Giữa uy thế khủng bố của Cơ Ngọc Quang, cả gian phòng giờ đây chỉ còn Lâm Phong và Lục Đề là còn giữ được vẻ mặt bình tĩnh.
“Cơ công tử, ngài có hơi vô lễ rồi.”
Lâm Phong nói, giọng nói bình thản. Nhưng mà, khác với giọng điệu và nét mặt bình thản ấy, từ trên người anh cũng bộc phát ra khí thế mạnh mẽ.
“Cha Lâm Tùng quả nhiên không đơn giản, luồng áp bức này chính là lúc mình vừa gặp ông ta đã có.”
Trần Trường Thanh cũng chú ý đến sức mạnh của Lâm Phong. Mặc dù cảnh giới của cậu thấp, nhưng mà vẫn có thể cảm nhận được sóng nguyên khí. Trên thân Lâm Phong không có sự dao động của nguyên khí, cậu có thể xác nhận anh ta là người bình thường.
“Nhưng mà ông ấy làm thế nào mới có áp lực mạnh như vậy chứ?”
Cậu thầm nghĩ trong lòng, cảm thấy rất khó hiểu.
“Không nghĩ tới một kẻ phàm nhân như Lâm gia chủ lại có bản lĩnh bậc này. Không tệ.”
Lục Đề im lặng đã lâu rốt cuộc lên tiếng. Ông híp mắt cười và nhìn xem Lâm Phong, trong giọng nói mang theo sự tán thưởng.
“Mặc dù ta chỉ là một kẻ bình thường, không cách nào sánh với người tu tiên cao quý như các vị. Nhưng ta là một thương nhân, ta đã gặp nhiều người, những người đó cũng là thương nhân dày dặn kinh nghiệm. Các vị có lẽ nghe qua câu thương trường như chiến trường, bản lĩnh của ta, uy áp của ta, đều là từ chiến trường ấy mà luyện thành.”
Lâm Phong cao giọng, nét mặt bình tĩnh của anh đã không còn, thay vào đó là sự nghiêm nghị. Lâm Phong vốn có thân hình và tướng mạo uy vũ. Ở trong tình hình hiện tại, anh chẳng khác nào một vị chiến thần từ trong trận mạc lao ra, uy áp bốn phương. Khí thế của Lâm Phong hiên ngang, mạnh mẽ tới cực đỉnh, chẳng thua kém gì so với Cơ Ngọc Quang.
“Cơ công tử, gia tộc ta đánh mất ngọc bội. Điều ấy tự nhiên là lỗi của chúng ta. Nhưng, đây không phải là chỗ để cho ngài giương oai, mời thu lại khí thế của mình đi.”
Lâm Phong nghiêm nghị nói. Ánh mắt anh sắc bén tới cực điểm, tựa như một thanh kiếm nhìn chằm chằm vào Cơ Ngọc Quang.
“Quá kinh khủng! Chỉ dựa vào kinh nghiệm trên thương trường mà đã có thể rèn luyện ra khí thế như vậy rồi sao?”
Trần Trường Thanh ở một bên chỉ có thể cảm thấy kinh hãi. Hai luồng áp lực vô hình này để cho cả gian phòng run lẩy bẩy, nhiệt độ hạ xuống rất nhiều, các đồ vật trong phòng như trang sức, tranh tường, thậm chí vật to lớn như bàn ghế cũng không ngừng lay động. Nhưng Trần Trường Thanh lại cảm thấy áp lực mình nhận được có vẻ đã yếu hơn rất nhiều.
“Là ông ấy đã che chở chúng ta sao?”
Cậu nhìn về Lâm Phong và suy đoán.
Mặc dù thế, nhưng Trần Trường Thanh vẫn cảm thấy sau lưng mình ướt đẫm mồ hôi. Tình trạng của ba mẹ con Tô Thanh Lam còn tệ hơn, hai đứa em Lâm Thần và Lâm Yên dường như đã ngất đi vì không chịu nổi. Chỉ còn Tô Thanh Lam vẫn còn đang kiên cường, cố gắng chống chịu lại uy áp. Tất cả là vì Cơ Ngọc Quang quá mạnh. Lâm Phong dù có uy thế nhưng vẫn không sánh nổi với người tu tiên được.
Cuộc đối đầu của hai người diễn ra rất lâu. Trần Trường Thanh không biết được đã trôi qua bao lâu. Nửa tiếng, một tiếng, hay là hai tiếng nữa.
“Muốn ta thu lại khí thế? Vậy thì thắng ta trước đã!”
Sắc mặt Cơ Ngọc Quang lạnh lùng tới cực điểm, anh gằn từng chữ một nói. Khí thế của anh tiếp tục dâng cao. Nếu vừa nãy chỉ như một con sông lớn với sóng nước cuộn trào, thì giờ đây áp lực mà anh tỏa ra như mênh mông như biển cả. Vạt áo trắng của anh vung vẩy, từng sợi tóc đen dài không ngừng nhảy múa trong gió, những cơn gió sinh ra từ luồng áp lực vô hình của hai người. Lúc này, đồ vật trong gian phòng bay tứ tung, trang sức đổ xuống, bình gốm vỡ nát.
