Trường Thanh Tu Tiên Truyện/Chapter 17: Ký ức của Lâm Tùng (2).Chapter 17: Ký ức của Lâm Tùng (2).
20px

Lâm Phong nhìn con trai lớn của mình, thấy bộ dáng thành khẩn của nó, trong lòng vốn có chút giận cũng lập tức tiêu tan.

“Con mau vào đi. Lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa, hiểu chưa?”

Lâm Phong thở dài một hơi, nhẹ nhàng nói.

"Vâng, con đã biết rồi."

Nghe thế, Trần Trường Thanh cũng cảm thấy nhẹ nhõm ở trong lòng, cậu ngẩng đầu dậy và đi vào trong. Từ ngoài cửa bước vào, cậu đã để ý đến những người ở gian phòng này.

“Hóa ra đây là hai người em của Lâm Tùng sao?”

Ba mẹ con Tô Thanh Lam ngồi ở bên phải của Lâm Phong, sắc mặt bình tĩnh. Trần Trường Thanh nhập vào ký ức của Lâm Tùng, vậy nên cậu cũng biết được thân phận của những người này. Ngồi bên phải Tô Thanh Lam là Lâm Thần, em trai của Lâm Tùng. Cậu bé thanh tú này trông có phần non nớt hơn Lâm Tùng rất nhiều. Trông vẻ mặt Lâm Thần bình tĩnh, nhưng Trần Trường Thanh lại thấy đối phương có chút vui mừng khi nhìn thấy cậu.

Ngồi bên trái Tô Thanh Lam là Lâm Yên, em gái của Lâm Tùng và Lâm Thần. Gương mặt của cô bé vô cùng giống với Lâm Thần, tựa như là phiên bản nữ của cậu bé vậy. Lâm Yên ngồi ở một bên, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng hai mí mắt của cô bé đang không ngừng đập vào nhau, hiển nhiên là vô cùng buồn ngủ.

“Sinh đôi? Xem ra Lâm Tùng cũng giống mình, hai đứa em đều là sinh đôi.”

Trần Trường Thanh đột nhiên cảm thấy mình gặp Lâm Tùng cũng là do số mệnh dẫn dắt. Nhìn xem, hai người đều có cặp em trai em gái là sinh đôi mà. Vận mệnh của những người anh cho hai người gặp nhau.

Sau đó Trần Trường Thanh nhìn về bên trái Lâm Phong. Bên này là một người thanh niên cùng với một ông lão.

Thanh niên có dung mạo anh tuấn, người mặc áo trắng không nhiễm bụi trần, tay cầm quạt xếp, khí chất siêu phàm tuyệt thế, giống như chân thần giá lâm. Còn bên cạnh là một ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ già nua, người mặc áo bào đen, hai mắt híp lại nhìn cậu.

“Lệnh công tử có thần thái phi phàm, căn cốt tuyệt phẩm, hiển nhiên là rồng trong loài người. Lâm gia chủ sinh được bảo rồi.”

Ông lão quan sát cậu một lúc, sau đó cười nói với Lâm Phong, lời khen không dứt.

“Căn cốt như thế, cho dù xếp vào những tông phái lớn cũng có thể gọi là thiên tài.”

Người thanh niên bên cạnh liếc nhìn cậu, sau đó cũng mỉm cười nói.

Lâm gia gia chủ Lâm Phong nghe vậy cũng cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp cả gian phòng.

“Các vị đánh giá thằng nhóc này cao quá rồi. Bình thường nó cà lơ phất phơ, nào có vẻ gì là rồng, là phượng chứ?”

Mặc dù Lâm Phong nói vậy, nhưng tiếng cười không thèm che giấu của anh hoàn toàn không giống với lời nói chút nào.

“Tùng, đây là công tử Ngọc Quang của Cơ gia, một gia tộc lớn ở nước Thiên Thần đấy. Còn vị này là trưởng lão Lục Đề, lục trưởng lão của Tinh Thần Cốc, môn phái lớn ở nước Thiên Thần.”

Lâm Phong giới thiệu thân phận khách cho Lâm Tùng, hiện tại là Trần Trường Thanh biết.

“Nước Thiên Thần, bọn họ đến từ phía Bắc?”

Trong lòng Trần Trường Thanh cả kinh lên. Cậu không ngờ gia tộc của Lâm Tùng lại có quan hệ một thế lực ở nước ngoài. Cơ gia hay Tinh Thần Cốc thì cậu không biết, đó đều là những thế lực có người tu hành, người bình thường như Trần Trường Thanh sẽ không hiểu rõ. Nhưng cậu biết nước Thiên Thần.

