Trần Trường Thanh đứng ở dưới mặt đất, ngẩng đầu nhìn lên những người bạn đang đi xa, trong lòng không khỏi chúc phúc.
“Trường Thanh, về thôi con.”
Lão cha gọi.
“Vâng, thưa cha.”
Cậu đáp lời sau đó đi về nhà cùng cha và mẹ.
“Trường Thanh, cho dù không thể tu tiên, ta cũng sẽ mưu cầu một con đường khác cho con.”
“Đọc sách làm quan cũng rất tốt. Chỉ cần cố gắng, con cũng có thể sống tốt được, ta sẽ cố gắng kiếm tiền cho con đi học.”
“Cho dù không trở thành tiên nhân, con cũng có thể trở thành quan nhân, con có thể sung sướng suốt phần đời còn lại.”
Trần Trường Sinh vừa đi, vừa nhìn sang cậu rồi an ủi.
“Cha con nói đúng đấy.”
Lý Tố Vân ở một bên phụ họa.
Nghe vậy, trong lòng Trần Trường Thanh cảm thấy ấm áp.
“Vâng, thưa cha mẹ!”
Cậu nở nụ cười nói. Một nhà ba người đi trên con đường làng, cùng nhau trở về nhà.
Mấy ngày sau đó, cuộc sống của mọi người quay lại như trước kia. Người làm việc đồng áng, người thì buôn bán, nhân sinh muôn màu muôn vẻ. Trần Trường Thanh cũng trở về cuộc sống thường nhật, không còn tiếng hô hào của cuộc tuyển chọn, cậu quay về cuộc sống yên ả, bình thường cùng bầy trâu.
Một buổi chiều xuân, gió nhẹ thổi qua bãi cỏ ven cánh đồng, nơi Trần Trường Thanh đang chăn trâu.
Lúc này, cậu ngồi trên lưng chúng, ánh mắt nhìn về trên đỉnh núi Lạc. Nơi những đám mây vờn quanh, nơi có bạn bè, anh em cậu đang ở đó. Cuộc đời đặc sắc của họ bắt đầu, còn cậu thì là một người bình thường, chỉ có thể ngưỡng vọng nhìn theo.
“Này em nhỏ!”
Giữa lúc Trần Trường Thanh đang ngẩn người nhìn, ở phía sau, có tiếng gọi truyền tới. Có người đứng trên đường lớn gọi cậu. Nghe vậy, Trần Trường Thanh theo phản xạ mà quay đầu lại xem. Trên đường lớn, có một thiếu niên tầm mười lăm, mười sáu tuổi.
“Anh gọi em à? Đợi một tí nhé!”
Xác định thiếu niên kia gọi mình, Trần Trường Thanh định xuống khỏi con trâu rồi chạy lên đường lớn.
“Không cần, để ta tới.”
Người thiếu niên kia nghe vậy thì cười, anh ta tung người nhảy lên, trong nháy mắt vọt xuống chỗ Trần Trường Thanh. Động tác dứt khoát như thế, Trần Trường Thanh lập tức sợ ngây người. Cậu không nghĩ tới thiếu niên này lại có bản lĩnh trên thân.
Lúc này, thiếu niên đứng ở gần ngay trước mắt, chỉ cách có vài bước chân. Trần Trường Thanh mới thấy rõ tướng mạo anh ta.
Thiếu niên có gương mặt tuấn tú, áo trắng không ngừng tung bay trong gió, để lộ ra sự phóng khoáng, tự do. Anh ta có dáng người cao gầy, nhưng không mảnh mai yếu đuối. Trên thân mặc dù cố gắng che lấp, lại vẫn có khí chất cao quý ẩn hiện.
Nhìn thiếu niên trước mắt, Trần Trường Thanh vội nhảy xuống khỏi con trâu, thần sắc hơi khẩn trương.
“Anh là ai? Tìm em có việc gì không?”
Trần Trường Thanh hỏi.
“Em không cần gấp, ta chỉ là muốn hỏi thôn này tên là gì thôi.”
Thiếu niên ôn hòa nói. Trong buổi chiều xuân, từng cơn gió mát thổi khắp bãi cỏ, cánh đồng. Những cơn gió len lỏi khắp nơi, khiến cho vạt áo của thiếu niên bay bổng lên xuống.
“Tiên?”
Trong lòng Trần Trường Thanh, người thiếu niên hơn mình có vài tuổi, anh ta lúc này tựa như trích tiên xuống trần, tự do tiêu sái.
