“Nói thật, trong lòng em vẫn rất hâm mộ, muốn thử bước lên con đường tu hành. Khi anh kể trải nghiệm của bản thân, em nghe xong thì cũng muốn đi ra ngoài, ngắm nhìn thế giới này.”
Trần Trường Thanh nói với Thanh Mộc.
“Giả sử, ta nói rằng em có thể tu tiên. Lúc đó, em sẽ lựa chọn như thế nào? Tiếp tục làm người bình thường, ở bên phụ mẫu, hay là đạp vào tiên lộ, đọ sức với người?”
Thanh Mộc bất ngờ hỏi.
Trần Trường Thanh ngỡ ngàng. Trước đó, cậu bị đánh giá là không có thiên phú, đã hoàn toàn hết hi vọng. Vậy nên câu hỏi của Thanh Mộc là không thể lường trước được.
“Nếu như em có thể tu tiên…”
Cậu bắt đầu suy nghĩ. Trần Trường Thanh nghĩ đến ngày đó, Ninh Hà và đồng môn từ trên núi bay xuống, năm người tựa như tiên nhân, siêu phàm thoát tục. Ninh Hà có thể dễ dàng nâng tảng đá lớn, thần lực vô cùng. Khi ấy, cậu vô cùng hâm mộ, mong muốn mình có thể giống bọn họ.
Nhưng sau đó, Trần Trường Thanh bị đánh giá không có thiên phú, lại thêm lời an ủi của cha mẹ, cậu đã nhìn thoáng hơn. Làm người bình thường không có gì không tốt, trải qua cuộc sống phàm nhân, sáng thì dậy sớm làm việc, tối thì về lên giường ngủ, cưới vợ sinh con, cháu chắt đầy nhà. Nghe cũng không tệ.
Hơn nữa, từ ngày Trần Trường An và Trần An Nhiên rời đi, cậu để ý cha mẹ thi thoảng lại nhìn về đỉnh núi Lạc mà thất thần. Lúc ấy, Trần Trường Thanh nhận ra rằng không chỉ cậu nhớ nhung an hem, bạn bè. Cha mẹ cậu cũng vậy, thậm chí là cha mẹ Hạ Thần, Tô Xuân Đào,… Những gia đình có con trúng tuyển.
Con mình trúng tuyển là việc vui, nhưng cũng vì đó mà thi thoảng họ cảm thấy cô đơn.
Gia đình Trần Trường Thanh có năm người. Hai đứa em mới rời đi mấy hôm, cả nhà đã rất nhớ chúng. Cậu không lỡ bỏ họ, không lỡ để họ cô đơn.
Trần Trường Thanh lại nhớ đến trong thôn. Mặc dù ánh mắt đánh giá của người lớn vẫn còn, nhưng theo thời gian, chúng đã dần phai nhạt. Cậu cũng để ý đám bạn, những đứa trẻ ngày đó lo lắng cậu sẽ sụp đổ tinh thần. Mặc dù không thân thiết bằng Hạ Thần và Tô Xuân Đào, nhưng chúng cũng là đám bạn cùng cậu cởi trần tắm mưa, chơi bùn với nhau mà.
Thành tiên, trường sinh,… Những thứ đó vô cùng hấp dẫn, nó để Trần Trường Thanh hâm mộ, lại cũng khiến cậu do dự hồi lâu.
“Dù có thể tu hành, em cũng không lỡ. Trong khi suy nghĩ, em chợt nhận ra một điều. Khi muốn một thứ gì đó, ta cần phải bỏ đi một thứ khác. Muốn thành tiên, tức là cần phải chịu được sự cô độc. Hiện tại, em không làm được. Người thân còn cần em ở bên cạnh nữa.”
“Nếu như anh đến sớm mấy hôm, có lẽ em sẽ đồng ý đấy.”
Cuối cùng, Trần Trường Thanh dường như đã nghĩ thông suốt, khẽ cười nói. Nụ cười của cậu bình thản, nhẹ nhõm, chân thật.
“Đứa trẻ này lại có thể nghĩ được như thế?!”
Thanh Mộc nghe cậu đáp, đồng thời cũng quan sát quá trình suy nghĩ của cậu. Sau đó, anh lại bất ngờ trước câu trả lời ấy.
“Ha ha! Trường Thanh, em nghĩ thế cũng không sai. Tu tiên trường sinh, đi đến cuối cùng chỉ còn lại sự cô độc. Trên con đường thành tiên, chúng ta sẽ có bạn đồng hành, đạo lữ, người yêu người thương. Nhưng mà, họ cũng chỉ có thể làm bạn chúng ta một đoạn đường thôi. Không ai có thể chống lại thời gian, không ai có thể đồng hành cùng bản thân mãi mãi được.”