Hiện tại, Cơ Ngọc Quang chẳng khác nào một vị thần linh giáng thế. Anh đứng giữa gian phòng, lại tựa như trung tâm của vạn vật, cao quý vô cùng, áp lực vô hình phóng ra như muốn để cho sinh linh quỳ bái.
“Phụt!”
Trần Trường Thanh lập tức che miệng lại và phun ra một ngụm máu. Cậu đã bị uy thế của Cơ Ngọc Quang làm cho nội thương. Tô Thanh Lam, người đã kiên cường chống chịu cũng phải gục ngã vì kiệt lực.
“Khinh người quá đáng!”
Thấy vợ con mình ngất đi, sắc mặt vẫn còn đau khổ, con trai lớn Lâm Tùng vì chống lại uy áp mà nội thương, Lâm Phong quát lớn, cả người đứng thẳng dậy. Khi anh giận dữ lên, thần thái bá đạo tựa như hổ gầm, áp lực kinh người bắn ra và muốn đối chọi với Cơ Ngọc Quang, đồng thời tiếp tục che chở cho mẹ con Tô Thanh Lam.
“Không phải ta khinh người quá đáng, mà là gia tộc các người đã thất hứa trước.”
Cơ Ngọc Quang mở miệng, giọng nói lạnh lẽo như hàn băng để cho người ta run sợ. Anh định sẽ tiếp tục dùng khí thế mạnh hơn.
“Công tử, chúng ta nên dừng ở đây thôi.”
Đúng lúc ấy, trưởng lão Lục Đề bất ngờ lên tiếng. Con mắt luôn híp lại của ông hé mở, ánh mắt sáng ngời như sao trời, một tia thần uy kinh người bắn ra, càn quét bốn phương tám hướng, triệt phá hai luồng khí thế của Lâm Phong và Cơ Ngọc Quang. Thần uy mạnh mẽ như thế, lại không làm tổn hại đến bất cứ ai.
“Cách khống chế sức mạnh thật cao thâm.”
Trần Trường Thanh cũng bất ngờ vì ông lão đột nhiên lên tiếng ngăn lại cuộc đấu.
Đồng thời, cậu cũng khiếp sợ trước khả năng khống chế của lão ta.
“Chú Lục, tại sao lại ngăn ta lại? Vì bọn họ mà tiên tổ không thể mở ra bí cảnh, người ấy sắp chết rồi!”
Thần sắc Cơ Ngọc Quang tràn đầy kích động, anh quay mặt nhìn sang trưởng lão Lục Đề, giọng nghi ngờ hỏi. Từ cách gọi của Cơ Ngọc Quang, Lâm Phong và Trần Trường Thanh thầm giật mình, hai người không nghĩ tới Cơ Ngọc Quang và Lục Đề lại có họ hàng với nhau.
“Đồ vật thì cũng đã mất rồi, cháu trút giận lên họ thì có làm được gì đâu. Về thôi, chúng ta sẽ nói chuyện này với tiên tổ. Cơ gia chúng ta cũng có quan hệ với thượng giới, có lẽ sẽ có thể mời đại năng ở thượng giới giúp đỡ cho.”
Trưởng lão Lục Đề nói, giọng điệu bình thản, tựa như đã chấp nhận sự thật vậy. Ông nhìn Cơ Ngọc Quang, từ tốn nói cho anh việc cần phải làm.
Sau đó Lục Đề nhìn về Lâm Phong, Lâm Tùng.
“Lâm gia chủ cùng Lâm công tử thứ lỗi, thiếu gia nhà ta vẫn còn trẻ tuổi. Cậu ta nóng nảy như thế cũng là vì lo cho tiên tổ, lo cho Cơ gia mà thôi. Vừa rồi ta đã dùng thần niệm bao phủ toàn bộ Lâm gia, đích thật là các vị không có giấu ngọc bội.”
Lục Đề nhìn Lâm Phong nói, lại như đang nói cho thiếu gia nhà mình hiểu. Vẻ mặt Cơ Ngọc Quang vẫn có chút không cam lòng, sắc mặt hơi giận nhìn mấy người Lâm gia. Nhưng cuối cùng, anh vẫn không có tiếp tục tranh chấp.
“Hóa ra vừa rồi ông ta luôn im lặng là vì thế.”
Trần Trường Thanh và Lâm Phong nghĩ. Lục Đề từ đầu tới cuối đều im lặng, là vì ông ta dùng thần niệm để tra xét từng ngóc ngách của Lâm gia. Tức là nói, Lâm gia giấu cái gì cũng đều bị lão phát hiện. Đối với Trần Trường Thanh còn tốt, cậu chỉ là một người ngoài vô tình nhập vào ký ức Lâm Tùng cho nên không có vấn đề gì. Nhưng Lâm Phong thân là gia chủ, nhà mình bị người ta nhìn hết một lượt mà không hay biết, đây là chuyện bất lực đến cỡ nào.
