Trước khi rời đi, Thanh Mộc đã dặn dò kỹ Trần Trường Thanh. Cậu có thể không cần tìm anh mà nên cố gắng tu luyện, giúp đỡ bách tính một phương.
Trần Trường Thanh vẫn luôn nhớ lời sư phụ dặn dò, khắc sâu những lời nói trước khi người rời đi. Hơn nữa, cho dù Thanh Mộc không căn dặn, Trần Trường Thanh vẫn sẽ cứu Lâm Tùng.
Lương tâm cậu không cho phép có người gặp nạn trước mắt mình. Trần Trường Thanh đã có sức mạnh lớn hơn người thường, nếu như không thể ra tay giúp đỡ những người yếu đuối hơn trước mặt, cậu sẽ vô cùng day dứt.
Cho nên Trần Trường Thanh cứu Lâm Tùng không chỉ vì cậu ta đang gặp khó khăn, mà còn là vì cảm xúc của chính mình.
Cậu nhìn Lâm Tùng đang đau đớn nằm trên giường, gương mặt đối phương đổ đầy mồ hôi, thần sắc khó chịu. Hiển nhiên cơn đau vẫn còn kéo dài, điều này làm cho cậu lo lắng.
“Cậu nghỉ ngơi trước đi. Chút nữa, ta sẽ mang cháo vào đút cho cậu ăn. Dương đại phu có nói cậu hiện tại chỉ ăn được món này thôi, sau đó là uống thuốc nữa.”
Trần Trường Thanh nói.
“Cảm ơn, ta thật sự không biết báo đáp gia đình mọi người như thế nào nữa.”
Lâm Tùng nằm ở trên giường, gương mặt vẫn còn hiện lên vẻ đau đớn. Cậu gượng cười, vô cùng biết ơn nói.
“Cháu cứ nằm nghỉ đi, ơn nghĩa gì chứ.”
Lý Tô Vân nở cười hiền từ nói. Khi nhìn thấy Lâm Tùng quấn băng vải khắp người, nhiều chỗ vẫn còn vết máu thấm vào, cô không nhịn được mà xót xa cho cậu.
“Đúng đấy, cháu cứ nghỉ ngơi đi. Khi thương thế hồi phục hoàn toàn, cháu muốn ở đây đến khi nào cũng được.”
Lão cha Trần Trường Sinh cười lớn nói. Trước đó, ông không cho Trần Trường Thanh cứu Lâm Tùng là vì sợ phiền phức không đáng có. Nhưng con trai đã thuyết phục được ông, hai người đã mang cậu bé đến chỗ thầy thuốc nhờ giúp đỡ.
Hiện tại, cứu thì cũng đã cứu rồi, ông cũng không còn đắn đo như trước, ngược lại vô cùng thoải mái. Trước đây, ông nuôi được ba anh em Trần Trường Thanh. Bây giờ, hai đứa em của Trần Trường Thanh lên núi tu tiên, chỉ còn lại một mình thằng nhỏ. Cứu và nuôi dưỡng Lâm Tùng cũng không đáng là gì, thêm một người ăn mà thôi.
Lâm Tùng nhìn gia đình Trần Trường Thanh, trong lòng cậu vô cùng cảm động. Hai mắt cậu ửng đỏ, hai hàm răng cắn chặt môi, cậu cố gắng ngăn không cho mình rơi nước mắt.
“Thật…Thật sự vô cùng biết ơn mọi người.”
Cuối cùng, Lâm Tùng cũng không ngăn được nước mắt, hai hàng lệ tuôn trào. Mặc cho từng cơn đau đang dày vò cơ thể mình, cậu nghẹn ngào nói.
Mấy năm khó khăn, cậu trộm cắp để mưu sinh, cố gắng sinh tồn cùng hai em nhỏ của mình, đã từng có vài người tốt bụng giúp đỡ, nhưng càng nhiều là những kẻ ngăn cản con đường sinh tồn của cậu.
Cậu làm ăn mày, làm trộm cắp, móc túi… Ở trong mấy lĩnh vực này cũng sẽ có sự cạnh tranh.
Những tên ăn mày chiếm địa bàn ăn xin, những kẻ móc túi, côn đồ tham lam khi thấy cậu có được một thức ăn từ người khác. Đối thủ xấp xỉ tuổi và vóc dáng thì còn đỡ, nhưng nếu là kẻ vượt trội về tuổi tác và thể chất vóc dáng, Lâm Tùng và hai em chỉ có thể chạy trối chết.
Lâm Tùng và hai em sống ở tầng dưới chót của trấn Tửu Lâu, cả ba sinh tồn, vùng vẫy trong vũng bùn, đấu tranh với kẻ cùng cấp bậc với mình.
Đã lâu lắm rồi, Lâm Tùng mới cảm nhận được sự quan tâm như thế này. Vì vậy, cậu không khống chế được cảm xúc mà rơi lệ.