Đó là một nước lớn ở Hoang Châu này. Nước Thiên Thần là nước láng giếng với nước Thiên Nam, quốc gia mà Trần Trường Thanh sinh sống. Nước Thiên Thần rộng lắm, nghe nói chiều dài và chiều rộng của nó hơn vạn dặm. Ở đó có tài nguyên phong phú, người dân ấm no, quốc lực dồi dào, quân đội càng là vô cùng hùng mạnh.

Hoang Châu có rất nhiều quốc gia, có lẽ là mấy chục hoặc gần trăm nước thuộc về châu này. Các nước đa số cũng chỉ có chiều dài và chiều rộng không đến năm ngàn dặm. Rất ít nước có kích thước đạt tới tám đến chín ngàn dặm. Vậy nên, nước Thiên Thần hiển nhiên là một siêu quốc gia khổng lồ, bọn họ có thể làm bá chủ cả Hoang châu này.

Ta cũng có thể gọi nó là đế quốc Thiên Thần. Hằng năm, nước Thiên Nam và các nước láng giềng xung quanh đều phải mang lễ vật tới cống cho đế quốc để đổi lấy sự an bình. Nếu không, mấy trăm vạn thiết kỵ sẽ tới và san bằng đất nước không cống lễ vật cho họ.

Sự kinh khủng của họ được người đời truyền miệng rất nhiều, đến cả một đứa trẻ ở thôn quê như Trần Trường Thanh cũng biết tới nữa. Mà cha của Lâm Tùng giới thiệu hai vị khách này đều xuất thân từ thế lực lớn, có thể thấy thân phận của hai người là cao quý đến cỡ nào.

“Vãn bối Lâm Tùng, xin ra mắt các vị.”

Trần Trường Thanh vội chắp tay thi lễ với hai người.

“Công tử khách khí quá rồi.”

Cơ Ngọc Quang cười nói.

Trần Trường Thanh cũng lập tức đứng thẳng người dậy. Cậu được Lâm Phong phân phó ngồi về phía mẹ con Tô Thanh Lam.

“Chúng ta nên bàn đến chuyện chính rồi chứ?”

Lúc này, Cơ Ngọc Quang mỉm cười nói với gia chủ Lâm Phong.

“Được. Vậy theo ý các vị, chúng ta nên làm như thế nào đây?”

Lâm Phong cũng cười nhẹ, trực tiếp hỏi.

“Ba ngàn năm trước, tổ tiên của hai gia tộc Cơ và Lâm là đôi bạn tốt, cùng là đệ tử của Bách Chiến Thần Tông.

“Có một lần, cả hai cùng nhau đi vào bí cảnh thượng cổ do một vị Thánh Nhân để lại, đoạt được miếng ngọc bội âm dương. Ngọc bội này là một chìa khóa để vào một bí cảnh của Thánh Nhân thời cổ khác. Tiếc là khi đó chưa đến thời cơ nó xuất hiện.”

“Hai người dựa vào năng lực của mình mà suy tính ra ba ngàn năm sau, tức là hiện tại bí cảnh sẽ xuất hiện. Cả hai ước định, mỗi người cầm phần âm và phần dương của ngọc bội. Đến hẹn sẽ gặp lại, ghép phần âm dương để cùng nhau mở ra bí cảnh và tiến vào.”

Cơ Ngọc Quang đứng lên, đi ra giữa gian phòng và lại lịch sử của vật ước hẹn. Ánh mắt của anh tựa như có ánh sáng lóe lên.

“Ồ, ta quả thật biết gia tộc mình đúng là có một vật như thế. Chỉ là không nghĩ tới sự tích của nó lại ly kỳ như vậy.”

Vẻ mặt Lâm Phong hiện lên sự bất ngờ. Anh biết gia tộc mình từng có người tu tiên. Thậm chí tổ tiên của mình còn rất mạnh, chỉ là về sau tu luyện thất bại nên đã tọa hóa chết đi. Gia tộc cũng dần dần sa sút, không còn người tu tiên xuất hiện nữa.

“Qủa nhiên là thế!”

Trần Trường Thanh ngồi ở một bên lắng nghe, vẻ mặt bình tĩnh. Nhưng mà, nội tâm của cậu lúc này nhấc lên sóng to gió lớn, không giống với vẻ ngoài.

“Miếng ngọc bội màu trắng mình nhìn thấy là vật ước hẹn. Chỉ là, tại sao nó lại nằm ở trong người Lâm Tùng chứ? Với lại, hai người Cơ Ngọc Quang và Lục Đề này có tu vi thông thiên, đáng lẽ nên nhìn ra vấn đề của Lâm Tùng mới phải.”

Trong lòng cậu suy tư, thầm nghĩ chuyện này không hề đơn giản như vậy. Muốn qua mắt được Cơ Ngọc Quang và Lục Đề, giấu ngọc bội trong người Lâm Tùng thì tu vi cũng phải đạt tới cấp độ rất cao.

Cậu yên lặng theo dõi diễn biến tiếp theo.