“Ta tên Thanh Mộc, là một kẻ lang thang khắp nơi. Đi suốt mấy năm, hôm nay ta ngang qua chốn này. Đúng lúc tiền tài trong túi vừa hết, ta muốn đến nhà em nhỏ xin một bữa cơm, không biết ý em thế nào?”
Thiếu niên Thanh Mộc mỉm cười nói.
“Ồ, cái này phải hỏi cha mẹ em đã.”
Trần Trường Thanh biết nên cẩn thận với người lạ. Nhưng cậu không cảm nhận được ác ý trên thân Thanh Mộc. Ngược lại, cậu có cảm giác anh ta vô cùng dễ gần, không có chút xa lạ nào.
“Cha ơi!”
Nói xong, Trần Trường Thanh quay mặt sang cánh đồng, lớn tiếng gọi Trần Trường Sinh.
Lão cha ở một bên làm việc, nghe được tiếng con trai gọi, sau đó đi lên đường lớn.
“Gì thế? Đây là ai?”
Một lúc sau, Trần Trường Sinh từ dưới đi lên, ông nhìn Thanh Mộc rồi quay sang hỏi con trai.
Trần Trường Thanh bắt đầu giới thiệu.
“Hừm!”
Nghe xong, lão cha nhìn Thanh Mộc, sau đó hơi trầm ngâm một lúc. Từ trên thân Thanh Mộc, ông cảm thấy khí chất bất phàm, không hề đơn giản.
“Công tử có thể đến nhà ta ăn cơm, là vinh hạnh của chúng ta mới phải.”
Trần Trường Sinh nhìn Thanh Mộc, sau đó hơi cúi thấp đầu, thận trọng nói.
“Đa tạ, nhìn chú có lẽ đã hơn ba mươi, xin cho phép ta gọi là chú Sinh nhé.”
Thanh Mộc chắp tay cảm tạ nói.
“Được.”
“Trường Thanh, con hãy dẫn công tử về nhà, bảo mẹ con nay nhà có khách, hãy nấu ngon lên để mời người ta. Đến tối ta sẽ về sớm.”
Lão cha kéo Trần Trường Thanh đến gần, ghé vào tai cậu nói.
“Vâng, thưa cha.”
Trần Trường Thanh nghe lời đáp.
Sau đó, lão cha quay trở lại đồng. Còn Trần Trường Thanh dẫn Thanh Mộc rời đi. Trên đường, cậu và Thanh Mộc ngồi trên lưng trâu chậm rãi đi vào trong làng. Trên đường làng, những đứa trẻ chơi với nhau ở trên đường, người già thì ngồi nói chuyện với nhau, các thanh niên trai tráng thì làm việc,...
Thấy cảnh ấy, Thanh Mộc cười nhẹ, để cho Trần Trường Thanh ở bên không hiểu vì sao.
Về đến nhà, Trần Trường Thanh giới thiệu Thanh Mộc với Lý Tố Vân. Bà vừa thấy thiếu niên cũng cảm thấy anh ta không đơn giản, vội vàng tiếp đãi.
Tối đó, Trần Trường Sinh về sớm. Lý Tố Vân đã sớm dọn sẵn cơm, sau đó mọi người cùng ngồi xuống chiếu.
“Đã lâu lắm rồi, ta mới được ngồi xuống ăn cơm như thế này.”
Thanh Mộc nhìn mâm cơm, sau đó cảm khái nói.
Nghe vậy, cả nhà ba người cũng để ý.
“Ta thấy khí chất công tử cao quý, vì sao lại thành kẻ lang thang thế này?”
Lý Tố Vân cười hỏi, bà gắp lấy một miếng thịt bỏ vào bát cơm anh ta, sau đó chờ đợi câu trả lời.
“Đa tạ. Cũng không phải lý do lớn lao gì, chẳng qua ta muốn đi du lịch, nhìn cảnh đẹp trong thiên hạ mà thôi.”
Thanh Mộc đáp lời.
“Công tử gan dạ quá, tuổi còn trẻ đã dám đi xa như thế.”
Lão cha nói, giọng điệu tán thưởng anh ta.
“Anh đã rất lâu không được ăn cơm rồi sao?”
Trước đó, Trần Trường Thanh nghe được Thanh Mộc nói rằng đã lâu không ăn, cậu nghĩ rằng anh ấy phải chịu đói lâu lắm.
Biết Trần Trường Thanh hiểu nhầm, Thanh Mộc bỗng phì cười.
