Nửa tiếng sau, các chủ đỉnh núi cũng tới nơi. Từng người bọn họ có tướng mạo khác biệt. Người thì mang bộ dáng ông lão ho khan, người thì là một nữ tiên xinh đẹp, lại có người trung niên với ánh mắt sắc bén, thậm chí còn có cả trẻ con, dáng dấp xấp xỉ với Hạ Thần và Tô Xuân Đào.
Từng người khác biệt, nhưng điểm chung thì đều có thần sắc thoải mái, bình tĩnh tự tại. Ninh Hà là người cuối cùng đi đến, vẻ mặt mệt mỏi, trên mặt đều là mồ hôi. Anh từ phía ngoài cửa đi vào, bái chào đám người, sau đó lại bái chưởng môn.
“Chưởng môn, tất cả chủ đỉnh núi đã đến rồi.”
Sắc mặt anh tuy mệt mỏi, nhưng vẫn lộ ra dáng vẻ cung kính, báo cáo với chưởng môn.
Chưởng môn tạm thời không để ý đến Ninh Hà, ông nhìn mấy vị chủ đỉnh núi, ánh mắt quan sát từng người, sắc mặt hơi nghiêm túc.
“Cậu gặp đến gặp ai đầu tiên?”
Cuối cùng, chưởng môn nhìn về Ninh Hà rồi hỏi thăm với giọng quan tâm, đồng thời đặt một tay lên vai anh. Một luồng nguyên khí di động, xuất phát từ cơ thể ông sau đó truyền vào Ninh Hà. Anh lập tức cảm thấy mệt mỏi trong người dường như biến mất, toàn thân nhẹ nhõm.
“Đa tạ chưởng môn truyền nguyên khí. Đệ tử đã đi gặp phong chủ Xích Nguyệt đầu tiên.”
Ninh Hà đáp lời, vẻ mặt thành thật báo cáo với chưởng môn.
Nghe thế, chưởng môn nhìn về phía nữ tiên xinh đẹp. Nàng trông tuổi ba mươi, có gương mặt trái xoan, ánh mắt long lanh như nước hồ thu, mái tóc đen dài óng ả tựa như thác nước, được cài lên bằng một chiếc trâm ngọc. Dáng người nảy lửa hoàn mỹ, da trắng như tuyết khoác lên một bộ váy đỏ, khí chất trưởng thành toát ra, để cho người ta cảm thấy một sự quyến rũ không nói lên lời.
“Sư muội, Ninh Hà đã mất công đến gọi muội. Tại sao muội không cho hắn đi cùng?”
Sắc mặt chưởng môn nghiêm nghị nhìn đối phương, giọng nói hơi trầm hỏi.
Nghe thế, Ninh Hà cũng cảm thấy áp lực. Anh biết ơn vì chưởng môn đã quan tâm đến mình, nhưng nếu vì thế mà đắc tội Xích Nguyệt Tiên Tử thì cũng quá xui xẻo.
Hạ Thần và Tô Xuân Đào thì ngồi ở trên bàn, cách xa đám người. Thần sắc lo lắng nhìn mấy người, sợ hãi mình bị liên lụy.
“Ây da… Chưởng môn sư huynh… Không, là Tiêu sư huynh, huynh nghe ta giải thích… Ban đầu, ta muốn dẫn vị đệ tử này cưỡi hỏa phượng cùng đi đến các đỉnh núi khác để tập hợp, cuối cùng tới đây. Ai nghĩ tới vị đệ tử này nhanh như thế, ta chưa kịp đề nghị cậu ta đi cùng, cậu ta đã vội chạy đi rồi…”
Trái với phong thái trưởng thành, quyến rũ ban đầu. Khi bị chưởng môn tra hỏi, vị Xích Nguyệt Tiên Tử này vậy mà khóc lên, khóe mắt ửng đỏ, nước mắt rơi xuống, lộ rõ vẻ đáng thương. Nàng làm ra bộ dáng thảm thiết, tựa như một đứa trẻ con khóc lóc với cha mẹ khi làm chuyện sai rồi bị phát hiện, sau đó biện hộ nói.
