Trường Thanh Tu Tiên Truyện/Chapter 16: Ký ức của Lâm Tùng (1).Chapter 16: Ký ức của Lâm Tùng (1).
20px

Chương 16: Ký ức của Lâm Tùng (1).

“Tùng… Tùng, dậy đi con.”

Một giọng nói dịu dàng, hiền hậu đánh thức Trần Trường Thanh, khiến cho cậu tỉnh dậy.

“Đây là đâu?”

Trần Trường Thanh nghĩ thầm. Trước đó, Lâm Tùng gặp ác mộng, cậu đã dùng nguyên khí của mình để trấn an đối phương.

Vốn tưởng rằng Lâm Tùng đã bình tĩnh lại. Không nghĩ tới, một đoạn ký ức lạ đột nhiên chạy vào trong đầu Trần Trường Thanh, để cho đầu cậu đau đớn vô cùng. Kế đó, một miếng ngọc bội trồi lên từ cơ thể Lâm Tùng, nó phát ra ánh sáng màu trắng, Trần Trường Thanh sau khi thấy được thì ngất đi.

“Xem ra, mình đang ở trong ký ức của Lâm Tùng rồi.”

Trần Trường Thanh thầm nghĩ. Cậu nhìn lại bản thân, một thân áo gấm đắt tiền, chăn ấm nệm êm. Tất cả đều được thêu những đóa hoa trang trí, đường may tinh xảo.

“Thật không nghĩ tới lại gặp phải chuyện như vậy.”

Trần Trường Thanh hơi kinh ngạc trong lòng, nhưng sau đó cũng bình tĩnh lại. Trên thế giới này có người tu hành, yêu ma quỷ quái đều có lời đồn, gặp chút chuyện lạ cũng bình thường.

Trần Trường Thanh ngoảnh mặt sang nhìn. Lúc này, có một người phụ nữ đứng trước giường cậu.

Người phụ nữ này trông tuổi ba mươi, mái tóc đen được búi lên và cài bằng trâm vàng. Gương mặt cô hiền từ, ánh mắt có thần thái đặc biệt. Cổ đeo vòng ngọc, toàn thân áo lụa đắt tiền. Cả người toát lên khí chất cao quý, nhưng lại không hề kiêu ngạo. Ngược lại, trông cô hiền lành phúc hậu.

“Con nhìn mẹ làm gì thế? Có gì à?”

Tô Thanh Lam thấy con trai nhìn mình chăm chú, không khỏi cười hỏi.

“Không phải, con chỉ là thấy mẹ thật đẹp thôi.”

Trần Trường Thanh cười nói. Lời này cũng là thật lòng, Tô Thanh Lam mặc dù đã hơn ba mươi, nhưng dung mạo của cô vẫn để cho cậu cảm thấy đẹp đẽ. Có thể thấy được cô lúc còn trẻ xinh đẹp như thế nào.

“Ha ha! Sao hôm nay con lại biết nịnh thế? Mau mau dậy và đi ăn đi. Nhà ta sắp có khách quý, con và hai đứa em cần phải gặp bọn họ nữa đấy.”

Được con trai mình khen, Tô Thanh Lam lấy tay che miệng cười. Cô dặn dò con trai mình rồi rời khỏi phòng.

“Vâng, thưa mẹ.”

Trần Trường Thanh cười đáp lại. Sau khi Tô Thanh Lam rời đi, cậu từ trên giường bước xuống và đi đến trước một tấm gương soi trong phòng.

Khuôn mặt được phản chiếu trong gương không phải là cậu, mà là Lâm Tùng.

Lúc này, Lâm Tùng trông non nớt, không giống với người mà Trần Trường Thanh biết hiện tại. Gương mặt sạch sẽ không có bùn đất. Quần áo đắt tiền, phía trên là những đường may trang trí đẹp đẽ, chi tiết. Trần Trường Thanh cảm giác được có một loại khí chất công tử, thiếu gia nhà giàu toát lên từ cỗ thân thể này.

“Xem ra phải tìm hiểu nguyên nhân tại sao mình rơi vào cảnh này rồi.”

Trần Trường Thanh lẩm bẩm.

“Mẹ Lâm Tùng có nói sẽ có khách quý đến đây, bảo mình và hai đứa em đi ra đón cùng. Có lẽ vị khách ấy sẽ liên quan đến việc này chăng?”

“Cốc cốc!”

Tiếng gõ cửa phòng vang lên.

“Vào đi.”

Trần Trường Thanh chuẩn bị tinh thần rồi nói.

Cửa phòng được mở ra, người đi vào là một thiếu nữ mặc đồ nha hoàn, cô tầm mười ba đến mười bốn tuổi. Bộ dáng của cô cung kính, hai tay cầm lấy một cái chậu nhỏ đựng nước.