Cùng lúc ấy, hai đứa em Lâm Tùng vì còn nhỏ cho nên chúng không hiểu nhiều, vậy nên nét mặt biến hóa cũng không có lớn. Mặc dù Lâm Thần lắng nghe, nhưng thần thái của cậu bé vẫn có chút ngơ ngác, hiển nhiên là cái hiểu cái không. Lâm Yên thì đang buồn ngủ, cô bé thời gian đâu mà nghe mấy người nói chuyện chứ.

Còn Tô Thanh Lam thì khác, cô lắng nghe và biết được tính chất nghiêm trọng của việc này. Vẻ mặt cô tràn đầy sự bất an, dường như đã phát hiện được điều gì đó.

“Đúng vậy, miếng ngọc bội ấy chính là chìa khóa để mở ra bí cảnh của Thánh Nhân thời cổ. Hôm nay, ta phụng mệnh tổ tiên mà đến đây, mong Lâm gia chủ có thể lấy ra phần dương của miếng ngọc, để hai nhà chúng ta tiến vào.”

Cơ Ngọc Quang mỉm cười nói. Anh vung vẩy quạt xếp, khí chất của một vị công tử gia tộc lớn lộ ra, vô cùng phóng khoáng.

“Cái này...”

Lâm Phong nghe vậy thì cũng biết được tầm quan trọng của chuyện này.

“Lâm gia chủ có điều không biết. Tổ tiên của ta đã bị kẹt lại ở cảnh giới Niết Bàn, cấp độ thứ tư trong tu hành. Thời điểm hai vị tổ tiên tìm thấy ngọc bội, họ cũng đã hơn một ngàn tuổi rồi. Hiện tại, thọ nguyên của tổ tiên ta đã sắp cạn rồi. Vừa đúng lúc bí cảnh Thánh Nhân sắp xuất hiện, vậy nên chúng ta đang rất gấp gáp.”

Cơ Ngọc Quang nói thêm vài câu. Ánh mắt anh hơi hiện lên vẻ buồn bã. Có lẽ là vì tổ tiên già yếu mà thương cảm.

Nghe Cơ Ngọc Quang nói như thế, vẻ mặt gia chủ Lâm Phong hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

“Cơ công tử cũng có điều không biết. Tổ tiên chúng ta đã chết hơn hai ngàn năm nay. Trước khi chết, người cũng không có nói cho chúng ta vị trí của ngọc bội. Hơn nữa, gia tộc chúng ta năm đó cũng không phải ở trấn nhỏ này, mà là từ nơi khác di dời đến. Trong quá trình vận chuyển thì rất nhiều đồ đạc vô tình bị mất, vậy nên miếng ngọc đó đã mất tích từ rất lâu rồi.”

Giọng nói Lâm Phong mang theo áy náy. Gia tộc Cơ Ngọc Quang vẫn nhớ lấy lời hẹn mà giữ ngọc bội, còn gia tộc anh thì đã để nó mất tích. Đây coi như là thất hẹn rồi.

“Cái gì?!”

Nghe Lâm Phong nói, nét mặt Cơ Ngọc Quang biến hóa trong nháy mắt. Thần sắc anh tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

“Lâm gia chủ, việc này là thật chứ?”

Lúc này, một luồng uy thế mạnh mẽ tỏa ra từ người Cơ Ngọc Quang. Nhiệt độ của cả gian phòng bỗng chốc giảm xuống, Trần Trường Thanh và ba mẹ con Tô Thanh Lam chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo như rơi vào hầm băng. Tô Thanh Lam lập tức che chắn cho những đứa con của mình. Lâm Thần thấy Cơ Ngọc Quang như thế, cậu bé lập tức muốn đứng lên bảo vệ cho người thân. Lâm Yên vốn còn đang buồn ngủ thì lập tức tỉnh táo trở lại, cô bé sợ hãi nhìn xem vị khách trẻ tuổi trước mặt.

Uy thế của Cơ Ngọc Quang quá mạnh mẽ, nó để cho mọi người cảm nhận sự thay đổi thực chất trong môi trường này. Nhiệt độ gian phòng hạ xuống, đồ vật trong phòng giống như đang run rẩy, không ngừng phát ra những tiếng kêu “lạch cạch”, đồng thời khí thế của anh cũng như tảng đá đè nặng lên người họ Lâm.

Sắc mặt Trần Trường Thanh trông vô cùng khó coi, cậu chỉ cảm thấy cơ thể mình thật nặng nề. Trần Trường Thanh cảm thấy thật khó thở, lồng ngực như bị ép chặt lại, cả người đau đớn, xương cốt như đang chịu một vật gì đó đè lên.

“Đây là uy thế của tu tiên giả cấp cao sao? Kinh khủng như vậy!”

Bây giờ, đây chính là ý nghĩ hiện tại trong đầu của cậu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...