Dưới gốc cây lớn, hai người lặng lẽ ngồi cạnh nhau. Lá cây khẽ xào xạc trong gió đêm, ánh trăng sáng len lỏi qua từng kẽ lá, rồi chiếu xuống mặt đất.
Cuối cùng, Trần Trường Thanh bình tĩnh lại. Cậu cúi đầu, hai bàn tay siết chặt.
“Không có gì là tuyệt đối. Sư phụ nói tư chất nhất hoàng cần hai năm mới đột phá đến cảnh giới Luyện Khí. Mình chỉ cần một đêm là đã làm được.”
Một lúc lâu sau, cậu ngẩng đầu, trong miệng lẩm bẩm. Mặc dù việc cậu thành tu sĩ là nhờ rượu tiên sư phụ ban cho. Nhưng không thể phủ nhận, cậu đã chiến thắng những tu sĩ có tư chất nhất hoàng kia.
“Bốp bốp!”
Cậu đột nhiên đứng bật dậy, sau đó dùng hai tay vỗ mạnh vào má mình. Âm thanh vang vọng, đánh vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, khiến cho chim chóc đậu trên cành bay tán loạn. Hai má cậu đỏ ửng, ánh trăng phản chiếu lên gương mặt non nớt, lúc này trông có phần buồn cười.
Đôi mắt cậu sáng rực, sự tuyệt vọng trong đó cậu đã bị quét sạch. Thay vào đó, thứ trong đôi mắt ấy là ngọn lửa bùng cháy, ngọn lửa của hi vọng, của đấu chí.
“Không tệ.”
Thanh Mộc ngồi ở bên cạnh. Anh không nói gì, chỉ là nghiêng đầu nhìn, trong lòng thầm nghĩ.
“Bây giờ con có dự định gì không? Đi theo ta, hay là ở lại đây?”
Anh hỏi đệ tử. Anh mỉm cười, chờ đợi cậu bé trả lời.
Trần Trường Thanh nghe thế, cậu lập tức hiểu rằng sư phụ sẽ rời đi. Có thể là sáng sớm, hoặc là ngay bây giờ. Cậu đứng trầm ngâm một lúc, trong đầu suy nghĩ.
“Dự định sao?”
Tối hôm nay thật quá nhiều điều bất ngờ. Từ việc biết mình trở thành tu sĩ, được sư phụ dẫn vào con đường tu hành, rồi biết sự chênh lệch giữa thiên phú to lớn như thế nào.
Trần Trường Thanh đứng suy tư một lúc. Sau đó, cậu nhìn lên trên bầu trời. Mặt trăng chiếu sáng màn đêm, ánh trăng của nó rơi xuống tầm mắt của cậu.
“Bịch!”
Ánh trăng tĩnh lặng chiếu xuống, tựa như có thể soi sáng tâm can của cậu, chỉ dẫn cậu nên làm điều cần làm. Trần Trường Thanh dường như đã không còn suy tư nữa. Cậu lập tức quỳ xuống trước mặt Thanh Mộc, động tác dứt khoát mà không do dự.
“Sư phụ, thứ cho đệ tử không thể đi theo người.”
Cậu cúi thấp đầu, giọng nói vang lên trong màn đêm.
“Có thể cho ta biết lý do không?”
Thanh Mộc cúi đầu nhìn xuống người đệ tử. Sắc mặt anh bình tĩnh, không vui không buồn, giọng ôn hòa hỏi.
“Sư phụ ban cho đệ tử cơ duyên to lớn, dẫn đệ tử bước vào con đường tu hành. Sư phụ đối với đệ tử có ân nặng như núi. Đệ tử đương nhiên muốn theo người tu hành, hầu hạ, báo ân cho người.”
“Nhưng thưa sư phụ, đệ tử vốn là phàm nhân. Là một người bình thường có cha mẹ, anh em, người thân. Đệ tử không cách nào rời bỏ họ ngay được. Xin người hãy cho thời gian, để đệ tử chăm sóc cha mẹ, báo đáp họ.”