“Thiếu gia, để Nhan Nhi giúp người vệ sinh buổi sáng.”

Thiếu nữ mỉm cười nói.

“Vâng, làm phiền chị.”

 Trần Trường Thanh cười đáp.

“Chậc chậc! Không nghĩ tới còn có nha hoàn hầu hạ, Lâm Tùng quả là con nhà phú quý.”

Trong lòng Trần Trường Thanh hâm mộ, không nhịn được cảm thán nghĩ.

“Không biết tại sao cậu ấy lại sống cảnh nghèo khó như bây giờ? Qủa nhiên vẫn phải để ý đến vị khách quý sắp đến kia. Mình nhập vào Lâm Tùng ở thời điểm này chắc chắn có lý do của nó.”

Trần Trường Thanh suy tư trong lòng.

“Hì hì! Thật hiếm khi thấy thiếu gia làm vẻ trầm ngâm như vậy. Người có chuyện gì sao?”

Nhan nhi cười nói. Cô vừa dùng khăn bông lau mặt cho Trần Trường Thanh vừa hỏi.

“Không có gì đâu chị, em chỉ là tò mò các vị khách sắp đến mà thôi.”

Trần Trường Thanh cười, nói qua loa với cô. Cậu cảm thấy ngại khi để cho một cô gái chạm vào người mình. Đồng thời, cậu cũng khá bất ngờ khi Lâm Tùng có quan hệ tốt với người làm như thế. Chị gái Nhan Nhi này có lẽ là nha hoàn, nhưng từ cách nói chuyện thì có vẻ hai người càng giống là chị em thân thiết hơn mới đúng.

“À, thiếu gia nói là những vị khách quý sắp đến sao? Ta có nghe nói một chút về họ đấy.”

Sau khi lau xong mặt cho Trần Trường Thanh, cô tiếp tục cởi bộ áo ngủ ra để lau nốt người và thay quần áo cho cậu.

“Để em tự làm. Ồ, chị kể đi.”

Trần Trường Thanh vô cùng xấu hổ mà cản lại Nhan Nhi, đồng thời hỏi cô về những người khách đó. Cậu biết đây là một thông tin quan trọng để biết về những người ấy.

“Nghe nói tổ tiên của những vị khách đó từng có giao tình với tổ tiên của thiếu gia.

Hai vị tổ tiên đó từng trao đổi với nhau một cặp đồ vật để làm ước hẹn. Thời gian hẹn sắp đến nên bọn họ mới tới đây.”

Nhan Nhi chẳng hiểu ra sao đối phương lại ngăn cản, nhưng cũng lập tức nói cho Trần Trường Thanh về những vị khách.

“Ước hẹn gì? Vật gì được trao đổi?”

Trần Trường Thanh bắt ngay trọng điểm hỏi. Cậu lập tức nhớ đến miếng ngọc bội trồi lên từ người Lâm Tùng. Đó là một miếng ngọc bội màu trắng, hình dạng giống như phần dương của thái cực đồ vậy.

“Thiếu gia hỏi khó ta quá. Ta chỉ là một người làm, sao có thể biết được những chuyện đó chứ? Tất cả những gì mà Nhan Nhi biết được chỉ là nghe kể từ lão gia. Người cũng biết mà, lão gia hay nói về những chuyện thời xưa lắm.”

Nhan Nhi cười khổ nói. Cô chỉ là một nha hoàn, những chuyện này chỉ là vô tình nghe được khi đứng gần ông chủ hoặc bà chủ mà thôi.

“Vậy sao? Cảm ơn chị nhé.”

Trần Trường Thanh nói. Cuối cùng, cậu đã hoàn tất việc vệ sinh buổi sáng.

Trần Trường Thanh bước ra khỏi phòng cùng Nhan Nhi.

“Oa!”

Cậu nhìn ra sân vườn trước phòng, trong lòng thầm hô lên vì kinh ngạc. Khu vườn trước mặt phủ rộng hơn bảy mươi lăm thước vuông, cây cối rợp bóng, ở giữa đặt một đình nhỏ, hai bên bày đá cảnh trông như những ngọn núi nhỏ. Bên cạnh đình nhỏ còn có một ao cá, hoa sen mọc lên trong ao, cá chép bơi tung tăng dưới ao nước, trông vô cùng thanh nhã.

“Thật hâm mộ con nhà phú quý.”

Trần Trường Thanh mặt ngoài bình tĩnh, nhưng nội tâm của cậu lại không nhịn được hô lớn. Cậu chưa bao giờ thấy được ngôi nhà nào to lớn như thế này cả. Trần Trường Thanh có thể cảm nhận được, khu vườn này chỉ là một góc của căn biệt phủ nhà Lâm Tùng thôi.

