“Báo quan?”
Nghe hai từ này, mấy người trung niên lập tức run sợ. Mấy người là dân thường, là trụ cột kiếm tiền của gia đình. Nếu họ ngồi tù thì vợ con, cha mẹ già ở nhà sẽ phải chết đói. Hơn nữa, sau khi ra tù thì cũng sẽ bị người khác bàn tán, ảnh hưởng danh tiếng rất nhiều.
Lâm Tùng bị bọn họ đánh thảm như thế này, rất nhiều nơi trên người bị bầm tím, thậm chí còn có xương gãy. Tình trạng vết thương nặng như thế, khả năng mấy người còn phải chịu hình phạt trong tù.
“Hừ! Nhóc con, đừng lấy việc báo quan ra dọa chúng ta. Hôm nay, ta thay cha mày dạy dỗ mày, không nên xen vào chuyện của người khác!”
Người đàn ông có mùi tanh của hải sạn gằn giọng. Ông ta lập tức ra tay, muốn tóm lấy cổ áo của Trần Trường Thanh.
“Lão Tam!”
Lão Tam xuất thủ nhanh như chớp, bàn tay thoáng cái đã vươn tới cổ áo đối phương.
“Quá chậm.”
Ánh mắt Trần Trường Thanh bình tĩnh, cậu hơi nghiêng người sang một bên, lập tức tránh thoát được bàn tay. Cậu dùng tay phải bắt lấy cổ tay lão Tam.
“Độc ác như thế, dám ra tay với trẻ con!”
Trần Trường Thanh quát lớn, tay phải giật mạnh cổ tay lão Tam. Ông ta lập tức bị kéo gần về phía cậu.
Lâm Tùng phạm tội trộm cắp, điều ấy là sai. Nhưng lão Tam và đồng bọn cũng không phải người tốt lành gì, họ ra tay với Lâm Tùng nặng như vậy. Hơn nữa, lão Tam ra tay trước, Trần Trường Thanh có thể phản kích lại, đây là phòng vệ chính đáng.
“Chát!”
Lão Tam bị kéo gần đến, Trần Trường Thanh vung tay tát vào mặt ông ta. Tiếng tát vang lên trong hẻm vắng. Lão Tam chỉ cảm thấy như có một tảng đá lớn đột nhiên đập vào mặt mình, khiến cho đầu óc lão bị choáng váng, lực va đập. Lão Tam bị Trần Trường Thanh tát bay, va mạnh vào bức tường của con hẻm, lập tức bất tỉnh.
“Đây là…”
Ông chủ tiệm bánh bao và đồng bọn giật mình khiếp sợ. Bọn họ không nghĩ tới đứa trẻ trông chỉ mới mười tuổi này lại khỏe như vậy, một bàn tay có thể đánh bay người cao to như lão Tam.
“Đừng sợ, chúng ta có ba người cơ mà!”
Ông chủ tiệm bánh bao gầm lên, cố gắng kiềm chế nỗi sợ trong lòng mình.
“Đúng đấy!”
Hai người còn lại cũng đồng thanh.
Ông chủ tiệm bánh bao tiến đến gần, lão tung ra một cú đấm về phía Trần Trường Thanh.
“Vốn chỉ dọa báo quan vì các người là trụ cột kinh tế gia đình, không thể đi tù được. Xem ra, tôi cần phải giáo huấn các ông một trận rồi.”
Trần Trường Thanh trầm giọng nói. Bọn họ coi thường luật lệ, ra tay với trẻ con, dẫn đến tính mạng chúng nguy hiểm. Trần Trường Thanh cũng không cần vì thế mà nương tay được nữa, dùng thiện đáp thiện, dùng ác đối ác, cần phải dạy dỗ đám người này thật mạnh tay.
Cậu cũng tung ra một đấm, cú đấm va chạm trực tiếp với nắm đấm đối phương. Song phương đối đầu, ông chủ tiệm bánh lập tức bị đánh bay ra ngoài.
“Rắc rắc!”
“A!”
Ông chủ tiệm bánh kêu đau đớn. Lão ta cảm thấy như có một cây búa đập mạnh vào tay. Ông ôm lấy bàn tay phải đang chảy máu của mình. Cú đấm của Trần Trường Thanh mạnh mẽ tới nỗi làm gãy tay ông ta, máu từ bên trong bắn ra ngoài.
Trần Trường Thanh không chờ đợi. Cậu lập tức bước chân tiến lên phía trước, tốc độ nhanh như chớp, trong nháy mới tới gần hai người còn lại.
“Nhóc con, chớ làm càn!”
Hai người kia khiếp sợ, cả hai lập tức vồ lấy đối phương. Nhưng Trần Trường Thanh đâu phải người thường, cậu lập tức nhảy lên để tránh thoát cú vồ của họ.