“Đến lúc thích hợp, đệ tử sẽ đi tìm bước chân của sư phụ. Nhất định sẽ ở bên cạnh làm bạn với người trên con đường tu hành.”
Trần Trường Thanh cúi thấp đầu, giọng nói xúc động nhưng lại trang nghiêm.
Nghe câu trả lời, Thanh Mộc cũng không bất ngờ.
“Con cứ đi làm những gì mình cho là đúng đi.”
Anh nhìn đệ tử, cuối cùng nói, đồng thời đưa một tay lên xoa đầu cậu.
Tuy hai người làm sư đồ chưa đến một giờ đồng hồ, nhưng Thanh Mộc vẫn rất quan tâm đến đệ tử mình. Trần Trường Thanh cũng ngẩng đầu lên, lúc này, đôi mắt cậu đỏ ửng, nước mắt giàn giụa rơi xuống.
“Sư phụ...”
Cậu nghẹn ngào, cảm động không nói lên lời. Hai người vốn chỉ là người xa lạ tình cờ gặp. Thanh Mộc đưa bình rượu cho nhà cậu, nói là để trả ơn bữa ăn. Nhưng đối với cậu, gia đình cậu, đó lại là cơ duyên to lớn, không phải một bữa cơm có thể sánh bằng. Nên nói đó là ban ân mới đúng.
Thậm chí, Thanh Mộc còn nhận cậu làm đệ tử, truyền pháp quyết, chỉ điểm tu hành, cho phép cậu ở lại làm bạn với cha mẹ. Ân tình như thế, Trần Trường Thanh khắc khi trong lòng.
“Nhất định con sẽ báo đáp người.”
Trần Trường Thanh xúc động, dập đầu một lần nữa. Từng giọt nước mắt chảy xuống, khiến cho mặt đất ướt đẫm.
“Thôi thôi, con đứng lên đi.”
Thanh Mộc không đành lòng nhìn, lập tức đỡ cậu đứng dậy.
“Từ giờ trở đi, trừ cha mẹ, con không thể quỳ trước bất cứ ai, kể cả ta. Không cần tìm ta, cố gắng tu luyện, tạo phúc một phương, như thế là được rồi...”
“Thân là người tu hành, không thể ức hiếp người phàm, ai cũng từng là phàm nhân, vậy nên không được quên gốc gác của mình...”
Thanh Mộc nghiêm giọng nói. Trần Trường Thanh đã là đệ tử anh, vậy thì anh cũng phải làm tròn chức trách của người sư phụ, nhắc nhở cậu về những điều nên và không nên làm.
Cậu bé nghiêm túc lắng nghe, ghi nhớ những lời mà sư phụ dặn dò.
“Con đã biết, thưa sư phụ.”
Cuối cùng, cậu nói với Thanh Mộc. Trăng sáng chiếu xuống, khiến cho Trần Trường Thanh tựa như tắm trong ánh trăng. Lúc này, ánh mắt cậu lóe lên tinh quang, tràn đầy sự kiên định, chắc chắn.
“Tốt, ta cũng nên rời đi.”
Thanh Mộc mỉm cười nhìn đệ tử, nét mặt vốn nghiêm nghị như được giãn ra, tràn đầy sự nhẹ nhõm.
Nói xong, thân thể anh hóa thành muôn vàn phiến lá xanh, gió lớn nổi lên, cuốn chúng bay thẳng lên trời, tựa như đưa tiễn một vị tiên nhân đi xa.
“Sư phụ...”
Trần Trường Thanh vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo những chiếc lá bay vút đi.
Thanh Mộc tựa như một cơn gió mùa xuân thoáng qua cuộc đời Trần Trường Thanh, nhưng đã để lại một hồi ức khó quên cho cậu.
Sáng hôm sau, lão cha Trần Trường Sinh và mẹ Lý Tố Vân tỉnh lại, phát hiện Thanh Mộc đã biến mất thì vội chạy ra ngoài tìm kiếm.
Họ không nhìn thấy thiếu niên kia đâu, ngược lại thấy Trần Trường Thanh đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây.