“Ha ha! Không phải như em nghĩ đâu.”
“Là ta lựa chọn không ăn thôi.”
Thanh Mộc mỉm cười, nhìn Trần Trường Thanh và nói.
Nghe anh nói, Trần Trường Sinh và Lý Tố Vân vốn đã có suy đoán, bây giờ càng chắc chắn suy nghĩ đó.
“Chọn không ăn? Vậy anh làm thế nào để nhịn được lâu như vậy?”
Trần Trường Thanh vẫn chưa hoàn toàn hiểu ra.
“Trường Thanh, công tử là tiên nhân.”
Thấy con trai vẫn chưa hiểu, lão cha vội giải thích. Đồng thời bảo vợ và con đứng dậy, lùi về sau rồi quỳ xuống hành lễ với thiếu niên.
“Mọi người đừng làm như thế.”
Thanh Mộc đứng dậy, nhanh chóng ngăn cả nhà lại. Anh đỡ lấy ba người, vội nói.
“Không cần để ý lễ nghi làm gì, hãy cứ coi ta là một kẻ lang thang bình thường là được rồi.”
Anh nói tiếp.
Cả nhà ba người cũng nghe theo. Sau đó, mặc dù mấy người vẫn còn khẩn trương, nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều.
Mọi người ăn uống, nói chuyện thoải mái. Phần lớn là Thanh Mộc kể về chuyến đi, cảnh đẹp, những nơi có yêu ma quỷ quái, người tu tiên cư ngụ. Cả nhà ba người nghe câu chuyện, không ngừng trầm trồ ngạc nhiên.
Thanh Mộc còn lấy ra một bình rượu tiên được anh mang theo. Nắp bình được mở ra, hương thơm của rượu bay khắp nhà, để cho lão cha ngạc nhiên không thôi.
Thanh Mộc mời mọi người bình tiên tửu này, ai cũng có phần kể cả Trần Trường Thanh.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu được uống rượu. Chén rượu được cậu cầm lên, hương thơm của nó không ngừng lan tỏa ra. Trần Trường Thanh cũng chậm chạp uống thử một ít.
“Oa!”
Trong lòng cậu kích động. Thứ rượu này cũng không phải đắng chát, cay nồng hay khô nóng như cha cậu từng nói. Nó nhẹ nhàng, mát, lại thơm ngọt đậm vị hoa quả. Trần Trường Thanh có thể cảm nhận được rất nhiều vị hoa quả ở bên trong, nhưng lại không hỏng mất rượu.
Sau đó, cậu lại thấy toàn thân nhẹ đi rất nhiều, cảm giác thoải mái lan tỏa khắp nơi. Thân thể tựa như có thứ gì đó được đánh thông, khiến cho kinh mạch thông suốt. Tất nhiên Trần Trường Thanh không cảm nhận sâu như vậy, cậu chỉ thấy mình đột nhiên có cảm giác nhẹ nhõm, vui sướng mà thôi.
Trần Trường Thanh định hô lên, nói việc này với cha mẹ. Nhưng cậu lại thấy Thanh Mộc nhìn về phía mình, ánh mắt ra hiệu đừng nói chuyện này. Cậu thấy vậy cũng im lặng không nói nữa.
Tiếp đó, cả nhà bốn người ăn uống no say. Lúc này, lão cha đã say mèm, hoàn toàn không sợ hãi mà tiến tới gần khoác vai Thanh Mộc, hai người tựa như anh em thân thiết uống rượu cùng nhau. Lý Tố Vân thì tửu lượng yếu, đã gục từ sớm.
Trần Trường Thanh ngồi ở một bên, chậm rãi làm thêm mấy chén rượu tiên. Vì đây là cơ duyên của nhà cậu, vậy nên lão cha cũng không ngăn cấm cậu uống.
Cuối cùng, bốn người cùng gục xuống bàn mà thiếp đi.
Đêm ấy, ánh trăng sáng tỏ, gió xuân thổi qua khắp nơi. Trần Trường Thanh mơ hồ cảm thấy có luồng khí mát lành, tinh khiết tràn ngập trong người. Cậu mở mắt tỉnh dậy, thấy ánh trăng len lỏi qua cửa sổ, lòng khẽ động.
“Rượu này thần kỳ thật. Hoàn toàn không giống với rượu thường, uống xong không có cảm giác đau đầu, buồn nôn như rượu mà cha hay uống cùng chú Hạ Kim.”
Trần Trường Thanh bất ngờ, lẩm bẩm nói.