Kế tiếp, Trần Trường Thanh vặn người ở trên không trung, cậu tung ra một cú đá xé gió. Cú đá quét ngang trên không, đá vào mặt hai người trưởng thành. Họ lập tức bay ngược ra đằng sau, nằm bất tỉnh một chỗ, còn cậu thì nhẹ nhàng tiếp đất.
“Đây coi như là trận giáo huấn cho mấy người.”
Cậu tự nói một mình.
Sau đó, Trần Trường Thanh quay lại chỗ Lâm Tùng. Lúc này, đối phương đã ngất đi, hơi thở yếu ớt, sức sống như ngọn nến trước gió.
“Phải mau tìm thầy thuốc.”
Trần Trường Thanh nhìn xem thương thế của Lâm Tùng, trong lòng lo lắng.
Cậu vội bế đối phương.
“Trường Thanh, con chạy nhanh quá.”
Lúc này, Trần Trường Sinh xuất hiện. Dáng vẻ ông mệt mỏi, gương mặt đổ đầy mồ hôi, hơi thở dồn dập gấp gáp.
Trần Trường Thanh rời đi quá nhanh, ông chỉ có thể ra sức đuổi kịp cậu bé.
“Đây là...”
Trần Trường Sinh nhìn hiện trường. Đám người lão Tam nằm bất tỉnh ở dưới đất. Còn Trần Trường Thanh thì bế Lâm Tùng. Ông nhìn những vết thương trên người cậu bé, lập tức hiểu hai cha con đã tới muộn.
“Mau mau đi gặp thầy thuốc thôi, ta biết một người giỏi lắm.”
Trần Trường Sinh không có hỏi nhiều. Ông lập tức bảo con trai đi theo mình.
“Vâng.”
Hai cha con nhanh chóng rời đi. Hai người bước ra ngoài từ con hẻm, Trần Trường Thanh còn bế thêm một cậu bé, điều ấy khiến cho những người đi đường không khỏi thấy lạ.
“Mau tránh ra, chúng tôi đang gấp!”
Lão cha lớn giọng hô lên.
Mọi người cũng vì đó mà tránh được.
Hồi lâu sau, cuối cùng hai người cũng đã tìm được nhà thầy thuốc mà Trần Trường Sinh nói đến.
“Trời ơi, nhóc con này bị người đánh nặng như vậy. Xương cốt của cánh tay phải và chân trái đã gãy rồi, bên trong còn bị xuất huyết nữa, đấy là còn chưa nói đến các vết thương khác.
”
Thầy thuốc nhìn Lâm Tùng đang được đặt trên giường bệnh, sắc mặt ông ngạc nhiên, giọng nói tràn đầy khiếp sợ.
“Dương đại phu, ông có cứu được thằng nhỏ này không?”
Lão cha Trần Trường Sinh lo lắng hỏi.
“Được thì vẫn được, nhưng thằng bé cũng phải nằm trên giường một đến hai tháng đấy.”
Dương đại phu vuốt râu cằm nói.
“Lại lâu như thế?”
Hai cha con đều ngạc nhiên.
Có thể thấy, Lâm Tùng đã bị người ta đánh thê thảm đến cỡ nào.
“Thế là tốt lắm rồi. May mắn hai người đưa đến kịp thời, nếu không thì thằng bé sớm chết rồi.”
“Thôi, để ta băng bó đắp thuốc cho cậu ta vậy. Nếu hai người muốn mang cậu ta về nhà chăm sóc thì ta sẽ kê thuốc cho.”
Dương đại phu nói.
“Đa ta đại phu.”
Hai cha con nói. Sau đó, Dương đại phu chữa thương cho Lâm Tùng, đồng thời bốc thuốc đưa cho hai cha con Trần Trường Thanh giữ lấy.
Bọn họ cảm tạ đại phu, sau đó gặp lại Lý Tố Vân. Mấy ngươi đặt Lâm Tùng nằm ở một góc trên xe rồi kéo về.
Về đến nhà, Lâm Tùng được đặt nằm trên giường. Hai cha con tiếp tục công việc của mình, Lý Tô Vân thì ở nhà chăm sóc cho cậu.
Mấy ngày sau.
“Đây là ở đâu?”
Sáng sớm, Lâm Tùng từ từ mở mắt. Cậu nhìn thấy trần nhà lạ lẫm, không nhịn được hỏi.
“A! Đau quá, mình chưa chết sao?”
Lâm Tùng đang định đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy toàn thân đau dữ dội. Cơn đau lan tỏa khắp nơi trên cơ thể, nó đau nhức khiến cho cậu kêu rên.
Lúc này, Lâm Tùng mới để ý nhìn xem cơ thể mình. Toàn thân đều có chỗ băng bó, bầm tím khắp nơi. Tay phải và chân trái thì được buộc lại, cố định vào một thanh tre.
“Đã có người cứu mình?”
Lâm Tùng nhớ đến khi mình bị chà đạp. Lúc cậu buông xuôi tất cả, cả tâm trí như rơi vào đêm đen. Một tiếng nói to lớn, tràn đầy chính khí như muốn xé rách màn đêm, mang lại ánh sáng.
