Trường Thanh Tu Tiên Truyện/Chapter 11: Điện Lạc Thần.Chapter 11: Điện Lạc Thần.
20px

Về sau, mấy vị phong chủ cũng khuyên can Tô Xuân Đào, mong muốn cô bé chọn mình làm sư phụ. Nhưng mà, Tô Xuân Đào vì trận quyết đấu trước đó nên vô cùng sợ họ. Tính cách cô vốn nhút nhát, nay lại nhất quyết chọn Xích Nguyệt Tiên Tử làm đệ tử.

Người được chọn thì vẻ mặt không vui, rất muốn trốn tránh. Cuối cùng, chưởng môn bắt Xích Nguyệt Tiên Tử nhận Tô Xuân Đào làm đệ tử, đối phương mới nghe theo.

Sau đó, các vị phong chủ rời đi với vẻ mặt thất vọng, còn Xích Nguyệt Tiên Tử thì dẫn Tô Xuân Đào rời đi trong sự miễn cưỡng.

Chưởng môn ngồi ở trên ghế, lặng nhìn các vị phong chủ đi xa.

“Tất cả đều lớn xác hết rồi mà tính cách vẫn như trẻ con vậy, hở tí là đấu đá.”

Ông thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói.

“Để con chê cười rồi. Trông bọn họ trẻ con thế thôi, chứ bình thường vẫn rất đáng tin cậy đấy.”

Ông quay mặt sang nhìn Hạ Thần, vẻ mặt hiền hòa nói.

Sau khi mấy vị phong chủ rời đi, Hạ Thần mới cảm thấy không khí ngạt thở vừa rồi biến mất. Cậu thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Vâng, thưa chưởng môn.”

Chưởng môn cười, biết cậu bé mới vừa bình tĩnh lại. Ông lấy ấm nước trà trên bàn mình, rót một chén cho Hạ Thần. Người còn lại cũng không từ chối, cậu cầm cái chén lên uống một ngụm.

“Con đã bình tĩnh lại rồi, bây giờ chúng ta đến Điện Lạc Thần bái kiến tổ sư, làm lễ bái sư nhé.”

Chưởng môn cười hiền nói.

“Vâng.”

Hạ Thần cũng không có ý kiến gì, hoàn toàn nghe theo chưởng môn. Sau đó, hai người đi đến Điện Lạc Thần, nơi dùng để thờ phụng tổ sư Lạc Phách, các đời chưởng môn, các vị tiền bối trong quá khứ.

Điện Lạc Thần được xây trên đỉnh Lạc Phách, đỉnh núi cao nhất trong mười hai đỉnh chính của núi Lạc. Cung điện cao hơn 1 trượng, chiếm diện tích hơn sáu trăm thước vuông, mái ngói lưu ly xanh sẫm, tường đỏ cổ kính. Bên trong điện, trụ lớn chống lên mái nhà, tạo nên một khoảng không gian thoáng đãng, rộng lớn.

Trong điện Lạc Thần, bài vị của nhiều thế hệ chưởng môn, tiền bối được đặt ngay ngắn, gọn gàng. Chúng được đặt thành nhiều hàng, mỗi hàng đặt mười đến hai mươi cái, việc này đại biểu cho lịch sử cổ xưa của môn phái, có vô số đời chưởng môn, tiền bối đã cống hiến.

Ở hàng cao nhất, nơi đó không có bài vị. Một bức tượng đồng cao mười thước được đặt ở đó. Tượng đồng khắc lấy một ông lão, tay phải nâng chuông, tay trái cầm một tấm khiên. Thần thái ông ta uy nghiêm, ánh mắt tựa như có thể chứa đựng vũ trụ.

Hạ Thần đi vào trong điện cùng chưởng môn.

“Đây chính là nơi thờ tổ sư của môn phái sao? Thật rộng lớn!”

Cậu nhìn xung quanh, trong lòng không khỏi cảm thán.

Hạ Thần đặc biệt chú ý tượng đồng. Pho tượng ông lão được điêu khắc tinh xảo, từ từng nếp trang phục, sợi tóc, đến cặp mắt có thần. Sự điêu khắc tỉ mỉ khiến cho pho tượng như có được sinh mệnh của nó vậy.

Sau đó, hai người làm xong lễ bái sư, Hạ Thần chính thức trở thành đệ tử của chưởng môn. Lúc này, cậu mới biết sư phụ mình tên là Tiêu Nhạc, tu sĩ Niết Bàn cảnh duy nhất của phái Lạc Phách.

Tiêu Nhạc truyền công pháp cho Hạ Thần. Con đường tu hành của Hạ Thần mở ra từ đây.