Gian phòng đón khách nằm ở phía đông bắc so với phòng của Lâm Tùng. Trần Trường Thanh phải mất tới hơn mười phút mới đi tới nơi. Trên đường đi, cậu thấy được những dãy nhà nối với nhau san sát, hoa viên rộng lớn. Nhiều nơi còn có chim chóc đậu lại làm tổ, ong bướm bay lượn xung quanh. Người hầu ở nơi này rất nhiều, trên đường đi, cậu đếm sơ qua cũng có bốn đến năm mươi người.

“Trời ạ, rốt cuộc nhà Lâm Tùng giàu đến mức nào vậy?”

Trần Trường Thanh càng đi, cậu càng cảm thấy thấy mình thật nhỏ bé so với nhà Lâm Tùng. Cậu cũng biết được nhà Lâm Tùng kinh doanh vải và bán các loại quần áo, các loại đồ vật quý hiếm. Hàng hóa của họ được giới quý tộc và nhà giàu rất ưa thích.

Trải qua hơn năm phút, cuối cùng Trần Trường Thanh cũng đã đến phòng tiếp khách. Cậu chậm rãi mở ra cửa phòng.

Trần Trường Thanh bước vào phòng khách. Gian phòng này rộng tới gần một trăm thước vuông. Ở trong phòng khách, đồ vật được trang trí hoa lệ đẹp đẽ. Trên tường, đầu của một con hổ được treo lên, để lộ ra sự bá đạo, lại có phần hoang dã. Có một bức tranh thủy mặc được treo trên tường, từng dãy núi cao vút đến tận trời, chạm đến những tầng mây ở trên cao; Có sông lớn mênh mông, nước sông cuộn trào, uốn lượn như rồng bay lên trời. Đây là một bức tranh vẽ sự hùng vĩ của núi sông.

Lại có một tấm tranh chữ lớn, phía trên viết chữ “Lâm”. Chữ này cứng cáp vô cùng, lại mềm mại tựa như nước. Trần Trường Thanh có thể cảm thấy được một loại ý vị sâu xa từ nó, một loại ý có thể che phủ cả bầu trời vậy.

Trong phòng, ngoài những vật trang trí trên tường, cậu còn thấy được những đồ vật vô cùng quý giá. Các đồ vật làm bằng gỗ như bàn ghế, tủ thì được chạm khắc những con vật chỉ có trong thần thoại như rồng, phượng, kỳ lân, vân vân. Những đồ vật bằng gỗ này dường như được làm từ gỗ quý, hương thơm của gỗ vẫn còn tỏa ra và bay trong không khí, dễ chịu vô cùng.

Những đồ vật như bình gốm hay đá quý, đồ vật bằng vàng thì càng nhiều, đặt ở khắp nơi. Ngay cả tấm thảm dùng để đặt chân cũng mềm mại vô cùng.

Sự xa hoa, giàu có này để Trần Trường Thanh choáng ngợp.

“Tùng, sao giờ con mới đến? Con để chúng ta đợi lâu đấy.”

Giọng nói khàn khàn mang theo ý trách cứ vang lên. Trần Trường Thanh mới tỉnh lại từ sự choáng ngợp vừa rồi. May mắn cậu không để biểu cảm lộ ra mặt, nếu không người ta sẽ cảm thấy kỳ lạ.

Lúc này, Trần Trường Thanh mới chú ý đến những người ở trong phòng. Một người đàn ông trông tuổi ba mươi, dù mặc y phục rộng cũng không thể che giấu dáng người uy vũ, khí thế hiên ngang của mình.

Người đàn ông có gương mặt chữ quốc, hai hàng lông mày đậm nét cùng với cặp mắt sáng có ánh nhìn xuyên thấu hết thảy. Khí thế của đối phương tựa như ngọn lửa cháy bóng, nó mang theo cảm giác nặng nề phóng tới phía Trần Trường Thanh, tựa như muốn đè ép cậu.

“Không thể nào? Ông ấy chỉ là một người bình thường thôi mà?”

Trong lòng Trần Trường Thanh kinh động, cậu không thể tin nổi. Uy thế của người đàn ông ấy thật sự rất to lớn, để cho cậu cảm thấy áp lực.

“Thưa cha, con đã biết sai. Xin cha tha tội.”

Trần Trường Thanh lập tức biết người này là ai, cậu nhanh chóng cúi người bái.

Ngồi ở ghế chủ vị của gian phòng, những người khác thì ở ngồi ở hai bên. Ngoài chủ nhân của nhà họ Lâm thì còn có ai đây.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...