Trường Thanh Tu Tiên Truyện/Chapter 7: Bước vào tu hành.Chapter 7: Bước vào tu hành.
20px

Thanh Mộc nhìn cậu bé, trong con mắt hiện lên sự hài lòng, nhưng lại không để lộ điều đó ra ngoài.

“Đứng lên đi.”

Anh cúi xuống đỡ Trần Trường Thanh đứng dậy. Lúc này, trán cậu bé đã sưng to một cục, trên đó còn bị rách ra, rất nhiều máu từ vết thương chảy xuống.

“Đau không?”

Thanh Mộc hỏi, giọng không đành lòng, xót xa nói. Anh đúng là có ý thu cậu bé làm đệ tử mình, tâm tính của Trần Trường Thanh hiếm có, nó đã khiến anh xúc động.

Thanh Mộc chỉ chờ cậu bé lạy mình ba cái, lấy đó làm lễ bái sư là được. Ai ngờ Trần Trường Thanh lại lập tức dập đầu bái sư đến nỗi trán bật máu, khiến cho máu chảy dài xuống khuôn mặt non nớt ấy.

“Thưa sư phụ, có ạ.”

Trần Trường Thanh thật thà đáp, ánh mắt cậu kiên định, tràn đầy quyết tâm nhìn đối phương.

“Biết đau sao còn làm?”

Nghe câu trả lời của cậu bé, Thanh Mộc cười giận mắng. Cùng lúc ấy, anh nhẹ nhàng đưa tay lên, đặt ở trước trán cậu. Một luồng ánh sáng nhỏ bất ngờ hiện lên trên bàn tay anh.

Ánh sáng ấy dường như mang theo sức sống bừng bừng, giống như mùa xuân. Nhờ nó, vết thương trên trán Trần Trường Thanh nhanh chóng khép lại, cục u cũng dần biến mất, chỉ còn lại vết máu khô.

Trần Trường Thanh hơi bất ngờ, sau đó nhanh bình tĩnh lại. Cậu biết đây là thủ đoạn thường có của tiên nhân.

“Vì đệ tử nghe bảo bái sư đều cần phải như thế.”

Cậu bé trả lời.

“…”

Nghe vậy, Thanh Mộc lập tức cạn lời. Sau đó lại cảm thấy tức cười. Trong ấn tượng của anh, Trần Trường Thanh mặc dù là trẻ con, nhưng cậu bé lại hơi có nét trưởng thành hơn bạn đồng trang lứa.

Nhưng mà, anh cũng không nghĩ tới Trần Trường Thanh còn có một mặt ngây thơ như thế.

“Là ta đã sai, con cũng là một đứa trẻ mười tuổi mà.”

 Thanh Mộc thầm nghĩ.

Hai người cứ im lặng một lúc, khiến cho sự lúng túng xuất hiện.

“Hừm! Bây giờ, ta sẽ truyền cho con pháp môn tu hành, có gì không hiểu thì hỏi sau nhé.”

Cuối cùng, Thanh Mộc đánh lái sang chuyện khác, nói với đồ đệ.

“Vâng.”

Sau đó, anh ta truyền cho Trần Trường Thanh một bản pháp quyết, tên nó là Trường Thanh Quyết. Đây là một pháp môn tu hành dành cho tu sĩ Luyện Khí. Tu pháp môn này đến cực hạn, sẽ có hi vọng đột phá tới Nguyên Hải, cảnh giới thứ hai trong tu hành.

Một bản pháp môn ba ngàn từ, người bình thường học trong một đêm cũng khó nhớ hết được. Nhưng bây giờ, Trần Trường Thanh đã là tu sĩ Luyện Khí, cơ thể, trí nhớ đều đã được cường hóa. Ba ngàn từ, nếu tập trung thì vẫn có thể nhớ hết được.

Sau mười lăm phút, Trần Trường Thanh đã thuộc lòng tất cả nội dung của Trường Thanh Quyết.

Tiếp đó, Thanh Mộc để cậu ngồi xếp bằng, tĩnh tâm vận chuyển pháp quyết, từ đó dẫn dắt linh khí vào trong cơ thể.

Theo sự vận chuyển của pháp quyết, từng luồng nguyên khí ở xung quanh dần dần di chuyển. Trần Trường Thanh tựa như tâm của vòng xoáy, liên tục hấp thu nguyên khí.

Tu hành căn bản, tu sĩ thường dùng hồn của mình cảm nhận nguyên khí, sau đó lấy linh hồn câu thông với dòng khí ấy, dẫn dắt chúng vào trong cơ thể. Nguyên khí đi vào thân, được linh căn ở đan điền hấp thu, sau đó được nhả ra, rồi chạy khắp toàn thân để rèn thể, cuối cùng quay lại đan điền, nuôi dưỡng linh căn. Quá trình này tạo thành một chu thiên, tuần hoàn liên tục.

