Trường Thanh Tu Tiên Truyện/Chapter 12: Trấn Tửu Lâu.Chapter 12: Trấn Tửu Lâu.
20px

Sáng sớm, lão cha đã chạy sang nhà chú Hạ Kim để mượn một chiếc xe kéo. Cả nhà ba người cùng xuất phát lên đường.

Núi Lạc được bao quanh bởi làng Dương Lôi ở hướng đông, Yên Lã ở hướng nam, Nội Trì ở hướng bắc, trấn Tửu Lâu ở hướng tây. Trấn này nằm ở phía đối diện làng Dương Lôi, nằm ở phía bên kia ngọn núi, cách khoảng hai mươi dặm đường. Mỗi lần người làng Dương Lôi muốn đến trấn thì phải đi qua làng Yên Lã hoặc Nội Trì.

Nghe nói trấn Tửu Lâu được xây dựng từ rất xa xưa, không ai biết được nó đã tồn tại mấy ngàn hay vạn năm. Chỉ biết những người sáng lập nên trấn Tửu Lâu đều từng là đệ tử phái Lạc Phách, bọn họ có tư chất kém nên đã tự nguyện xuống núi, xây dựng gia đình ở ngay dưới chân môn phái. Phái Lạc Phách cũng không có ngăn cản họ xây dựng.

Về sau, họ sống ở đó, cưới vợ sinh con. Hơn nữa, dù họ rời khỏi môn phái, nhưng điều ấy vẫn không phải là cắt đứt quan hệ hoàn toàn. Có người có đồng môn xuất chúng, tình cảm thân thiết, về sau người đồng môn tài giỏi ấy có địa vị cao trong phái, đồng môn này cũng đã chăm sóc con cháu cho người đã rời đi trước đó.

Về sau, càng nhiều người tụ tập ở đây, không biết từ lúc nào nó đã hình thành một trấn lớn.

Nơi này là địa điểm đệ tử phái Lạc Phách, các môn phái khác, các thương nhân tới nơi rồi dừng chân, cho nên rất là náo nhiệt.

Sau khi đi hơn hai giờ đồng hồ, cả nhà Trần Trường Thanh đã tới nơi, lúc này đã là tám giờ sáng.

Trần Trường Thanh nhìn trấn Tửu Lâu.

Một bức tường cao gần ba trượng, tràn đầy xưa cũ ngay trước mắt cậu. Phía trên tường đầy rêu xanh, cỏ mọc từ những kẽ hở giữa các khối gạch. Một số nơi còn có vết máu loang lổ bám nên tường thành. Xưa kia, trấn Tửu Lâu cũng không ít lần xảy ra lần đại chiến với bên ngoài, những vết máu đó từ chiến loạn mà ra. Bức tường bao quanh toàn bộ trấn, bảo vệ mấy ngàn người sống ở bên trong đó.

“Đi thôi Trường Thanh, đừng xem nữa.”

Lão cha gọi cậu.

“Vâng.”

Trần Trường Thanh trả lời, sau đó vội đi theo. Cậu theo cha mẹ đi vào trấn.

“Leng keng!”

“Ai mua rượu không nào?!”

Vừa bước vào, Trần Trường Thanh đã nghe thấy tiếng rao hàng, tiếng chuông đồng leng keng. Mùi thuốc bắc, mùi rượu lan tỏa trong không khí. Một vị tiểu thương mặc áo vải thô đang gánh hai vò rượu đi ngang, lớn giọng kêu lớn.

“Cháu trai, mua bánh bao không?”

Lại có người đàn ông trung niên kéo xe bánh bao gặp Trần Trường Thanh đang đứng xem, ông ta tiến tới gần chào hàng. Một xe đựng đầy bánh bao nóng hổi, hơi khói vẫn còn bốc lên cao.

“Cảm ơn, nhà chúng tôi vừa mới ăn sáng sớm rồi.”

Trần Trường Sinh vội vàng ngăn cản, cười nói. Người bán bánh bao cũng hơi tiếc nuối rời đi.

Sau đó, cả nhà ba người cùng đi đến chỗ mua những thứ cần thiết như dầu, muối, tiêu, vân vân. Trên đường, dòng người tấp nập, kéo dài không dứt, cửa hàng buôn bán, người ngồi xuống bày sạp hàng bán không hết.

“Ly Hồn Đao, giá một trăm nguyên thạch đây!”

“Trứng linh thú Hỏa Long, giá một ngàn nguyên thạch!”

“Thần Hành Phù, Vạn Kiếm Phù, Nguyên Hải Đan, cái gì cũng có!”

