Mấy vị phong chủ cũng không vì chưởng môn chọn Hạ Thần mà có ý kiến. Đệ tử của chưởng môn là vị trí có khả năng kế vị cao nhất.
Hạ Thần làm đệ tử của chưởng môn, cậu sẽ là đại sư huynh của toàn bộ đệ tử môn phái ở đời này, hơn nữa cậu có tư chất song thánh. Vì vậy, vị trí chưởng môn thuộc về cậu phần lớn là chuyện ván đã đóng thuyền rồi.
“Đã quyết định Hạ Thần xong, vậy giờ đến cô bé này.”
Ông lão nói đến Tô Xuân Đào. Nghe thấy thế, mấy vị phong chủ vốn đang bình tĩnh, khí thế lại đột nhiên dâng cao. Từng đôi mắt nóng bỏng, quan sát mấy người khác mãnh liệt.
“Đỉnh Kiếm Thần, Kiếm Đạo, chém hết chuyện bất bình trên thế gian. Tu đến cực hạn, một cọng cỏ có thể chém hết sao trời nhật nguyệt, một sợi tóc cắt ngang dòng sông thời gian, một ý niệm có thể xé rách vạn đạo.”
Vị trung niên có ánh mắt sắc bén mở miệng đầu tiên. Đây là một người đàn ông có tướng mạo khôi ngô, mái tóc dài đen nhánh, mày kiếm mắt sáng, áo bào màu đen. Khí thế cả người sắc xảo, mặc dù trên thân ông không có kiếm, nhưng bản thân lại tựa như một thanh kiếm ra khỏi vỏ, mũi nhọn đều lộ ra ngoài.
Nam trung niên tựa như một vị kiếm thần ngồi ở trong phòng, khí thế như muốn đè ép tất cả mọi người.
“Hừ! Ngũ sư huynh, huynh định hù dọa ai vậy?”
Một vị nam thanh niên cười một tiếng, mang ý châm chọc nhìn về người trung niên. Nam thanh niên trông tuổi hai mươi, tướng mạo thanh tú, trên gương mặt tràn đầy khí chất ngang tàng, không sợ trời không sợ đất.
“Ta tên Mạnh Thiên Khuynh, chủ đỉnh Đao. Đao Đạo, ngang tàng bá đạo, không gì có thể trói buộc. Một tay cầm đao, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ. Sinh tử, luân hồi, vận mệnh, đại đạo,... Một đao chém tận!”
Nam thanh niên tựa như giới thiệu cho Tô Xuân Đào nghe. Giọng nói của anh ta chậm rãi, từng câu từng từ lại đanh thép, khí khái hào hùng, tràn đầy ý chí tự do, phóng khoáng.
Khí thế Mạnh Thiên Khuynh dâng cao, mơ hồ có xu hướng va chạm với khí thế của nam trung niên. Cả hai đối chọi gay gắt, không ai nhường ai.
“Cả ngày chém chém giết giết. Các đệ không biết chán sao?”
Ông lão thường xuyên ho khan thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn hai người kia.
“Lão phu tên Nhàn Tâm, chủ đỉnh Nhàn. Nhàn Đạo, hết ăn rồi nằm, hết nằm rồi ăn. Nhàn Đạo, tự do tự tại, vạn sự đều trong một ý niệm. Nhất niệm vừa động, thiên địa đều phải biến đổi theo. Nhàn Đạo, du lịch tứ phương, không đâu không vì nhà. Ăn nằm thành tiên.”
Thần sắc ông ta có chút lười biếng, lại đặc biệt có vẻ thoải mái.
“Thôi đi, hết ăn lại nằm! Người khác nhìn vào còn tưởng huynh là con lợn đấy.”
Một giọng trẻ con vang lên, đầy vẻ khinh thường. Đó là một bé gái có dung mạo đáng yêu, làn da trắng nõn.
“Nguyệt Hi, chủ đỉnh Luân Nguyệt. Luân Hồi Đạo, sinh và tử, âm và dương, vạn vật thế gian đều có khởi đầu và kết thúc của nó. Tất cả tuần hoàn, không ngừng lặp lại liên tục, đây là luân hồi. Siêu thoát luân hồi, đứng trên sinh tử, chưởng ngự âm dương, vạn đạo pháp tùy tâm.”
Giọng nói trong trẻo tựa như âm thanh đến từ thiên nhiên, vô cùng êm tai. Phong chủ Nguyệt Hi, mang hình hài một đứa trẻ. Thần sắc nàng bình tĩnh, sau lưng càng là hiện lên một vòng tròn ánh sáng. Đó chính là mặt trăng. Mặt trăng phát ra ánh trăng nhẹ nhàng, dường như muốn lao vào đối chọi với ba luồng khí thế của người trước.
Không chỉ mấy vị này, các chủ đỉnh khác trừ Xích Nguyệt Tiên Tử cũng tham gia vào. Từng người triển khai sở trường của mình, khí thế đối chọi, đạo pháp tranh đấu, từng tia lửa sinh ra do đạo cùng pháp va chạm, huyền diệu vô cùng.