Nàng thậm chí còn không để ý hình tượng, trực tiếp cúi xuống, ôm chặt chân chưởng môn rồi khóc lên, hoàn toàn không giống phong thái một vị tiên tử nên có.
“Này… Này, bỏ ra! Ở đây có đệ tử đang nhìn đấy!”
Chân của chưởng môn bị ôm chặt, vẻ mặt ông lúng túng, sau đó quát lớn Xích Nguyệt Tiên Tử. Đối phương thì bám chặt như đỉa vậy, dù chưởng môn có vung chân, vùng vẫy, đẩy tay như thế nào cũng không buông ra.
Cuối cùng, chưởng môn phải phí một đống sức lực mới có thể tách khỏi Xích Nguyệt Tiên Tử. Người còn lại thì ngồi trên mặt đất, một tay lau nước mắt, làm bộ đáng thương.
“Muội là tu sĩ Thái Uyên cảnh, chẳng lẽ còn không đuổi kịp cậu ta, một tu sĩ Nguyên Hải cảnh? Định lừa ai vậy?”
Chưởng môn hơi tức giận nói, lập tức cốc đầu Xích Nguyệt Tiên Tử.
“Oa… Sư huynh ghét ta!”
Đối phương cũng lập tức khóc lên như trẻ con. Thấy thế, chưởng môn cũng hơi hoảng hốt, lập tức nguôi giận, vội đến gần cúi xuống đưa khăn giấy.
“Không phải sư huynh ghét muội. Bây giờ, muội đã là chủ một đỉnh núi rồi, là trưởng lão trong phái, nhất định phải làm gương với các đệ tử. Bình thường không có ai, đồng môn chúng ta làm gì cũng được. Nhưng bây giờ có đệ tử trước mặt, sư muội không thể phá hỏng hình tượng của mình, đây là tấm gương xấu.”
Chưởng môn như một người anh trai, một tay dùng khăn giấy lau nước mắt, một bên dỗ dành đối phương.
“Sư huynh tệ quá, dám bắt nạt Thập Nhị sư muội.”
“Hôm nay dám bắt nạt sư muội, ngày mai sẽ làm như vậy với chúng ta.”
“Hay là chúng ta lật đổ huynh ấy đi, chức vị chưởng môn sẽ do chúng ta bốc thăm.”
“…”
Trong lúc chưởng môn dỗ dành Xích Nguyệt Tiên Tử, mấy vị phong chủ hơi lùi về sau, sát gần cửa điện, bọn họ thì thầm vào tai nhau nói. Mấy người tựa như mấy bà nội trợ ở nông thôn, không có việc gì thì ngồi tám chuyện với nhau, thì thầm vào tai nói xấu ai đó.
Nghe thế, gân xanh trên trán chưởng môn nổi lên, sắc mặt đỏ bừng.
“Thường Lộc, đệ chán sống rồi, dám nói xấu ta, lại còn là ngay trước mặt.”
“Bằng Chấn, đệ muốn chết đúng không?”
“Nguyệt Hi, muội còn nói nữa, coi chừng ta lấy roi quất mông!”
“...”
“Các đệ là một đám đã tu tới Thái Uyên cảnh, tốc độ đã vô cùng nhanh chóng. Tại sao không cho đệ tử này đi nhờ? Làm hại ta chờ mất nửa tiếng!”
Chưởng môn một bên dỗ Xích Nguyệt Tiên Tử vẫn còn đang khóc, một bên tức giận bừng bừng, tay chỉ vào các phong chủ quát lớn.
“Sợ quá cơ…”
Một vị trẻ con, dung mạo đáng yêu, da thịt trắng nõn nói. Thậm chí, giọng điệu của vị này còn kéo dài, mang theo ý khiêu khích.
“Không phải việc của ta.”
Vị trung niên có ánh mắt sắc bén thì ngoảnh mặt đi chỗ khác, làm bộ không liên quan. Người không biết còn tưởng vừa rồi hắn không xúm lại nói xấu chưởng môn vậy.
Mấy người còn lại cũng phản ứng khác biệt. Chưởng môn càng thêm tức giận, nhưng lại không thể làm gì.