“Mà người bình thường, cuộc đời ngắn ngủi, nhưng lại có vợ con, cháu chắt đầy nhà, hàng xóm xung quanh, không bao giờ cô độc. Có những người, tuy cuộc đời ngắn ngủi, nhưng nhân sinh của họ vô cùng đặc sắc, thắng qua vô số tu tiên giả bế quan khổ tu.”
Thanh Mộc cười vang, sau đó anh chia sẻ với Trần Trường Thanh.
“Mặc dù em đã chọn làm một người bình thường. Nhưng ta vẫn phải nói với em một điều, em đã bước đầu trở thành tiên nhân rồi.”
Cuối cùng, giọng anh hơi trầm xuống, vẻ mặt nghiêm túc nói với cậu.
“Cái gì?!”
Trần Trường Thanh cảm thấy mình nghe nhầm. Lời nói của Thanh Mộc như một tia sét đánh xuống trong lòng cậu vậy.
“Ha ha, anh đừng đùa nữa.”
Cậu cười nói. Ngày hôm nay thật sự quá nhiều câu nói bất ngờ, khiến cho cậu không thể lường trước được.
“Trường Thanh, ta nghiêm túc đấy. Thứ rượu tiên mà em uống vào, nó đã giúp em trở thành một Luyện Khí sĩ. Cảnh giới đầu tiên trên con đường tu hành rồi.”
Thanh Mộc biết Trần Trường Thanh không tin tưởng, anh nói thêm. Ánh mắt nhìn thẳng về phía cậu bé, tràn đầy sự chân thành.
Trần Trường Thanh nhìn vào mắt anh, trong lòng không khỏi hoảng hốt. Cậu biết rằng Thanh Mộc không lừa dối mình, nhưng cậu vẫn chưa thể tin tưởng được, vẫn chưa chấp nhận rằng mình đã trở thành tiên nhân.
Trước đó, khi biết mình không có thiên phú, cậu suy sụp, nhưng vẫn cố gắng để không sụp đổ. Sau khi cha mẹ an ủi, Trần Trường Thanh đã nhìn thoáng hơn. Thậm chí là mới vừa rồi, cậu phải do dự, đấu tranh hồi lâu mới bắt đầu thông suốt, cậu từ chối.
Nhưng giờ đây, Thanh Mộc lại nói cậu đã bước lên tiên lộ, trở thành tiên nhân.
“Ha ha!”
Trần Trường Thanh không biết nói gì, chỉ có thể cười trừ. Có lẽ số phận đang trêu đùa cậu chăng? Để cho cậu sụp đổ, sau đó lại đem hi vọng đến.
“Phù!”
Một hồi sau đó, cậu thở dài một tiếng.
“Đã tin tưởng rồi?”
Thanh Mộc cười hỏi, anh thấy Trần Trường Thanh vô cùng thú vị.
“Vâng, nếu sự thật là như vậy, em cần phải học cách chấp nhận nó thôi.”
Cậu bé ngắm nhìn trăng sáng, bình thản nói.
“Ha ha! Tâm tính khó được. Ta đi khắp thiên sơn vạn thủy, thấy đủ loại người. Lại chưa từng thấy ai thích nghi mọi chuyện nhanh như em.”
Thanh Mộc cười vang lên. Giữa đêm xuân, thanh âm của anh vang vọng, khiến cho cành lá xao động, nhưng lại không làm ai thức giấc. Từ khi trở thành Luyện Khí sĩ, cảm giác của Trần Trường Thanh nhạy bén hơn hẳn, vì vậy cậu nhận ra điều này.
“Biết tại sao em lại thành Luyện Khí sĩ không?”
Thanh Mộc mỉm cười hỏi.
“Vâng, em biết. Là nhờ vào chén rượu tiên ấy, vì vậy em mới có thể trở thành Luyện Khí sĩ.”
“Khi uống rượu ấy, em đột nhiên cảm nhận được một luồng khí rất đặc biệt. Luồng khí này vô cùng trong lành, tràn đầy sinh mệnh. Nó vô hình vô sắc, vô thanh vô vị, nhưng thật sự tồn tại. Mặc dù đã trở thành Luyện Khí sĩ, nhưng ban đầu em cũng không biết, chỉ cảm thấy không khí đột nhiên trở nên trong lành, dễ hít thở hơn. Khi anh nói em trở thành tiên nhân, em mới bắt đầu để ý đến nó đấy.”