Có ông lão ngồi bán vũ khí, mỗi kiện binh khí đều sắc bén vô cùng, thần quang lấp lóe kỳ dị. Có thiếu niên thì ngồi bán trứng linh thú. Một con thằn lằn nở ra từ trong trứng, thằn lằn há miệng phun ra lửa, phóng lên cao mấy thước. Có người thì ngồi bán phù chú, đan dược…

Hàng hóa buôn bán đa dạng, thể loại nào cũng có.

“Không hổ là nơi tu sĩ thường xuyên tới.”

Trần Trường Thanh nhìn khắp nơi, trong lòng không khỏi cảm thán. Trong những mặt hàng được bày bán trên đường, có không ít thứ khiến cậu thèm chảy dãi như đan dược, binh khí, phù chú. Những thứ đó là vật mà cậu bây giờ không cách nào có được.

Đồng thời, cậu cũng cảm nhận được những người bán đều mang theo tu vi. Người tu vi thấp thì là Luyện Khí sơ kỳ giống cậu, cao hơn một chút thì là Luyện Khí trung kỳ,…

Trần Trường Thanh thấy rất nhiều tửu lâu lớn trên đường đi. Ở trên có không ít các thanh niên trẻ tuổi, mỗi người đều mặc trang phục đắt tiền, bạch y cẩm bào. Họ ngồi nói chuyện với nhau, cười đùa uống rượu, mỗi người đều có thần thái sáng ngời, khí chất trên thân toát ra vô cùng siêu nhiên.

“Đây là tu sĩ…”

Cậu bé đứng ở dưới nhìn lên, miệng lẩm bẩm đánh giá. Phía trên tửu lâu, có tu sĩ mặc y phục giống như Ninh Hà, áo trắng bay múa, đoán chừng là tu sĩ phái Lạc Phách. Có người thì mặc một thân y phục màu xanh lá, cho người ta cảm giác tràn đầy sức sống. Cũng có người áo đen, hông đeo trường kiếm, khí chất vô cùng sắc bén.

“Mỗi người bọn họ đều rất mạnh!”

Trong lòng Trần Trường Thanh thầm nghĩ. Không như những người bày sạp hàng, các tu sĩ ngồi trên tửu lâu đều có tu vi rất cao. Trần Trường Thanh cảm thấy, chỉ cần họ động một ngón tay cũng có thể giết chết mình vậy. Cậu cảm nhận được từng luồng khí huyết dày đặc ở nơi ấy, nặng nề tựa như đá lớn ép chặt lồng ngực mình.

“Mình có thể mạnh như họ không?”

Cậu không khỏi siết chặt nắm đấm, trong lòng tự hỏi.

“Có thể, mình chắc chắn làm được!”

Trần Trường Thanh nói, giọng điệu quyết tâm. Ánh mắt cậu bừng cháy lên một ngọn lửa, tràn đầy đấu chí.

Sau đó, Trần Trường Thanh cùng cha mẹ đi mua thêm một vài thứ cần thiết.

“A, xin lỗi!”

Trong lúc cậu đang chuyển đồ lên xe ở cửa hàng, cậu đột nhiên bị một người va mạnh vào. Trần Trường Thanh đã là người tu luyện, thân thể rắn chắc, vững vàng hơn người bình thường rất nhiều, vì vậy cậu không bị ngã.

Ngược lại đối phương mới ngã ra, đó là một cậu bé có chiều cao tương tự với cậu, cơ thể gầy yếu, mặc một bộ quần áo rách rưới, trên thân bám đầy bùn đất. Mùi hôi thối nồng nặc tỏa ra từ người cậu ta, để Trần Trường Thanh cũng phải cau mày. Không phải cậu ghét bỏ hay khinh thường đối phương, mà là ai cũng không thích mùi hôi, khi ngửi được, theo bản năng thì ai cũng sẽ phải cau mày.

Cậu bé vội vã xin lỗi sau khi đã va mạnh vào Trần Trường Thanh, cuối cùng nhanh chóng chạy đi.

“Này, bắt lấy nó!”

Cùng lúc ấy, ở phía sau truyền đến tiếng vang đến. Có mấy người trung niên cao lớn, sắc mặt dữ tợn đuổi theo. Mọi người xung quanh thấy vậy đều tránh xa ra cậu bé, bọn họ căn bản không muốn dính phiền phức vào người.

Nhờ vậy, cậu bé lạ mặt đã có thể chạy thoát khỏi mấy người trung niên.

“A! Tức chết ta rồi, đây là lần thứ ba bị trộm rồi đấy!”