Bởi lẽ, ở Điện Vân Thiên này đang có ba vị đệ tử khác, ông không thể làm mất hình tượng chưởng môn được.
“Thôi thôi, sư muội nín khóc đi. Ta sẽ cho muội máu Chân Hoàng, được không?”
Thấy Xích Nguyệt Tiên Tử khóc mãi không chịu dừng, chưởng môn đành phải hứa hẹn cho nàng một bảo vật. Máu Chân Hoàng, thứ Xích Nguyệt Tiên Tử mơ ước từ lâu. Ban đầu chưởng môn có nhưng không lỡ cho, hôm nay có đệ tử ở đây, Xích Nguyệt Tiên Tử mãi không dừng khóc nên ông mới phải đưa ra.
“Nói lời giữ lời đấy, sư huynh!”
Mới nghe được hứa hẹn này, Xích Nguyệt Tiên Tử ngồi ở dưới đất đột nhiên dừng khóc. Nàng lập tức đứng dậy, biểu cảm thay đổi nhanh như bánh tráng, nước mắt đã được lau khô, vẻ mặt hớn hở cười nói.
Xích Nguyệt Tiên Tử vốn có dung mạo tuyệt sắc. Khi nàng cười lên, lập tức để cho người ta có cảm giác mất hồn mất vía, tim đập thình thịch. Khi nàng nhoẻn miệng cười, xung quanh tựa như ảm đạm, vẻ đẹp của nàng dường như chiếu sáng mọi thứ.
Ninh Hà ở một bên thấy thế, lập tức cúi mặt xuống, không dám nhìn nhiều vì sợ thất lễ. Mà Hạ Thần và Tô Xuân Đào ở một bên thì nhìn như si như say, bị vẻ đẹp của nàng cuốn hút.
“Muội...”
Thấy Xích Nguyệt Tiên Tử trở mặt nhanh như thế, chưởng môn biết rằng mình đã bị lừa, lập tức chỉ tay vào nàng, run rẩy không nói nên lời.
“Ha ha! Sư muội thấy thế nào, ta nói đúng chứ?”
“Sư huynh ngốc như vậy, chỉ cần diễn một chút là có thể lừa được thôi.”
Vị trẻ con có dung mạo đáng yêu, da thịt trắng nõn đứng ở sát cửa điện kia cười phá lên, tràn đầy thích thú. Mấy vị khác cũng quay mặt đi chỗ khác, cả người run rẩy vì cố gắng nín cười.
“Nguyệt Hi, muội... Các đệ...”
Chưởng môn run rẩy không nói nên lời. Trong lòng thầm hối hận. Từ xưa, Xích Nguyệt Tiên Tử có tính cách như trẻ con, lại là lão út trong đám đệ tử cùng một sư phụ, nên được mọi người yêu thương, nâng như nâng trứng.
Ông là đại sư huynh, thường xuyên chăm sóc cho các sư đệ sư muội từ bé, yêu chiều họ vô cùng. Không ít lần, ông đã bị họ dùng trò này lừa gạt lúc bé. Hôm nay cũng là như thế, Xích Nguyệt Tiên Tử mơ ước máu Chân Hoàng đã lâu, phong chủ Nguyệt Hi bày kế, các vị còn lại biết thì im lặng không nói.
Kết quả là ông bị lừa, Xích Nguyệt Tiên Tử có đồ vật mình muốn, đám người khác thì xem trò cười.
“Sư huynh, con hỏa phượng của sư muội đến giai đoạn quan trọng, nó cần tiến hóa. Mà máu Chân Hoàng huynh có lại là thứ cần thiết, giúp muội ấy thì có sao đâu?”
Cuối cùng, một ông lão đứng ở sát cửa vào cùng đám người bước lên, mở miệng khuyên nhủ. Ông lão tóc đầy sợi bạc, khuôn mặt già nua, da thịt nhăn nheo, tràn đầy dấu vết của thời gian. Ông đi đến gần chưởng môn với một cái lưng gù cúi xuống, hai tay chống gậy rồi ngẩng mặt lên nhìn, cả người run run.
