“Phù phù!”
Tiếng thở mạnh, dồn dập phát ra. Một cậu bé dáng vẻ gầy gò, mặc quần áo rách rưới, bẩn thỉu chạy gấp gáp trên đường. Sắc mặt cậu tái nhợt vì mệt mỏi, từng giọt mồ hôi liên tục chảy xuống, lăn dài trên gương mặt. Trong ngực cậu ôm lấy mấy cái bánh bao nóng hổi.
Mặc cho mệt mỏi, bánh bao khiến da thịt cậu cảm thấy nóng bỏng, cậu không vì thế mà dừng lại.
“Mấy người này, vài cái bánh bao thôi mà. Cần gì phải đuổi mình dai dẳng như thế?”
Cậu bé vừa chạy, trong lòng không khỏi mắng thầm.
Cậu tên Lâm Tùng, vốn là con của nhà họ Lâm ở trấn Đào, một trấn nhỏ nằm ở phía tây phái Lạc Phách, cách khoảng một trăm dặm đường so với nơi này. Lâm Tùng mồ côi cha mẹ từ sớm, chỉ còn lại cậu và hai đứa em. Cả ba sống nương tựa vào nhau, sau đó lưu lạc đến trấn Tửu Lâu này.
Mới đầu, cả ba cùng nhau ăn xin, dựa vào lòng tốt của người dân nơi đây để sống sót. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, người dân cũng không thể giúp đỡ mãi được. Ba anh em cũng vì đó mà khốn khổ, Lâm Tùng quyết định sống bằng nghề trộm cắp.
Ngày thường, cậu sẽ dựa vào móc túi để kiếm tiền mua đồ ăn cho các em. Hoặc là như hôm nay, nhân lúc chủ tiệm bánh bao không chú ý, cậu nhanh tay thó lấy mấy cái bánh. Nhưng không ngờ Lâm Tùng lại bị phát hiện, chủ tiệm bánh bao gọi thêm mấy người từng bị cậu trộm rồi cùng đuổi theo.
Lúc này, Lâm Tùng chạy thục mạng. Trấn Tửu Lâu náo nhiệt lắm, dòng người tựa như nước lũ, kéo dài không dứt. Lâm Tùng xông vào đám đông, cậu dựa vào thân hình trẻ con của mình mà luồn lách, trơn tuột như con cá trạch mà lướt qua đám người.
“Đứng lại! Mau bắt lấy nó!”
Mấy người trung niên bị đánh cắp ở phía sau la lên, bọn họ mong muốn ai đó hay ngăn cản Lâm Tùng lại. Vì vẫn còn đang bất ngờ, nên hầu hết mọi người đều tránh ra cho Lâm Tùng chạy đi, hơn nữa, vì nhiều nguyên nhân như cậu bé dơ dáy khiến người ta ngại chạm vào, hay là không muốn phiền phức. Vậy nên không ai bắt lấy Lâm Tùng.
Ngược lại, mấy người trung niên bởi vì thân hình trưởng thành, to lớn của mình mà bị đám đông chặn lại, rất khó vượt qua.
Lâm Tùng cũng thoát được nhờ thế.
Sau một hồi chạy vòng vèo qua mấy ngõ nhỏ, cuối cùng cậu cũng lẩn được vào một con hẻm vắng vẻ, nằm sâu trong các dãy nhà san sát với nhau.
Lâm Tùng dừng lại ở nơi này.
“Phù phù! Cuối cùng cũng thoát rồi!”
Cậu dựa lưng vào tường nói, giọng điệu mệt mỏi. Sắc mặt cậu tái nhợt, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả khuôn mặt, từng sợi tóc mái không ngừng chảy xuống giọt mồ hôi. Lâm Tùng cảm thấy lồng ngực và trái tim của mình như muốn nổ tung, cậu thở mạnh, dồn dập.
“Tưởng muốn chết rồi chứ!”
“Nghỉ một lúc vậy.”
Hai chân của Lâm Tùng như muốn nhũn ra, chúng cảm thấy đau nhức, nặng nề như có đá tảng đè lên. Cậu bé ngồi “bịch” xuống đất
Một lát sau, hơi thở của Lâm Tùng dần bình thường trở lại, nét mặt cậu bé trông nhẹ nhõm hơn không ít. Lâm Tùng nhìn xem năm cái bánh bao được giấu ở trong áo mình.
Vì khi nãy chạy gấp gáp khiến áo cậu bị thấm đẫm mồ hôi, khiến y phục trở nên ướt nhẹp. Lớp vỏ bên ngoài của bánh bao cũng dính phải những giọt mồ hôi của cậu.
“Thế này thì đệ đệ và muội muội không ăn được rồi.”