Cậu nhắm mắt, gương mặt bình tĩnh tựa như mặt nước không gợn sóng. Lúc này, trên thân cậu toát lên một luồng khí chất siêu nhiên. Luồng khí chất này tuy vẫn còn mờ nhạt, nhưng nó thật sự tồn tại.
Thấy thế, cha mẹ Trần Trường Thanh không khỏi kinh nghi, dường như đã đoán được một chút gì đó. Một lúc sau, cậu bé tỉnh dậy, bọn họ cũng không vội vàng hỏi thăm việc ấy, mà chỉ hỏi sao con trai dậy sớm như vậy.
Trần Trường Thanh cũng chỉ lấy lý do không ngủ được mà dậy sớm. Hiện tại, cậu chưa muốn nói cho cha mẹ biết việc mình đã có thể tu hành, đồng thời bái Thanh Mộc làm sư phụ. Đây chính là do Thanh Mộc căn dặn, khi thực lực còn chưa đầy đủ thì không nên bại lộ quá nhiều thứ, nếu không sẽ mang tới tai họa.
Cuộc đời Trần Trường Thanh đã bước sang một trang mới khi gặp được Thanh Mộc.
***
Về phía đám bạn Hạ Thần, một vài ngày trước ở phái Lạc Phách.
Những đứa trẻ trúng tuyển từ các nơi được đưa về môn phái, bây giờ chúng mới biết thế nào là tiên cảnh trong nhân gian. Phái Lạc Phách được xây dựng trên núi Lạc, có mười hai đỉnh núi lớn làm đỉnh chính, còn lại là các đỉnh nhỏ hơn. Trừ đỉnh núi cao nhất là đỉnh Lạc Thần, nơi chỉ có Điện Lạc Thần thờ phụng tổ sư Lạc Phách và Điện Vân Thiên của chưởng môn ra, những đỉnh còn lại đều có rất nhiều cung điện, lầu các. Rất nhiều kiến trúc trôi nổi, phát ra âm thanh của đạo, huyền diệu vô cùng, tựa như tiên cung chìm nổi giữa trần thế.
Thiên địa nguyên khí dày đặc, hóa thành thác nước chảy xuống vách đá, cầu vồng theo đó mà xuất hiện. Tiên hạc bay múa, trân cầm dị thú càng là nhảy nhót. Có tu sĩ cưỡi kiếm mà bay, vạt áo trắng theo gió mà vùng vẫy, lại có mấy người tụ tập lại một chỗ, họ cùng nhau luận đạo pháp tu vi. Một nam tu sĩ niệm tụng chân ngôn, anh ta ném ra mấy chục hạt đậu, từng hạt hóa thành các đại lực sĩ to lớn, có thể nâng vác đá lớn. Một vị nữ tu thì cùng với thú cưng họ mèo của mình hợp nhất, hóa thành nhân miêu. Một vị tu sĩ tai nhọn, tóc vàng thì khống chế cây cỏ hóa thành rồng lớn, uốn lợn trên không trung… Vô số đạo pháp, thần thông phép thuật xuất hiện, vô cùng thần kỳ.
Ở đây, chỉ cần hít thở một hơi cũng để cho người ta cảm thấy khỏe mạnh, có thể sống thêm mười năm vậy.
Hạ Thần và đồng bọn mới đến, chúng như một đám nhà quê nhìn xem tu sĩ luận đạo đấu pháp, sắc mặt ngây ngô, cuối cùng là tràn đầy sự ngưỡng mộ. Ninh Hà dẫn chúng đi thăm quan một vài nơi trong môn phái, cuối cùng sắp xếp chỗ ở cho đám trẻ.
Còn Hạ Thần, Tô Xuân Đào thì được đưa đến gặp chưởng môn phái Lạc Phách đang ở Điện Vân Thiên.
“Bái kiến chưởng môn, đây là hai bạn nhỏ có tư chất tốt nhất đợt này.”
Ninh Hà dẫn hai đứa trẻ bước vào, sau đó cúi người bái, giọng nói cung kính.