Đây là một trận so đấu khí thế, đạo cùng pháp. Mười loại khí thế, đạo pháp đấu nhau, hòa nhập vào cùng, sinh ra từng loại biến ảo không giống nhau, thiên biến vạn hóa.
Mười người ngồi ở chỗ của mình, dựa vào khí thế mà tạo thành một trận hỗn chiến, ngang tài ngang sức, không ai nhường ai.
Mười vị cường giả trong môn phái tranh đấu, khiến cho Điện Vân Thiên cũng vì đó mà run rẩy. Từng cuốn sách ở trên giá sách rơi xuống vì mặt đất chấn động, vô cùng bừa bộn. Mái nhà được làm từ từng thanh gỗ to lớn cũng không chịu được mà lung lay, khói bụi rơi xuống. Giữa gian phòng tiếp khách, nơi các phong chủ so đấu thì càng kịch liệt. Những bộ bàn ghế trống, các đồ vật không ngừng bị khí thế tỏa ra từ cuộc đấu ép chặt, cuối cùng bị đè ép, xoắn nát, cháy, cắt, vân vân... Đến mức không còn sót lại thứ gì.
“Đây là sự quyết đấu của tiên nhân sao? Kinh khủng như vậy!”
Hạ Thần và Tô Xuân Đào ngồi ở cạnh chưởng môn, sắc mặt hai đứa trắng bệch, không còn chút máu nào. Từng giọt mồ hôi không ngừng chảy xuống, sau lưng ướt đẫm, lạ thay, chúng lại cảm thấy lạnh giá.
Lúc này, trong đầu hai đứa chỉ có một ý nghĩ: “Tiên nhân quá đáng sợ!”
Nơi Hạ Thần và Tô Xuân Đào ngồi được chưởng môn bảo vệ hoàn hảo, từ bàn ghế đến chính bản thân chúng. Thậm chí, khí thế, đạo pháp của các vị phong chủ cũng không cách nào ảnh hưởng đến hai đứa.
Nhưng dù vậy, cả hai vẫn cảm nhận sự đáng sợ của đám người.
“Mình phải bái một trong số họ làm sư phụ sao? Không muốn đâu!”
Nhất là Tô Xuân Đào, cuộc đấu này bởi vì cô bé mà có. Nhìn thấy mỗi người trong số họ đều có khí thế bức người, thần uy như biển, khiến cho tính cách cô vốn nhút nhát càng thêm sợ hãi.
Sắc mặt Tô Xuân Đào trắng bệch, hai mắt nhắm chặt lại vì không dám xem tiếp. Khóe mắt có từng giọt nước mắt tràn ra vì sợ hãi, suýt chút nữa cô bé đã khóc lên.
Chưởng môn quan sát đám người một lúc, sau đó ông khẽ liếc mắt nhìn sang hai đứa trẻ, biết đã đến lúc ngừng lại.
“Đủ rồi!”
Ông quát lớn một tiếng. Một luồng khí thế mạnh mẽ bộc phát từ ông mà ra, thần uy vô địch chấn nhiếp đám người, để cho bọn họ dừng lại.
Các vị phong chủ so đấu hăng say, sau đó đột nhiên cảm thấy có một tia thần uy lao đến, tựa như cả một thế giới đè ép bọn họ. Khí thế, đạo pháp của bọn họ trong nháy mắt bị tia thần uy kia đè ép, biến mất trong nháy mắt.
Lúc này, các vị phong chủ mới tỉnh lại, thấy gian phòng bừa bộn, bàn ghế biến mất vì bị phá hủy. Hai đứa trẻ thì sắc mặt trắng bệch ngồi bên cạnh chưởng môn, đại sư huynh của bọn họ.
Sắc mặt chưởng môn lúc này uy nghiêm, ánh mắt sắc bén vô cùng, từng tia tinh quang lóe lên, mạnh mẽ đến cực điểm. Bây giờ, chưởng môn đã không phải đại sư huynh mà bọn họ có thể trêu chọc, mà là chưởng môn phái Lạc Phách, khí thế vô song.
Mấy người tự biết mình sai, tất cả đều thu liễm lại đấu chí nảy sinh vừa rồi. Vài người lộ ra thần sắc xấu hổ.
“Các đệ ít thì cũng năm trăm tuổi, nhiều cũng hơn cả ngàn tuổi rồi. Vậy mà lại không biết kiềm chế gì cả!”
“Nhìn gian phòng của ta đi, bàn ghế bị hủy hết rồi kìa, ấm chén, sách vở nữa!”
Chưởng môn đưa tay đập mạnh xuống bàn của mình, tức giận quát mấy vị phong chủ. Trong phòng, trừ chỗ có người ngồi ra thì vẫn còn rất nhiều bàn ghế trống, đồ vật cũng được để trên đó.
Thật ra, khi các phong chủ quyết đấu, bọn họ đều dùng sức mạnh rất ít.
Nhưng kể cả như thế, sức mạnh “rất ít” ấy vẫn rất kinh khủng đối với đồ vật xung quanh. Chúng không thể chịu được trận đấu này là chuyện bình thường.