Lâm Tùng lẩm bẩm. Cậu nhìn y phục của mình, một cái áo vải không có cổ tay, một cái quần nâu cũ, y phục khắp nơi đều là vết vá. Lâm Tùng vội tìm trên nơi khô ráo trên y phục, sau đó cậu chà nhẹ bánh bao vào và mong rằng sẽ lau khô những giọt mồ hôi trên bánh.
Lâm Tùng cấm một cái bánh bao, nhẹ nhàng đưa lên miệng rồi cắn một cái.
“Ngon quá, bánh bao của ông chủ tiệm này vẫn tuyệt như thế.”
Bánh bao dù đã hơi nguội, nhưng Lâm Tùng vẫn cảm nhận được hơi ấm của nó. Cậu từ từ nhấm nháp vị của vỏ bánh, sau đó là đến thịt, mộc nhĩ, trứng…
“Nên mang về cho hai đứa nó thôi.”
Khi chỉ còn lại một mẩu cuối cùng, Lâm Tùng nghĩ thầm trong lòng. Cậu cầm lấy bốn chiếc bánh bao còn lại và giấu vào trong người.
“Thằng nhóc con, cuối cùng cũng tìm thấy mày rồi.”
Đang lúc chuẩn bị đứng lên, một giọng nói vang lên từ phía cuối con hẻm, nơi nối ra đường lớn đông đúc. Nghe thấy tiếng nói, sắc mặt Lâm Tùng tái nhợt thêm lần nữa, mồ hôi toát ra trên trán.
Cậu ngoảnh mặt lại nhìn, mấy người trung niên đuổi cậu khi nãy đã đứng ở đó, từng người dùng ánh mắt dữ tợn nhìn.
“A…”
Lâm Tùng thấy vậy cũng muốn chạy ngay lập tức. Chỉ là khi vừa chuẩn bị đứng lên, cậu lại phát hiện chân mình nặng như chì vậy.
“Vẫn chưa hồi phục hẳn sao?”
Cậu không cam lòng nói.
“Chúng ta cảm thông cho mày có cuộc sống khó khăn, nên đã tha cho mày ba lần. Nhưng mà, mày cũng phải biết điều mà chọn chỗ khác để trộm chứ?”
“Dám liên tục trộm đồ của ta, ông đây sẽ đánh chết mày!”
Một người trung niên nói, sắc mặt lão dữ tợn, ánh mắt lộ ra vẻ hung tàn.
Trong nháy mắt, mấy người trung niên lao tới.
Một người đàn ông cao to dùng một tay nắm cổ Lâm Tùng rồi nhấc lên.
“Chát!”
Lão tát cậu bé một cái. Cú tát mạnh mẽ tràn đầy uy lực, âm thanh vang vọng khắp con hẻm vắng vẻ. Lúc này, má trái Lâm Tùng trở nên sưng vù, trên đó hằn vết bàn tay to lớn, làn da trên má đỏ lên vì cú tát. Cậu bé cảm thấy má mình dường như đang bốc cháy, cú tát khiến cậu cảm thấy vô cùng đau rát, thậm chí một vài chiếc răng trong miệng đã bắt đầu lung lay.
“Phụt!”
Lâm Tùng nhổ ra một ngụm máu từ trong miệng. Bãi máu rơi xuống đất, bên trong nó còn hiện ra một vật trắng toát. Nếu nhìn kỹ, người ta sẽ phát hiện đó là một chiếc răng.
Không thể nghi ngờ, cái tát của người đàn ông cao lớn đã khiến cậu bé gãy cả răng.
“Ông chủ, tha cho cháu lần này đi. Lần sau cháu sẽ không đến chỗ ông nữa.”
Cậu bé cố gắng nhìn người đàn ông đang nắm lấy cổ mình, giọng nói van xin cầu người ta.
“Chát!”
Một người đàn ông mặc áo vải, mùi tanh hải sản lại cho cậu một bàn tay vào má phải. Âm thanh vang vọng khắp con hẻm vắng. Lúc này, hai má Lâm Tùng đã sừng vù lên. Cậu cảm thấy má mình đau rát như đang bị thiêu đốt. Tâm trí cậu hiện tại như chìm vào vực sâu, đã không còn tỉnh táo vì hai cái tát vừa rồi.
“Phụt!”
Cậu văng ra một ngụm máu lần nữa.
“Nhóc con, mặc kệ sau này mày có ăn trộm ông đây hay không, hôm nay ta nhất định phải giáo huấn mày một phen!”
Người đàn ông toát ra hải san nói, hoàn toàn không có chút thương hại nào đối với cậu.