Hạ Thần và Tô Xuân Đào thấy thế cũng vội bắt chước theo anh. Trong lòng hai đứa vô cùng hồi hộp, không nghĩ tới vừa gia nhập môn phái thì đã được gặp chưởng môn.
“Ha ha! Đứng lên đi.”
Một tiếng cười mạnh mẽ, tràn đầy sự phóng khoáng vang lên, để cho ba người đứng lên.
Nghe thế, Ninh Hà đứng thẳng người trước, hai đứa nhỏ cũng vội đứng lên.
Vừa rồi ba người đi vào đã lập tức bái chào, khiến cho hai đứa nhỏ cũng không thấy rõ người ở trong phòng. Hiện tại đứng thẳng lên, Hạ Thần và Tô Xuân Đào mới biết người ở trong phòng có tướng mạo như thế nào.
Một người ngồi ở chính giữa điện, giữa đống bàn giấy bừa bộn, hắn đứng lên rồi đi tới. Đó là một người đàn ông trung niên, thân hình cao ráo, ánh mắt hiên ngang, rực sáng như mặt trời ban trưa. Mái tóc đen dài có sợi bạc như ẩn như hiện, trên mặt hiện lên vài nếp nhăn, mang theo dấu vết của năm tháng. Mặc dù thế, nhưng ông ta lại trông có vẻ tràn đầy sức sống, không giống với vẻ ngoài trung niên của mình.
Người đàn ông trung niên đi tới gần ba người, bước đi ung dung, áo trắng trên thân tung bay, phóng khoáng tự do.
Ông ta đi tới gần, sau đó quan sát Hạ Thần và Tô Xuân Đào.
“Đây là chưởng môn sao? Sao lại không có vẻ tiên phong đạo cốt gì thế nhỉ?”
Trong lòng Hạ Thần thấp thỏm nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn, thầm đánh giá người đàn ông trung niên. Theo ấn tượng của cậu, tiên nhân vốn nên ít nói, không bộc lộ cảm xúc, tiếng người dễ dàng. Mà chưởng môn, người đứng đầu của một môn phái có tiên nhân thì càng phải ít nói, tựa như người câm vậy.
“Ông… Ông ta tới gần rồi…”
Còn Tô Xuân Đào thì càng lo lắng, thậm chí cả người run rẩy, hai tay nắm chặt rồi đặt trước người, tựa như vừa muốn ngăn lại nhưng lại sợ người đàn ông, Vẻ mặt cô bé bối rối, giọt nước mắt đã xuất hiện nơi khóe mắt.
Chưởng môn quan sát một lúc, sau đó vẻ mặt hài lòng.
“Tốt! Tốt lắm! Không nghĩ tới lần chiêu thu này lại tìm được hai vị thiên tài.”
“Môn phái ta gặp phúc rồi.”
“Ninh Hà, đi gọi tất cả chủ đỉnh núi đến.”
Chưởng môn cười lớn nói, tràn đầy vui mừng. Ông phân phó Ninh Hà đi gọi các chủ nhân của đỉnh núi khác.
“Vâng thưa chưởng môn.”
Ninh Hà tuân lệnh, sau đó bước ra khỏi Điện Vân Thiên rồi cưỡi kiếm mà đi.
“Hai đứa không cần sợ, cứ ngồi đợi ở đây trước đi. Trên bàn có hoa quả bánh kẹo, thích ăn gì thì ăn. Chúng ta đợi các chủ đỉnh núi đến rồi nói, được không?”
Chưởng môn nhìn Hạ Thần và Tô Xuân Đào, hiền hòa cười nói, ông chỉ vào một cái bàn được đặt nằm cạnh cái bàn đầy giấy bừa bộn của mình. Chỗ đó cũng coi như sạch sẽ, không có giấy rơi trên đấy. Phía trên được đặt một đĩa hoa quả cùng với một ấm nước, dường như nó là để chưởng môn ăn vặt khi đang làm việc.
“Vâng, cảm ơn chưởng môn.”
Giọng hai đứa lắp bắp nói, thần thái gấp gáp đi về phía bàn hoa quả ngồi.
Chaporia
Bình Luận (0)