Khi ấy, Lâm Tùng chỉ nhớ rõ có một cậu bé có dáng dấp xấp xỉ cậu xuất hiện, khuôn mặt bị ánh sáng che khuất.
Cậu ta như sứ giả của hy vọng xuất hiện, cứu vớt Lâm Tùng. Cuối cùng, cậu ngất đi.
“Là cậu ta đã cứu mình sao?”
Nhớ lại lúc đó, Lâm Tùng tự hỏi.
“Bịch!”
“Ai đó?”
Trong khi đang nhớ lại mọi việc, có tiếng bước chân từ bên ngoài tiến vào.
“Cháu tỉnh rồi à?”
Lý Tố Vân từ ngoài đi vào, thấy Lâm Tùng đang nằm ở trên giường nhìn về phía cô. Thấy thế, sắc mặt Lý Tố Vân không khỏi vui mừng.
“Bây giờ cháu thấy thế nào?”
Cô tiến tới gần để hỏi thăm cậu bé.
“Vẫn còn đau ạ.”
Lâm Tùng trả lời.
“Đại phu nói phải mất hai tháng cháu mới hồi phục hoàn toàn được. Dù sao cháu bị thương nặng mà.”
Lý Tố Vân cười nói.
“Thưa cô, cháu đã bất tỉnh bao lâu rồi ạ? Người cứu cháu...”
Lâm Tùng hỏi. Cậu sợ rằng mình rời đi quá lâu, hai đứa em sẽ rất lo lắng.
“Ba ngày rồi. Từ lúc tìm thấy cháu đang nằm bất tỉnh thì đã qua ba ngày rồi. Còn người cứu cháu là con trai ta, bây giờ nó đang ở đồng với cha nó. Tối nay cả hai sẽ về, khi ấy cháu có thể nói chuyện với họ.”
Lý Tố Vân trả lời.
“Ồ.”
Lâm Tùng đáp một tiếng.
Sau đó, cậu tiếp tục nằm dưỡng thương ở trên giường, dù sao bây giờ cũng không thể cử động được. Còn Lý Tố Vân thì làm việc bếp núc, chuẩn bị bữa tối cho mọi người.
Tối đến, Trần Trường Thanh và Trần Trường Sinh trở về nhà.
“Cha, cậu ta tỉnh rồi này.”
Vừa mới bước vào, Trần Trường Thanh đã thấy được Lâm Tùng đang nằm nhìn trần nhà, cậu lập tức vui mừng nói.
“Tỉnh lại thì tốt rồi.”
Lão cha nghe vậy cũng vội vàng vào xem, sau đó ông cười nói.
Lâm Tùng vốn đang đếm số con nhện bò trên trần nhà, bất ngờ bị tiếng nói của Trần Trường Thanh làm giật mình. Cậu ngoảnh mặt nhìn về phía cửa.
“Đúng là cậu ấy rồi!”
Sắc mặt cậu sững sờ sau đó là ngạc nhiên. Trong lòng Lâm Tùng kích động tự nói.
Cậu nhìn Trần Trường Thanh, từ dáng dấp, đến giọng nói đều giống hết người đã cứu mình.
“Xin… A!”
Lâm Tùng muốn bật dậy rồi quỳ xuống cảm ơn, nhưng lại quên mất mình đang bị trọng thương. Cơn đau nhức toàn thân, thấu tận xương tủy khiến cho Lâm Tùng kêu to, thần sắc khổ sở.
“Ấy ấy, cứ nằm xuống. Đại phu vất vả lắm mới cứu được cậu, đừng có đột nhiên cử động như thế. Nếu không, tất cả công sức của ông ấy là vô ích mất.”
Trần Trường Thanh vội đến gần, trấn an Lâm Tùng. Cậu từ từ để Lâm Tùng đang ở tư thế nửa ngồi trên giường nằm xuống, nhẹ nhàng nói.
“Vô cùng cảm tạ, nếu không phải có cậu thì ta đã chết rồi.”
Lâm Tùng được đặt xuống giường. Gương mặt ứa ra mồ hôi, nhưng cậu vẫn nhìn Trần Trường Thanh, cố tỏ ra một nụ cười rồi nói.
Giữa lúc Lâm Tùng rơi vào đêm tối, buông xuôi hi vọng thì Trần Trường Thanh xuất hiện. Tiếng nói của đối phương tựa như tiếng sấm, đánh tan sự im lặng trong tâm trí của cậu khi đó. Đối phương được bao phủ trong ánh sáng, xóa tan đêm đen trong lòng cậu.
“Không có gì, chỉ là ta không thể chịu được cảnh có người gặp nạn trước mắt mình thôi.”
Trần Trường Thanh cười nói. Hơn nữa, sư phụ Thanh Mộc đã dặn dò cậu phải tu hành thật tốt sau đó tạo phúc một phương mà.
Chaporia
Bình Luận (0)