Người nắm lấy cổ Lâm Tùng là ông chủ tiệm bánh bao, ông ta ném cậu xuống đất. Sau đó mấy người trung niên hợp sức chà đạp. Lâm Tùng chỉ có thể nằm co mình lại ở dưới đất, hai tay cậu ôm đầu chịu đựng.
“Rắc rắc!”
Mỗi một cú đạp như có đá lớn đập vào trên người cậu, tiếng xương “răng rắc” vang lên.
“A!”
Cậu bé chỉ cảm thấy vô cùng đau đớn.
“A… Vì cái gì chúng ta phải chịu cảnh đau khổ như thế này? Tại sao lại không thương xót chúng ta? Lâm Thần, Lâm Yên, ta xin lỗi hai đứa, bánh bao ngon như thế mà ta lại ăn một mình.”
Lâm Tùng chỉ có thể chịu trận. Cậu biết mình không phản kháng được.
Lâm Tùng không hiểu vì sao bản thân lại phải chịu cảnh khốn nạn như này. Cha mẹ, người làm chết sạch. Ba anh em cũng phải sống cuộc sống khó khăn. Cậu đau đớn, tuyệt vọng khi bị đánh nhưng lại không người cứu giúp. Cậu bi thương vì còn hai đứa em đang ăn xin, cậu hận không thể gặp chúng lần cuối cùng, đưa cho các em bánh bao mình kiếm được.
Cuối cùng, cậu chết lặng. Bây giờ, Lâm Tùng đối với bất cứ thứ gì cũng không hề có cảm xúc, cậu chỉ đang chờ đợi cái chết.
“Chết tựa hồ cũng không tệ. Có lẽ cha mẹ ở bên kia đều đang đợi mình đây.”
Trong lòng Lâm Tùng sinh ra ý nghĩ muốn chết. Ánh mắt cậu ảm đạm không có chút tia sáng, nó dường như đã mất đi hi vọng sống tiếp vậy.
Hai tay Lâm Tùng không còn ôm đầu, cậu mặc cho những người trung niên chà đạp lên mình.
“Mau dừng tay lại!”
Khi Lâm Tùng chết lặng, tâm trí như rơi vào màn đêm sâu thẳm. Một tiếng kêu phát ra từ phía cuối hẻm.
“Ai đó?”
Tiếng nói để cho mấy người trung niên giật mình dừng lại. Dù sao đánh một đứa trẻ như Lâm Tùng thê thảm như thế, nếu bị quan chức địa phương bắt được thì bọn họ sẽ phải ngồi tù mất.
Mấy người quay đầu lại nhìn. Một cậu bé đứng ở nơi cuối hẻm.
Phía sau cậu là ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, để cho cậu bé ấy như sứ giả đến từ chính nghĩa, đối lập với những người đang ở trong con hẻm tăm tối, vắng vẻ này.
“Mấy ông định giết cậu ấy sao?!”
Sau khi cùng cha đi tìm Lâm Tùng, Trần Trường Thanh dựa vào cảm giác nhạy bén sau khi tu hành của mình, cậu đã nhanh chóng tìm được nơi này. Vừa đến nơi, Trần Trường Thanh thấy được những người trung niên trước mắt đang ra sức giẫm đạp Lâm Tùng, một người gầy yếu, ăn mặc rách rưới.
Trần Trường Thanh chất vấn. Cậu đi tới gần, sắc mặt nghiêm nghị nhìn mấy người.
“Nhóc con, không phải chuyện của mày. Thằng nhóc này ăn trộm của bọn ta nhiều lần, hôm nay chúng ta phải giáo huấn nó. Mau mau cút đi!”
Ông chủ tiệm bánh bao nói với Trần Trường Thanh, giọng nói hùng hổ dọa người.
“Giáo huấn?”
Trần Trường Thanh nghe thế lập tức nhìn Lâm Tùng. Đối phương nằm co quắp trên mặt đất, ánh mắt vô thần ảm đạm. Trên người khắp nơi đều là vết giày, vết bầm tím cùng với máu. Hai má sưng phồng lên, bên trên in hằn dấu tay to lớn.
“Ông gọi đó là giáo huấn sao? Cậu ấy phạm tội, ông nên bắt lại rồi đưa cho quan phương mới đúng. Mấy người làm gì có quyền dùng hình phạt với cậu ấy? Tôi sẽ báo quan!”
Trần Trường Thanh lớn giọng hỏi. Ban đầu, cậu thuyết phục cha giúp đỡ. Hai cha con định dùng tiền của mình để trả cho những đồ vật mà Lâm Tùng ăn cắp.
Nhưng hiện tại khác biệt, mấy người trung niên này đã đánh Lâm Tùng thê thảm như thế, Trần Trường Thanh hoàn toàn có lý do để báo quan địa phương.
Chaporia
Bình Luận (0)