Ông già nua như thế, lại gọi chưởng môn, người mới có bộ dáng trung niên là sư huynh, để cho hai đứa trẻ mới đến thấy lạ vô cùng.
“Thôi được rồi, ngồi đi.”
Chưởng môn thở dài, cũng không so đo mà bảo bọn họ ngồi xuống. Điện Vân Thiên không lớn lắm, chỉ hơn bốn trăm đến năm trăm thước vuông. Chỉ vừa đủ cho một gian tiếp khách, góc luyện công, giá sách và một phòng nghỉ nhỏ.
Chưởng môn làm việc ở gian tiếp khách, nơi này cũng có một vài giá sách, mấy bộ bàn ghế để tiếp khách đến.
Mấy vị phong chủ cũng không trêu chọc nữa, bọn họ đi tìm vị trí của mình rồi ngồi xuống.
“Đây là phong chủ? Thật giống mấy anh chị lớn hay chơi với nhau ở trong thôn.”
Hạ Thần và Tô Xuân Đào quan sát đám người trêu chọc, bày trò vừa nãy. Trong lòng hai đứa ngạc nhiên, cảm thấy hình tượng các vị phong chủ không giống như trong tưởng tượng của mình.
Chưởng môn đi về bàn giấy của mình, ông phất tay một cái. Giấy rơi bừa bộn ở trên bàn, dưới đất đột nhiên bay lên, xếp chồng lên nhau một cách gọn gàng, nằm ở một góc trên bàn.
Cuối cùng, ông ngồi “bịch” xuống, cảm giác nặng nề. Có lẽ, chưởng môn vẫn cảm thấy hơi giận chuyện vừa rồi.
Ninh Hà hiểu ý, thi lễ một cái rồi rời khỏi Điện Vân Thiên.
“Gọi các đệ muội đến, chủ yếu là vì thỏa thuận trước đây. Chúng ta từng thỏa thuận: hai đệ tử có thiên phú cao nhất lần này, một đứa sẽ làm đệ tử của ta, một đứa sẽ được một người trong các ngươi nhận làm đệ tử.”
Sau một lúc, chưởng môn điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cuối cùng bình tĩnh nói.
Nghe thế, ánh mắt của mấy vị phong chủ nóng rực như lửa, bọn họ cùng nhìn về phía Hạ Thần và Tô Xuân Đào, hai đứa trẻ đang ngồi bàn bên của chưởng môn.
Hạ Thần và Tô Xuân Đào cảm thấy hơi sợ hãi. Sắc mặt Hạ Thần bối rối nhìn mấy vị phong chủ, ngày bình thường cậu rất nghịch ngợm, có tiếng ở trong thôn. Nhưng khi đối mặt với mấy vị phong chủ này thì cũng không nhịn được mà sợ hãi trong lòng.
Tô Xuân Đào vốn nhút nhát thì càng không phải nói, sắc mặt cô bé hoảng loạn, hai tay bám chặt vào vạt áo Hạ Thần đang ngồi bên phải, cô sát vào gần cậu như thể đang tìm kiếm chỗ dựa tinh thần.
“Nào nào, các ngươi để hai đứa nhỏ sợ hãi kìa.”
Thấy thế, chưởng môn nói, nhắc nhở đám người. Các phong chủ bị nhắc cũng vội thu lại ánh mắt của mình.
“Đại sư huynh, huynh định nhận đứa trẻ nào làm đệ tử của mình đây?”
Vị phong chủ mang bộ dáng ông lão ho khan cười hiền hòa hỏi. Trong lúc ấy, ông ta còn phất tay hóa phép, một bộ ấm trà cùng với mấy cái chén xuất hiện giữa gian phòng, mỗi cái chén được đặt vào bàn của từng người, còn ấm trà thì rót nước.
Hơi nước nóng từ chén trà bay lên tới trần nhà làm bằng gỗ, cuối cùng tản ra rồi biến mất. Mấy người nâng chén làm một ngụm, thưởng thức vị trà.
Chưởng môn đặt chén xuống trước, nói: “Hạ Thần đi, tư chất song thánh, nên làm đệ tử của ta.”
Ông quan sát các phong chủ, chờ đợi đám người nói.
Chaporia
Bình Luận (0)