Linh căn không ngừng phát triển, sau đó trả lại lợi ích cho cơ thể. Thể chất được rèn luyện, từ đó mạnh mẽ, linh hồn cũng vì đó mà trở nên thăng hoa, mạnh hơn. Linh hồn càng mạnh, sự cảm nhận nguyên khí, dẫn dắt và khống chế càng dễ dàng.

Ba yếu tố này không ngừng tuần hoàn, bổ trợ cho nhau.

Trần Trường Thanh đang trải qua quá trình như vậy. Khi mới bắt đầu vận chuyển pháp quyết, cậu cảm thấy khó khăn. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên, mọi việc đều không dễ dàng.

Những luồng nguyên khí được linh hồn cậu dẫn dắt, thi thoảng chúng sẽ tản ra, khó có thể hợp lại. Đây là do Trần Trường Thanh chưa quen với tu hành, sự khống chế, sự dẫn dắt của linh hồn còn chưa thuần thục.

Khi luồng nguyên khí đầu tiên đi vào thân, cậu cảm thấy cơ thể mình dường như được ngâm trong dòng nước mát, vô cùng thư thái, vui sướng. Linh căn ở đan điền vô cùng nhỏ bé, có thể so với đốt ngón tay. Nguyên khí từ bên ngoài đi vào, được linh căn hấp thu, khiến cho căn này trở nên cứng cáp, khỏe mạnh.

Sau đó linh căn nhả nguyên khí, luồng khí ấy chạy khắp cả người. Thân thể Trần Trường Thanh càng cảm thấy thoải mái, giống như có dòng nước suối liên tục rót vào, sau đó mạnh hơn. Cậu cảm thấy tinh thần càng ngày càng tỉnh táo, sung mãn. Cuối cùng, nguyên khí chạy về đan điền, được lưu trữ ở trong đó.

Nửa tiếng sau, Trần Trường Thanh ngừng vận chuyển pháp quyết. Cậu thở ra một hơi, hai mắt từ từ mở ra. Ánh mắt cậu lúc dường như lóe lên tia sáng, vô cùng có sức sống.

“Cảm thấy thế nào?”

Thanh Mộc đứng ở một bên nhìn, anh thấy đồ đệ mở mắt thì hỏi.

“Thưa sư phụ, rất thoải mái.”

Trần Trường Thanh nghĩ lại trước rồi trả lời.

Chỉ nửa tiếng thôi, cậu cảm thấy cơ thể mình mạnh hơn không ít.

Thanh Mộc cười, vẻ mặt hài lòng nhìn đồ đệ.

“Có thấy không hiểu, hoặc là khó khăn chỗ nào không?”

Anh hỏi. Trần Trường Thanh đã là đệ tử của anh, vậy thì anh sẽ tận chức trách mà đi chỉ dạy cậu ấy.

Nghe sư phụ sẽ giải đáp. Trần Trường Thanh nói về khó khăn khi tụ tập nguyên khí, cách vận chuyển pháp quyết, vân vân.

Thanh Mộc cũng không giấu diếm, tận tình chỉ bảo đệ tử.

“Sư phụ, đệ tử có một nghi hoặc cuối cùng.”

Trần Trường Thanh hỏi.

“Nói đi.”

Thanh Mộc đáp.

“Mấy hôm trước, phái Lạc Phách xuống núi chiêu thu đồ đệ. Đệ tử bị đánh giá là tư chất tam phàm, là người bình thường không thể tu luyện. Vậy sao bình rượu tiên của sư phụ mang đến, nó lại có thể giúp đệ tử tu hành?”

Cậu bé nghi hoặc hỏi. Khi biết mình có thể tu luyện, cậu bắt đầu nghi ngờ phái Lạc Phách đã lừa cậu, thậm chí là lừa tất cả mọi người. Nhưng sau đó, cậu lại tự mình phủ nhận. Vì cậu cảm thấy mình không đáng để họ lừa.

Nghe đệ tử hỏi, Thanh Mộc cũng cười.

“Kết quả đánh giá ấy đúng, nhưng cũng sai.”

Anh nói. Nghe vậy, Trần Trường Thanh thắc mắc không thôi.

“Người bình thường không thể tu hành, điều ấy là sai. Trên thế gian, người người đều có thể tu hành, chỉ là thiên phú của mỗi người khác nhau, khiến cho quá trình và thời gian tu hành cũng khác thôi.”

“Con chắc cũng biết, thiên phú chia năm cấp bậc: phàm, hoàng, thần, thánh, tiên. Con biết tư chất của con, nếu không có rượu tiên cần bao lâu để đột phá đến cảnh giới Luyện Khí không?”