“Khụ khụ! Lâu rồi mới mới có dịp ra oai với hậu bối, nhất thời không chú ý mà. Mong đại huynh bỏ qua cho.”
Ông lão Nhàn Tâm ho khan một tiếng, sau đó cười lúng túng.
“Đúng đấy đại sư huynh, nhất thời không kiềm chế nổi ấy mà.”
“Ha ha!”
Mấy vị khác cũng phụ họa với nhau.
“Hừ!”
Chưởng môn chỉ là cảnh cáo bọn họ, cũng không so đo tiếp nữa.
Chưởng môn quay mặt sang nhìn Tô Xuân Đào, thần thái uy nghiêm biến mất, thay vào đó là biểu lộ hiền hòa.
“Ha ha! Xuân Đào, con thấy được sức mạnh, con đường của từng chủ đỉnh núi rồi chứ? Con có muốn bái ai làm sư phụ không?”
Ông cười hỏi.
“A... A!”
Tô Xuân Đào vẫn đang ngây người vì sợ hãi, chưởng môn đột nhiên hỏi khiến cô bé không biết trả lời như thế nào.
“Đệ... Đệ tử...”
Giọng cô bé run rẩy. Thật ra, cô bé không muốn bái ai trong số họ làm sư phụ cả, vì sức mạnh các chủ đỉnh núi thể hiện ra khi nãy đã làm cô sợ hãi.
“Bọn họ đáng sợ quá!”
Tô Xuân Đào thầm nghĩ.
Chưởng môn, Hạ Thần, mấy vị phong chủ nhìn cô, chờ đợi câu trả lời. Việc ấy khiến cho cô bé càng thêm bối rối.
Tô Xuân Đào khẽ nhìn lén từng người, mỗi vị phong chủ đều có thần thái khác biệt. Người thì cười, người thì bình tĩnh chờ đợi, cũng có người khẩn trương.
Cuối cùng, cô bé nhìn sang Xích Nguyệt Tiên Tử, một nữ tiên xinh đẹp. Vừa rồi, vị phong chủ Xích Nguyệt này không hề tham gia quyết đấu mà chỉ ngồi nhìn. Hiện tại, Xích Nguyệt Tiên Tử còn đang ngồi ở chỗ của mình, một tay cầm chùm nho mà thưởng thức, hoàn toàn không quan tâm đến cô.
“Đệ tử... Đệ tử chọn...”
Toàn thân Tô Xuân Đào run rẩy, thậm chí là nhắm chặt mắt không dám nhìn. Nhưng tay cô bé vẫn nâng lên, chậm rãi, run run chỉ về phía Xích Nguyệt Tiên Tử.
“Là ta sao?”
Mấy vị phong chủ ngồi cùng phía Xích Nguyệt Tiên Tử thì tưởng rằng là mình, trong lòng vui sướng. Nhưng sau đó, tất cả nhìn kỹ lại, cuối cùng thấy rõ cô bé chỉ về ai.
“Không thể nào! Tại sao không phải là ta?!”
“Đúng rồi, sao con lại chọn Xích Nguyệt?”
Mấy vị phong chủ không khỏi thất vọng.
Mà lúc này, người được chọn là Xích Nguyệt Tiên Tử thì ngẩn ra, chùm nho trong tay cũng rơi xuống đĩa ngọc trên bàn. Sau đó cô ngạc nhiên nhìn Tô Xuân Đào.
“Tại sao là ta chứ? Rõ ràng ta không tham gia mà!”
Thần sắc tiên tử lộ rõ vẻ không muốn thu nhận.
“Trước đây muội muốn có đệ tử thiên phú cao mà, sao giờ lại không cần nữa?”
Ông lão Nhàn Tâm hỏi, sắc mặt nghi hoặc.
“Ây da… Nhị sư huynh, bây giờ khác trước đây mà. Khi chưa có đệ tử thì háo hức, có rồi mới biết mệt. Phải chăm lo ăn uống, ngủ nghỉ cho chúng, dạy dỗ công pháp, chỉ điểm sai lầm trong tu hành. Việc ấy không hợp với phong cách của muội.”
Trước đây, Xích Nguyệt Tiên Tử từng nhận một cô bé mười tuổi tên Nguyễn Mai làm đệ tử. Về sau, nàng phải chăm lo cho cô bé ấy. Nàng vốn là người lười biếng nên việc chăm sóc đệ tử chẳng khác nào đang dày vò bản thân.
Nuôi Nguyễn Mai mười năm, cô bé ấy cũng đã trưởng thành. Cuối cùng, Xích Nguyệt cũng đã được nghỉ ngơi, thi thoảng mới cần chỉ điểm cho cô bé. Bây giờ, nàng không muốn dày vò mình thêm nữa.
Sắc mặt Xích Nguyệt Tiên Tử đầy vẻ lười biếng. Nàng quay mặt đi chỗ khác mà không nhìn Tô Xuân Đào, hiển nhiên là đang trốn tránh không muốn nhận đệ tử.
Chaporia
Bình Luận (0)