Cậu bắt đầu nhìn xung quanh, chợt không thấy Thanh Mộc đâu, chỉ có cha mẹ chẳng biết lúc nào đã được đưa về chiếu ngủ.
“Anh ấy rời đi rồi?”
Trần Trường Thanh thầm nghĩ.
Thấy hai người ngủ say, cậu cũng không dám tạo ra tiếng động lớn. Cậu nhẹ nhàng ra khỏi nhà.
Đêm xuân, trăng thanh gió mát, Trần Trường Thanh nhắm mắt cảm nhận không khí, vô cùng thoải mái, dễ chịu. Từ khi uống mấy chén rượu tiên, cậu dường như cảm thấy có thêm một luồng khí nào đó tồn tại, nó ở khắp mọi nơi, không đâu mà không có.
“Em nhỏ, không ngủ được nữa sao?”
Chợt có tiếng nói vang lên, khiến cho Trần Trường Thanh mở mắt, chú ý tới nơi nó truyền ra.
Thanh Mộc từ phía ngoài cửa sân đi vào, nhàn nhã mà đi tới.
“Vâng, anh đi ra ngoài tản bộ à?”
Trần Trường Thanh cười nói. Lúc này, gia đình cậu đã không vì Thanh Mộc là tiên nhân mà trở nên rụt rè, e ngại.
“Đúng thế, ta ra ngoài dạo một lúc. Đi lang thang mấy năm, thấy không ít cảnh đẹp. Nhưng cảnh làng quê giữa đêm xuân vẫn khiến ta thích thú nhìn.”
Thanh Mộc đáp. Ánh trăng dường như chiếu xuống, khiến cho anh như khoác lên ánh sáng, đẹp đẽ vô cùng. Giờ khắc này, anh tựa như trích tiên giáng trần, có khí chất siêu phàm toát lên, không gì có thể so sánh.
Sau đó, hai người đi tới gốc cây trước sân nhà, cùng nhau ngồi xuống.
Gió đêm nhẹ thổi, cành lá xào xạc. Trần Trường Thanh cùng Thanh Mộc ngước nhìn trăng sáng.
“Rượu ngon không?”
Thanh Mộc quay sang nhìn Trần Trường Thanh và hỏi.
“Ngon lắm anh, nó mát, ngọt vị hoa quả nên uống dễ lắm.”
Trần Trường Thanh không do dự, lập tức cười đáp.
“Tốt lắm. Bình rượu đó chính là thứ ta đáp lễ cho bữa cơm hôm nay.”
Thanh Mộc cười, vô cùng hài lòng với câu trả lời của cậu.
“Uống thứ rượu đó, có thể cho người ta khỏe mạnh, không dính bệnh tật, tuổi thọ gia tăng.”
Anh nói tiếp.
Nghe vậy, Trần Trường Thanh kinh ngạc. Cậu hoàn toàn không ngờ công dụng của nó lại đáng sợ như vậy. Nó hoàn toàn giống với linh mễ, ăn vào cường thân kiện thể, tuổi thọ gia tăng mà.
Biết công dụng của rượu tiên, Trần Trường Thanh lại nhìn về phía đỉnh núi Lạc, nơi bạn bè và anh em đang ở. Trong lòng hâm mộ một chút.
Bởi sau này, người thân của cậu có thể ăn chúng hằng ngày. Không giống như cậu, chỉ là kỳ ngộ một lần.
“Em có người thân ở trên đó sao?”
Thanh Mộc thấy cậu ngước nhìn núi Lạc sau đó hỏi.
“Vâng, hai đứa bạn thân, hai đứa em trai và em gái. Hôm trước phái Lạc Phách từ phía trên xuống, họ chiêu thu những người có thiên phú tốt.”
“Còn em chỉ là người bình thường, không đủ tư cách gia nhập môn phái.”
Trần Trường Thanh vẫn nhìn nơi xa. Ánh mắt hơi đượm buồn, giọng mang theo sự hâm mộ nói.
Cậu thấy làm người bình thường cũng rất tốt, trải qua cuộc sống bình bình đạm đạm. Thi thoảng nhìn về phía ngọn núi, lòng thầm ngưỡng mộ một chút, sau đó lại chúc phúc cho anh em, đám bạn. Như vậy không tệ.
“Bị bạn bè bỏ lại phía sau, đứa trẻ này lại không chút ghen ghét. Tâm tính khó được.”
Trong lòng Thanh Mộc tán thưởng, hài lòng nghĩ.
Chaporia
Bình Luận (0)