Thanh Mộc hỏi.

“Thưa sư phụ, là một năm?”

Trần Trường Thanh nghĩ một lúc, sau đó suy đoán.

Nghe thế, Thanh Mộc mỉm cười, lắc đầu không nói.

“Là hai năm?”

Cậu bé tiếp tục đoán. Nhưng sư phụ vẫn lắc đầu.

“Ba năm?”

Trần Trường Thanh cảm thấy khó khăn, lưỡng lự nói. Sư phụ cậu vẫn lắc đầu, vẻ mặt cậu bắt đầu hơi tuyệt vọng.

“Là sáu mươi năm.”

Thấy đệ tử không đoán ra, Thanh Mộc mới trả lời.

“Cái gì? Sáu mươi năm?”

Trần Trường Thanh ngạc nhiên, cậu trợn mắt, miệng há to nhìn Thanh Mộc, trên gương mặt tràn đầy vẻ không dám tin.

“Con đoán xem, nếu tu sĩ có tư chất nhất hoàng, còn lại đều là phàm phẩm. Cần bao lâu để đột phá Luyện Khí?”

Thanh Mộc không để ý đến cảm xúc của cậu, tiếp tục hỏi.

“Thưa sư phụ,…”

Trần Trường Thanh nghĩ một lúc, cuối cùng lại chần chừ không thể đáp lời.

“Là hai năm.”

Thanh Mộc cho đáp án. Nghe thế, Trần Trường Thanh không phải là ngạc nhiên nữa, mà là kinh hãi. Vẻ mặt cậu tuyệt vọng, từng giọt mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên gương mặt, cả người run rẩy.

“Người bình thường cần sáu mươi năm. Sáu mươi năm mới có thể cảm nhận được nguyên khí, sau đó lại cần mấy tháng mới có thể dẫn dắt nó vào trong thân, để cho linh căn hấp thu, rèn thể, từ đó đột phá.”

“Mà một yếu tố đạt đến hoàng phẩm, lại chỉ cần hai năm là đột phá đến Luyện Khí.”

Thanh Mộc bình tĩnh nói, giọng điệu không vui không buồn. Thế nhưng, khi nó truyền vào tai Trần Trường Thanh, khiến cho cậu bé vô cùng tuyệt vọng.

“Khi người bình thường nhập môn Luyện Khí thành công, người khác đã thành Nguyên Hải, thậm chí là Thái Uyên. Lúc đó họ có thể dùng pháp thuật, xuất thần hồn, tính toán nhân quả, xu cát tị hung, tát đậu thành binh, hô mưa gọi gió, đánh nát núi sông rồi.”

“Tư chất càng thấp, làm nhiều công ít. Thậm chí, tương lai cũng không thể đi xa trên con đường tu hành. Tư chất cao, làm ít công to, người ta chỉ cần động một chút là đã có thể vượt qua phàm nhân tu luyện nhiều năm.”

“Các môn phái tu luyện chỉ nhận tư chất nhất hoàng trở lên là thế. Thậm chí thánh địa, họ chỉ nhận tam hoàng trở lên. Đối với họ, bồi dưỡng một người bình thường quá phí thời gian, lại lãng phí tài nguyên, mà tương lai, phàm nhân có thể tu thành Nguyên Hải cảnh hay không còn không biết.”

“Chẳng bằng bồi dưỡng người có tư chất cao hơn. Họ tu luyện nhanh hơn, có hi vọng đột phá cảnh giới cao hơn, sau đó quay lại cống hiến môn phái đã nuôi dưỡng mình.”

“Môn phái, thế lực tu luyện chính là thế. Trưởng bối dạy dỗ đệ tử, đệ tử tu luyện có thành tựu, sẽ quay lại báo đáp môn phái, sẽ trở thành các trưởng bối đời tiếp theo.”

“Vì vậy, các thế lực tu hành đánh giá người thường không thể tu luyện cũng không sai. Người thường lãng phí thời gian, tài nguyên, công sức của họ.”

Thanh Mộc nói. Ánh mắt anh nhìn qua đệ tử mình.

“Đó chính là thiên phú của người tu hành và người thường sao?”

Lúc này, Trần Trường Thanh đã im lặng không nói. Cậu không ngờ chân tướng lại như thế. Sự khác biệt giữa người thường và tu sĩ lại xa như vậy.

Có ai sẽ đầu tư vào một thứ khó có hi vọng không? Có lẽ có, nhưng rất ít.

Đổi lại là Trần Trường Thanh, nếu thứ đó không có gì thú vị, cậu cũng sẽ không lãng phí thời gian của mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...