Gia đình Trần Trường Thanh cũng không nói gì, họ chờ cậu bình tĩnh lại.
Sau đó, cả nhà dọn lên bữa cơm. Trần Trường Thanh bưng lấy một bát cháo nóng tới và ngồi xuống giường. Cậu đặt bát sang một bên rồi đỡ Lâm Tùng từ từ ngồi dậy.
Lâm Tùng ngồi dậy vẫn có chút khó khăn, nhưng lại không thể để cậu nằm ăn được vì sẽ bị sặc.
“Nào, chầm chậm thôi, nóng đấy.”
Trần Trường Thanh dùng thìa xúc một miếng nhỏ rồi đưa đến trước mặt Lâm Tùng.
Nhìn cháo nóng vẫn còn đang có hơi nóng bốc lên. Mùi thơm của cháo, hành, chút thịt băm bay vào mũi Lâm Tùng, khiến cho cậu nuốt một miếng nước bọt.
“A!”
Cậu há miệng ăn hết.
Vị của nó ngon lắm, đó là điều duy nhất mà Lâm Tùng có thể nghĩ đến. Đã lâu lắm rồi, cậu mới được đàng hoàng ăn một thứ gì đó trọn vẹn. Món cháo này không phải thứ cậu trộm cắp được, không phải thứ vốn không thuộc về cậu, mà là Lý Tố Vân làm ra nó vì cậu.
“Đây chính là vị ngon của món ăn, thứ người nấu dành riêng cho mình sao?”
Lâm Tùng hồi tưởng lại quá khứ của mình, trong lòng không khỏi nghĩ. Cảm xúc của cậu lại dâng trào, hốc mắt ửng đỏ như muốn khóc. Thế nhưng, lần này cậu đã kiềm chế được.
“Ha ha! Cậu khóc sao?”
Trần Trường Thanh cười đùa hỏi.
“Làm…Làm gì có? Chỉ là hơi nóng của cháo bay lên làm ta cay mắt thôi!”
Nghe Trần Trường Thanh nói, Lâm Tùng đỏ mặt, xấu hổ nói.
“Ha ha!”
Trần Trường Sinh và Lý Tố Vân ngồi ở dưới chiếu cũng cười.
Lâm Tùng cũng vì thế mà vô cùng lúng túng. Nhưng trong lòng cậu lại cảm thấy vô cùng ấm áp, bởi vì đã lâu rồi mới có người quan tâm đến cậu như vậy.
Sau khi mọi người ăn xong, Lý Tố Vân cho Lâm Tùng uống thuốc do Dương đại phu kê. Uống xong, cậu được dặn là đi nghỉ sớm.
Lâm Tùng nằm trên giường, còn mọi người thì nằm ở dưới đất. Ngay từ đầu cậu không muốn để gia đình Trần Trường Thanh nằm dưới đất, còn mình thì chiếm lấy giường.
Nhưng lão cha Trần Trường Sinh lại lấy lý do cậu là người bệnh nên cần nằm giường. Lâm Tùng đành lùi một bước, muốn Trần Trường Thanh nằm cùng mình. Giường nhà Trần Trường Thanh vừa đủ cho hai người trưởng thành nằm. Bình thường đều là cha mẹ nằm dưới đất, còn ba anh em Trần Trường Thanh thì nằm.
Lâm Tùng lấy lý do giường đủ lớn để cho Trần Trường Thanh nằm ngủ cùng. Nhưng Trần Trường Thanh không đồng ý, cậu nói mình thường xuyên cựa quậy. Nếu nằm cùng thì có thể sẽ động vào vết thương của Lâm Tùng.
Sau nhiều lần thuyết phục, Lâm Tùng bỏ cuộc. Cậu đi ngủ trước vì mệt mỏi. Dù sao thương thế nặng như thế, ngồi dậy để ăn cũng rất tốn sức.
Lâm Tùng ngủ rất nhanh, thoáng cái đã say giấc.
Trần Trường Sinh và Lý Tố Vân cũng nhanh chóng đi ngủ, chỉ còn lại Trần Trường Thanh vẫn thức giấc.
“Đi tu luyện thôi.”
Cậu lẩm bẩm nói.
Trần Trường Thanh ra ngoài sân, đi đến dưới cái cây mà mình thường xuyên ngồi tu luyện ở đó.
"Trận đấu ngày hôm đó, mặc dù không nguy hiểm nhưng cũng đã để mình biết được kỹ xảo thu phát sức mạnh. Điều này tuy nhỏ bé, nhưng cũng đủ để khiến mình mạnh hơn chút ít.”
Trần Trường Thanh nhớ lại ngày cậu cứu được Lâm Tùng, trong miệng không khỏi lẩm bẩm.
Hiện tại, Trần Trường Thanh có sức mạnh ngàn cân. Trong trận đánh hôm đó, nếu cậu không thu lại phần lớn sức mạnh thì mấy người kia đã bị đánh chết rồi.