Người dẫn đầu là một người đàn ông có tướng mạo hung ác, mặt lớn như cái thớt, dáng dấp cao to như gấu. Ông ta mặc một bộ áo vải, mùi tanh của hải sản toát ra.

“Chúng ta đã tha cho nó hai lần rồi, lần này không thể tiếp tục tha nữa.”

Một người đàn ông to lớn khác nói.

“Đúng đấy!”

Một người khác cũng nói.

“Ừ! Đi tìm nó thôi!”

Nghe thế, người đàn ông trung niên toát ra mùi tanh hải sản gật đầu, cả đám người tiếp tục đi tìm cậu bé kia.

Trần Trường Thanh đứng ở một bên, mấy người trung niên cũng không để ý tới cậu.

“Chắc là ăn trộm rồi.”

Từ cuộc nói chuyện, Trần Trường Thanh đoán cậu bé lạ mặt kia đã ăn trộm hàng của mấy người trung niên. Trước đó, họ đã tha cho hai lần, nhưng lần này có lẽ đã chạm tới giới hạn của mấy người đó.

“Con không sao chứ?!”

Lý Tố Vân một bên chuyển hàng, thấy Trần Trường Thanh bị va vào lập tức vội hỏi, sắc mặt lo lắng.

“Vâng, con không sao.”

Trần Trường Thanh trả lời. Cậu một bên trả lời mẹ mình, đôi mắt vẫn hướng về cậu bé đã chạy kia.

Thấy con mình không có vấn đề gì, lúc này Lý Tố Vân thở phào nhẹ nhõm.

“Con quan tâm cậu bé đó à?”

Lão cha ở một bên đi tới, ông nhìn cậu và hỏi.

“Vâng, nếu người ta bắt được thì sẽ đánh cậu ta mất.”

Giọng cậu có chút lo lắng. Trần Trường Thanh thấy được cơ thể cậu bé ấy gầy yếu, gần như không có tí thịt nào, tựa như da bọc xương vậy. Với thân thể như thế, bị mấy ông trung niên đánh thì phải nằm một chỗ mười ngày nửa tháng.

“Cha!”

Cậu gọi Trần Trường Sinh một tiếng, ánh mắt cậu mang theo sự cầu xin.

“Trường Thanh, người đuối lý ở đây vốn là cậu bé đó. Cậu ta ăn trộm hai lần, đã được tha cho bằng đấy lần rồi. Cái gì cũng sẽ có giới hạn của nó, sự đuổi bắt của những người đàn ông kia chính là giới hạn. Hơn nữa, con giúp được cậu ta lần này, vậy lần sau thì sao? Trường Thanh, con đâu thể một đời một thế bảo vệ người xa lạ như cậu ta?”

Lão cha Trần Trường Sinh mở miệng nói, đồng thời thở dài ở trong lòng. Ông đồng cảm với cậu bé kia, nhưng ông không muốn gia đình mình dính vào rắc rối của người khác, huống hồ cậu bé ấy chỉ là kẻ xa lạ. Trần Trường Sinh hoàn toàn không có lý do để giúp đỡ cậu ta.

“Con không biết, chuyện tương lai không thể nói rõ được. Nhưng bây giờ, con chỉ thấy cậu ấy sắp bị đánh, thân thể ấy gầy yếu như vậy, cho dù hiện tại không chết luôn thì cũng sẽ chết trên giường bệnh.”

Ánh mắt cậu kiên định. Không thấy thì cũng thôi đi, nhưng cậu bé ấy đã xuất hiện trước mặt Trần Trường Thanh, vậy thì cậu nhất định sẽ giúp đỡ.

“Cha! Con không cầu cha đích thân giúp đỡ cậu ấy, chỉ cần người cho phép con đi mà thôi!”

Trần Trường Thanh nói.

“Trường Thanh…”

Nhìn ánh mắt kiên định của con trai, lão cha không biết nên nói như thế nào. Ông chưa bao giờ thấy Trần Trường Thanh kiên định như thế.

“Cha nó à, chúng ta hãy giúp cậu bé ấy đi.”

Lý Tố Vân ở một bên, bà nói với chồng mình.

Nghe vậy, lão cha ngoảnh mặt sang nhìn vợ mình, mặt ngẩn ngơ một lúc.

“Thôi được rồi, chúng ta cùng đi tìm cậu bé đó nào.”

Cuối cùng, Trần Trường Sinh thở dài, ông đã bị con trai mình thuyết phục. Ánh mắt kiên định của Trần Trường Thanh đã thuyết phục được ông.

Sau đó, Lý Tố Vân ở lại trông xe hàng, hai cha con thì đi tìm lấy cậu bé kia.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...