Hạ Thần và Tô Xuân Đào gặp các vị phong chủ ngay trong hôm đầu tiên lên núi. Tức hôm qua chính là ngày kiểm tra thiên phú của làng Dương Lôi.

...

Trở về hiện tại, mười ngày sau của buổi kiểm tra thiên phú ấy.

Quay lại với Trần Trường Thanh.

Lúc này, cậu bé đang ở trên bãi cỏ ven đồng. Mấy con trâu được thả xuống gặm cỏ ở đây.

Gió mát thổi qua cánh đồng, tiếng lá cây xào xạc nghe êm tai, ánh nắng nhẹ chiếu xuống, len lỏi qua từng kẽ lá, tạo thành những chấm ánh sáng trên bóng râm, tựa như đom đóm phát sáng giữa ban ngày.

Dưới gốc cây, Trần Trường Thanh ngồi xếp bằng tu luyện. Cậu nhắm mắt, sắc mặt bĩnh tĩnh, tâm trí cậu tập trung cảm nhận đất trời.

Từng dòng thiên địa nguyên khí xung quanh được linh hồn cậu dẫn dắt, đưa chúng tiến vào cơ thể. Càng tu luyện, Trần Trường Thanh càng thuần thục việc câu thông với nguyên khí.

Giờ đây, việc ấy đã không còn khó khăn như lần đầu tu luyện nữa. Cậu dùng linh hồn của mình để cảm thụ nguyên khí, chắt lọc từng tia nguyên khí thuộc tính mộc và thủy để hấp thu chúng.

“Nguyên khí trong trời đất có quá nhiều thuộc tính, dù mình đã quen việc chắt lọc và hấp thu hơn trước, nhưng mà vẫn cảm thấy khó thật.”

Một hồi lâu sau, Trần Trường Thanh mở ra đôi mắt của mình. Cậu thở ra một hơi sau đó nói.

Trường Thanh Quyết, công pháp Thanh Mộc truyền thụ lại cho cậu. Bên trong không chỉ ghi chép cách hấp thu nguyên khí, nó còn có cả nội dung của một vài thứ khác nữa. Như cậu vừa nói, nguyên khí trong trời đất có rất nhiều loại thuộc tính.

Thuộc tính ngũ hành, ánh sáng, bóng tối, sấm sét, vân vân.

Trường Thanh Quyết là pháp quyết chủ tu nguyên khí hệ mộc và thủy, hai nguyên tố nằm trong ngũ hành. Mỗi người đều có linh căn với thuộc tính khác biệt, có người là linh căn một thuộc tính, người thì hai, ba, bốn, thậm chí càng nhiều. Thuộc tính của linh căn quyết định khả năng hấp thu các thuộc tính của nguyên khí mạnh hay yếu. Ví dụ như Trần Trường Thanh, cậu có linh căn song hệ là mộc và thủy. Điều này giúp cậu hấp thu nguyên khí thuộc tính mộc và thủy dễ dàng hơn thuộc tính khác.

Trường Thanh Quyết là một bản công pháp tu luyện chủ yếu hai loại thuộc tính này, là thứ thích hợp nhất với cậu bây giờ. Trong đan điền của Trần Trường Thanh, linh căn ở nơi đó đã cao bằng một đốt rưỡi ngón tay, càng lúc nó càng lộ ra sự chắc khỏe.

Cơ thể và linh hồn của Trần Trường Thanh cũng ngày càng trở nên mạnh mẽ. Bây giờ, cậu cảm thấy một tay của mình có thể nâng cả ngàn cân vậy. Phải biết, Trần Trường Thanh vẫn là tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ, hơn nữa vẫn chỉ là sơ kỳ của sơ kỳ, cảnh giới hiện tại của cậu vẫn chưa viên mãn, vẫn chưa có khả năng đột phá đến Luyện Khí trung kỳ. Vậy mà một cánh tay lại có thể nâng được cả đồ vật nặng ngàn cân, đây quả là quá kinh khủng.

“Theo tiến độ hiện tại, có lẽ mình cần phải mất mấy chục năm nữa mới có thể đột phá đến Luyện Khí Trung Kỳ. Quả nhiên, thiên phú vẫn rất quan trọng.”

Trần Trường Thanh ngồi dưới gốc cây, cậu nhìn về phía núi Lạc sau đó cảm thán. Tư chất tam phàm, thật sự là quá kém. Trần Trường Thanh có thể đột phá Luyện Khí, trở thành tu sĩ, tất cả là nhờ rượu tiên của Thanh Mộc. Nếu không, hiện tại cậu vẫn là một đứa trẻ bình thường mà thôi.