“Trưởng lão, ngài cũng giống như Cơ công tử đây, hoàn toàn không tôn trọng họ Lâm chúng ta ra gì cả.”
Lâm Phong nói, sắc mặt cùng với giọng nói âm trầm, tỏ rõ sự bất mãn. Anh tất nhiên vẫn còn muốn so đấu với Cơ Ngọc Quang, chỉ là vợ con anh bây giờ bất tỉnh, cần cứu trợ gấp. Hơn nữa, Lục Đề có thực lực sâu không lường được, anh cũng không thể phản kháng được. Điều này đối với Lâm Phong là một việc vô cùng ức chế.
“Ha ha! Lâm gia chủ chớ trách, dù sao ta cũng cần phải làm vậy để bàn giao với người trong họ của mình. Ngài nói có đúng không?”
Lục Đề vuốt bộ râu bạc trắng của mình, ông cười lớn nói. Dù lời nói xin lỗi là thế, nhưng con mắt của ông lóe lên ánh sáng, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Nếu như đối phương làm gì thì ông sẽ lập tức trấn áp ở đây.
Cơ Ngọc Quang im lặng một lúc. Cuối cùng, anh ra quyết định.
“Mong các vị thứ lỗi, là do ta quá lo cho tiên tổ mà không suy xét đến sự việc. Bây giờ chúng ta sẽ lập tức rời đi. Sau khi trở về, ta sẽ cho người mang vật bồi thường đến cho Lâm gia.”
“Xét thấy tiên đạo của Lâm gia đã sa sút, không còn có người tu hành. Ta sẽ cho một người đến đây, tìm người có thiên phú tu hành và chỉ dạy họ tu hành. Đây cũng coi như là nhìn vào giao tình của tổ tiên hai nhà.”
Cơ Ngọc Quang lập tức cúi sâu người bái, bộ dáng vô cùng chân thành. Anh không hề để ý đến địa vị của mình mà hướng về người bình thường cúi đầu. Lục Đề ở một bên thấy thế, lập tức vuốt râu mỉm cười, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.
“Cơ công tử quá lời, an nguy của tổ tiên, nếu đổi lại là ta cũng sẽ nóng nảy như vậy. Ngài đứng thẳng lên đi.”
Lúc này, sắc mặt căng cứng của Lâm Phong mới giãn ra được một chút. Anh cười gượng nói với đối phương. Việc Cơ Ngọc Quang tỏa ra khí thế ở nhà mình để anh rất khó chịu, nhưng đối phương đã biết lỗi và cúi đầu nhận sai ngay lập tức rồi. Bên họ đã lùi một bước, cho anh một bậc thang để hạ xuống, nếu Lâm Phong còn không có mắt mà dây dưa tiếp thì Lâm gia sẽ gặp nạn.
“Không hổ là con cháu của gia tộc lớn. Lòng dạ có thể lớn như vậy, dễ dàng nhận sai mà không để ý thân phận địa vị. Mặc dù hắn vẫn còn có chút kiêu ngạo, nhưng điều này có thể rèn giũa. Nếu không có việc gì ngoài ý muốn, thì Cơ Ngọc Quang này chính là gia chủ đời tiếp theo của Cơ gia.”
“Xem ra cũng không khác mình là mấy.”
Lâm Phong nghĩ, đồng thời cũng thán phục tâm tính của Cơ Ngọc Quang. Sau đó anh lại thấy đối phương có chút giống mình. Vì Cơ Ngọc Quang dễ dàng nhận sai, giống như anh dễ dàng chấp nhận lời xin lỗi của đối phương. Một người gia chủ, nên biết lúc nào cần mạnh mẽ, lúc nào cần mềm mại.
Trần Trường Thanh ở một bên, mặc dù cậu không nghĩ sâu xa được như Lâm Phong, nhưng vẫn hiểu được lòng dạ của Cơ Ngọc Quang lớn đến cỡ nào. Hôm nay, khi chứng kiến cuộc đối đầu khí thế của hai người, Trần Trường Thanh mới biết được thế giới người tu tiên rất mạnh mẽ, chỉ dựa vào áp lực mà đã có thể ảnh hưởng môi trường xung quanh.
“Đa tạ Lâm gia chủ thứ lỗi. Thật sự rất xin lỗi việc ngày hôm nay, chúng ta xin cáo từ.”
Cơ Ngọc Quang đứng thẳng người lên, anh mỉm cười nói. Đây xem như là kết thúc tốt cho cả hai bên. Anh và trưởng lão Lục Đề quay người rời đi. Cả hai bước ra khỏi phòng khách và bay lên không trung. Tốc độ của cả hai vô cùng nhanh, trong nháy mắt đã biến mất khỏi chân trời.
Chaporia
Bình Luận (0)