tôi đã đi đâu rồi?”
Nhan Nhi nói rất nhiều, thậm chí thở không kịp. Cô bắt đầu hô hấp dồn dập, ngực phập phồng, gương mặt càng thêm đỏ hơn. Ánh mặt cô tràn đầy sự chất vấn đối với Trần Trường Thanh, đôi mắt trong veo ấy tựa như tấm gương, muốn nhìn ra người trước mắt mình là ai. Cuối cùng, cô lớn giọng hỏi, cảm xúc đã bị dồn nén như được giải tỏa ra.
Chaporia
Bình Luận (0)