Nhưng một bình rượu tiên cũng chỉ là giúp Trần Trường Thanh đột phá đến Luyện Khí sơ kỳ thôi. Để có thể đạt được cảnh giới tiếp theo, tất cả là dựa vào sự cố gắng của bản thân cậu.

Nghĩ đến đây, cậu càng biết ơn Thanh Mộc hơn nữa, nhờ sư phụ, cậu mới có thể tu hành, trở thành tu sĩ được.

Hiện tại, thể chất của cậu vẫn chưa được chui rèn đến cực hạn, vẫn chưa đến điều kiện có thể đột phá Luyện Khí trung kỳ. Vì vậy, cậu cần tiếp tục cố gắng hơn nữa.

“Trường Thanh, xuống giúp ta một chút nào!”

Tiếng gọi vang lên từ dưới cánh đồng, khiến cho Trần Trường Thanh đang suy nghĩ tỉnh lại. Đó là tiếng gọi của Trần Trường Sinh, cha cậu bé.

“Vâng, con xuống ngay đây!”

Trần Trường Thanh cũng lớn tiếng đáp lại, cậu đứng bật dậy, nhanh chóng chạy xuống cánh đồng. Từ lúc bước vào tu hành, Trần Trường Thanh cũng bắt đầu phụ giúp cha cậu nhiều hơn. Trước đây, cậu bé chỉ chăn trâu và làm một vài việc vặt. Hiện tại, cậu còn vung cuốc xới đất, mang vác vật nặng, hay nhiều thứ khác không thể nói hết nữa.

Đối với cậu bé hiện tại, kể cả những công việc khó khăn, vất vả đối với người lớn, cậu có thể làm xong một cách nhẹ nhàng.

Chiều tối, hai cha con cùng nhau trở về nhà.

Mẹ Lý Tố Vân đã dọn sẵn cơm, cô đứng trước cửa nhà chờ đợi hai cha con trở về. Sau đó, ba người cũng ngồi xuống chiếu để bắt đầu ăn cơm.

“Mình à, nhà ta sắp hết dầu, muối và một vài thứ khác nữa rồi. Mai em định đi đến trấn Tửu Lâu để mua ít đồ.”

Trong lúc đang ăn cơm, Lý Tố Vân chợt nói với lão cha về chuyện nguyên liệu sắp hết. Trần Trường Thanh đang ăn cũng hơi chậm tốc độ lại để lắng nghe.

“Ừ, cũng đến lúc phải đi mua rồi. Để mai tôi mượn cái xe kéo nhà lão Hạ Kim, cả nhà chúng ta cùng đi đến trấn nhé.”

Lão cha cũng không suy nghĩ nhiều, ông lập tức đồng ý nói.

Nghe thế, Trần Trường Thanh ở một bên ăn cơm, trong lòng có chút vui vẻ. Bởi trấn Tửu Lâu lớn lắm, dân số đông đúc, vô cùng náo nhiệt. Ở đó có rất nhiều trò hay như diễn xiếc, ca hát, cửa hàng bán thức ăn ngon. Trước đây, Trần Trường Thanh rất ít khi đến nơi đó chơi, một phần là khi ấy cậu còn nhỏ, cha mẹ sợ vướng víu nên để cậu và hai đứa em ở nhà.

Điều quan trọng nhất là, trấn Tửu Lâu là nơi các tu sĩ phái Lạc Phách thường xuyên nghỉ chân khi xuống núi.

Hiện tại, Trần Trường Thanh đã bước lên con đường tu hành, sức mạnh của cậu đã vô cùng lớn, một cánh tay có sức nâng tới ngàn cân. Cậu nghĩ đây chính là lý do mà lão cha nói cả nhà cùng đi lần này.

Sau đó Trần Trường Sinh dặn dò Trần Trường Thanh một số điều cần cẩn thận khi tới trấn, cậu bé nghiêm túc nghe, sau đó gật đầu đảm bảo.

Cả nhà ba người ăn xong cơm, cha mẹ đi ngủ trước. Trần Trường Thanh thì ra ngồi ở dưới gốc cây ngoài sân, nơi cậu từng nói chuyện với Thanh Mộc, đồng thời bái anh làm thầy.

Ban đêm, trên bầu trời có hàng tỷ tỷ ngôi sao đang lấp lánh, tựa như những viên đá quý được gắn ở trên cao, rực rỡ vô cùng. Ánh trăng từ trên cao chiếu xuống, phủ lên một lớp ngân sa cho vạn vật.

Gió mát thổi qua, lá cây xào xạc không ngừng, không khí tựa như ngày Trần Trường Thanh bái sư vậy.

Cậu ngồi tu luyện dưới gốc cây, mãi cho đến tờ mờ sáng mới đi ngủ một lúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...