Trần Trường Thanh cũng vì thế mà hiểu hơn một chút về việc vận dụng sức mạnh. Trong chiến đấu, thường thường sẽ không thể dùng hết mười phần sức lực nếu không rơi vào tình huống căng thẳng, hoặc là nguy hiểm. Nhưng nếu biết cạnh vận dụng sức mạnh, cậu có thể dùng hết sức, thậm chí là vượt qua cực hạn.
“Loại mạnh hơn này không phải là mạnh hơn về thể chất. Nó càng là kỹ thuật chiến đấu. Tư thế ra đòn, cách lợi dụng từng phần trên cơ thể,… Từ đó đánh ra sức mạnh trên cả mười phần vốn có.”
Trần Trường Thanh dùng tâm của mình để cảm nhận. Giờ đây, cậu cảm thấy một tay của mình có sức mạnh khoảng một ngàn ba trăm cân.
“Theo Trường Thanh Quyết ghi chép, tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ có sức lực từ một ngàn đến ba ngàn cân. Trung kỳ có thể đạt tới mười ngàn, hậu kỳ ba mươi ngàn, đỉnh phong càng là mạnh hơn. Có lẽ, tu sĩ Nguyên Hải cảnh có sức mạnh cất bước từ mười vạn cân trở đi.”
“Nhưng có lẽ đó chỉ là sức mạnh khi tu sĩ dùng lực bình thường. Nếu vận dụng thêm kỹ thuật, sức mạnh họ đánh ra chắc chắn càng lớn hơn.”
Cậu lẩm bẩm nói.
Sau đó, Trần Trường Thanh tu luyện đến hai ba giờ sáng rồi mới vào nhà đi ngủ.
Bước vào nhà, Trần Trường Thanh thấy được cha mẹ mình ngủ say, cậu mỉm cười.
“Ấy!”
Trần Trường Thanh lại đưa mắt về phía Lâm Tùng. Lúc này, cậu ta đang nằm ngủ ở trên giường. Lâm Tùng đổ mồ hôi nhễ nhại, sắc mặt hiện rõ sự đau khổ.
“Cha,… Mẹ,… Nhan Nhi,…”
Lâm Tùng cắn chặt hai hàm răng, không ngừng rên rỉ nói.
“Cậu ta gặp ác mộng sao?”
Trần Trường Thanh vội tiến đến gần Lâm Tùng mà không làm cha mẹ thức giấc.
“Bình tĩnh đi, mọi chuyện đều đã qua rồi. Bây giờ, cậu phải cố gắng sống sót, hướng tới ngày mai.”
Trần Trường Thanh nắm lấy bàn tay của Lâm Tùng và nói. Cậu hy vọng Lâm Tùng có thể nghe được lời nói của mình ở trong giấc mơ. Đồng thời, cậu cũng truyền nguyên khí của mình vào người Lâm Tùng để làm dịu cậu ta.
Đây là một khả năng mới của nguyên khí được Trần Trường Thanh vô tình phát hiện. Cậu có thể để cho thực vật sinh trưởng lớn mạnh nhờ nó, hoặc là để cho thú dữ bình tĩnh, tăng khả năng hồi phục vết thương. Chỉ là, Trần Trường Thanh không thể dùng quá nhiều lần bởi cậu vẫn còn ở cảnh giới thấp.
Nhờ vào Trần Trường Thanh, sự đau khổ trên gương mặt Lâm Tùng rõ ràng giảm bớt một chút.
“Được rồi.”
Cậu không khỏi vui mừng nói.
“!”
Đang lúc vui mừng, Trần Trường Thanh đột nhiên cảm thấy rung động. Loại rung động này không đến từ bên ngoài mà nó xảy ra trong tâm trí của cậu.
“Chuyện gì đang xảy ra?”
Cậu cảm thấy khiếp sợ nói.
Lúc này, một luồng tin tức đột nhiên xuất hiện trong đầu Trần Trường Thanh. Chính xác mà nói, đó là những hình ảnh đang không ngừng chạy vào đầu cậu.
“A!”
Vì đột nhiên có những tin tức xuất hiện trong đầu, nó khiến cho não Trần Trường Thanh cảm thấy đau đớn như muốn ngất đi. Cậu không ngừng rên rỉ nhưng không dám đánh thức mọi người.
Chưa hết, cả người Lâm Tùng đột nhiên run lên. Cơ thể cậu ta không ngừng chấn động.
Cuối cùng, một luồng ánh sáng yếu ớt màu trắng phát ra từ trong người Lâm Tùng. Nó dần dần trồi lên từ người cậu ta.
“Đây là…”
Khoảng khắc ánh sáng màu trắng thoát ra khỏi người Lâm Tùng hoàn toàn, Trần Trường Thanh mới thấy rõ được nó là thứ gì.
Đó là một khối ngọc bội.
Sau khi thấy rõ được hình dạng của ánh sáng, Trần Trường Thanh ngã gục xuống đất mà ngất đi.
Chaporia
Bình Luận (0)