Trần Trường Thanh cũng quay sang cười với Thanh Mộc. Bàn tay phải cậu đột nhiên nâng lên. Sau đó, giữa lòng bàn tay cậu đột nhiên có một luồng khí tụ lại, rồi khuếch tán ra xung quanh.
“Đây là nguyên khí trong thiên địa sao?”
Trần Trường Thanh chỉ cảm thấy luồng khí này rất thần kỳ. Trước đó, cậu không hề cảm nhận được nó, không nhìn thấy, không nghe thấy, cũng không thể nếm được. Nhưng giờ đây, luồng nguyên khí này thật rõ ràng, tràn ngập khắp nơi, không đâu mà không có.
“Đúng rồi đấy. Thứ rượu tiên đó đã vô tình đả thông kinh mạch, khiếu huyệt của em, khiến cho chúng được thông suốt. Hơn nữa, luồng nguyên khí ẩn trong rượu đã dung nhập với cơ thể em, đi khắp kinh mạch để rèn thể. Sau đó, phần nguyên khí ít ỏi còn lại được linh căn ở đan điền hấp thu. Vì vậy, em mới có thể trở thành Luyện Khí sĩ.”
Thanh Mộc giải thích lý do cậu bé có thể đạp vào tiên lộ rõ hơn.
“Nếu rượu tiên thần kỳ như vậy, vậy thì cha mẹ em cũng có thể trở thành tiên nhân đúng không?”
Trần Trường Thanh nhớ đến lão cha cùng mẹ cũng đã uống rượu. Cậu lập tức hỏi.
“Trên lý thuyết thì có thể. Nhưng thực tế thì không được. Bởi vì họ đã có tuổi rồi, khí huyết không dồi dào như thời niên thiếu, kinh mạch đã tắc nghẽn rất nhiều, chút rượu tiên ấy không thể giúp họ đột phá đến cảnh giới Luyện Khí. Nó chỉ có thể giúp họ mạnh mẽ, bách bệnh vô lo, tuổi thọ gia tăng một ít mà thôi.”
Thanh Mộc đáp lại. Bình rượu ấy chính là thứ anh đáp lễ cho gia đình Trần Trường Thanh. Vốn là để cường kiện thân thể cho họ, việc cậu bé trở thành Luyện Khí sĩ chỉ là ngoài ý muốn mà thôi.
Nhưng anh cũng không ra tay ngăn lại, bởi Trần Trường Thanh có thể đột phá cảnh giới, gia nhập tiên lộ, điều đó có nghĩa là cậu có duyên với con đường này. Việc anh cần làm, đó là dạy dỗ Trần Trường Thanh, để cho cậu tương lai sẽ không đi nhầm đường.
“Vậy sao?”
Trần Trường Thanh nghe đối phương đáp, trong lòng có một ít tiếc nuối.
“Mỗi người đều có vận mệnh của mình, không thể cưỡng cầu.”
Thanh Mộc nói.
“Vâng.”
Cậu bé gật đầu nói.
“Việc em trở thành Luyện Khí sĩ, đó là việc ngoài ý muốn. Nhưng ta cũng không thể không quan tâm.”
“Bởi dù sao việc đó cũng là do ta mà ra. Vậy nên ta cần phải có trách nhiệm với em, đây là việc ta phải làm.”
Thanh Mộc đột nhiên đứng dậy, rồi quay lại nhìn Trần Trường Thanh và nói.
“Tối nay, ta sẽ dạy em tu hành, truyền em công pháp đơn giản. Em hiểu được bao nhiêu, đó là do bản thân em. Sáng hôm sau, ta sẽ rời đi.”
Sắc mặt Thanh Mộc nghiêm túc, giọng nói trầm thấp, vô cùng có sức nặng. Giờ khắc này, hình tượng nghiêm khắc của anh không hề giống vẻ ôn hòa thường thấy.
Trong mắt Trần Trường Thanh, Thanh Mộc như một vị thần linh uy nghiêm nhìn xuống thế gian vậy.
Cậu sững sờ một lúc, sau đó nhanh chóng quỳ xuống.
“Sư phụ ở trên, xin nhận đệ tử cúi đầu!”
Trần Trường Thanh nói lớn, đồng thời dập đầu mạnh xuống đất ba cái, trán cậu bị thương, từng giọt máu từ vết thương bắt đầu chảy xuống.
Cậu hiểu, Thanh Mộc đã có ý định thu cậu làm đồ đệ. Vì vậy, Trần Trường Thanh lập tức bái sư mà không do dự.
Chaporia
Bình Luận (0)