Dưới chân núi, cây cối mọc um tùm tới mức chỉ những tia nắng lấp loé mới có thể len qua từng kẽ lá.
Thanh Thiên cảm nhận được sự thoải mái và bình yên mỗi khi đặt chân tới nơi này, một cảm giác mà cậu vô cùng yêu thích.
Tuy vậy, sự thanh thản này không thể làm cậu quên đi nhiệm vụ chính là tìm kiếm thảo dược để cứu mẹ.
Cậu thận trọng luồn lách qua những bụi cây, đôi mắt liên tục quan sát xung quanh, đề phòng những con thú dữ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua, giỏ trúc trên tay cậu chỉ vỏn vẹn vài cọng thảo dược Hạ Phẩm. Trên đại lục này, thảo dược được phân thành các cấp bậc: Hạ Phẩm, Trung Phẩm, Thượng Phẩm, Thánh Phẩm và Thần Phẩm. Hai loại đầu tiên rất phổ biến, Thượng Phẩm thì hiếm, còn Thánh Phẩm và Thần Phẩm gần như chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Cậu biết được điều này là nhờ một cuốn sách cũ tình cờ nhặt được khi còn nhỏ.
"Với chừng này, làm sao đủ tiền mua thuốc cho mẹ..."
Thanh Thiên nhìn sắc trời dần ngả sang màu hoàng hôn, rồi lại nhìn vào mớ thảo dược Hạ Phẩm có hình dáng đuôi chồn trong giỏ, một tiếng thở dài đầy nặng nề thoát ra.
Đúng lúc cậu định quay bước, hình ảnh người mẹ đang bị bệnh tật hành hạ lại hiện lên trong tâm trí. Cậu siết chặt tay, quyết tâm nghiến răng.
"Không... không được! Mình phải tiếp tục!"
Ánh mắt cậu ánh lên sự kiên định, quay đầu nhìn về phía đỉnh Mộng Đào Sơn. Cậu biết rằng ở lại đây vào lúc chạng vạng sẽ vô cùng nguy hiểm, những loài dã thú hung dữ nhất sẽ bắt đầu đi săn mồi. Nhưng nghĩ đến mẹ, nỗi sợ hãi trong cậu tan biến.
Điều đáng sợ nhất đối với Thanh Thiên không phải là thú dữ, mà là nỗi lo mất đi người thân duy nhất. Cậu không muốn điều đó xảy ra, và cũng không muốn phụ lòng người cha đã khuất.
Không một chút do dự, Thanh Thiên lao nhanh vào sâu trong núi. Càng tiến vào, địa hình càng trở nên hiểm trở, vách đá cao chót vót khiến tay cậu rỉ máu, thậm chí là nhiều lần suýt rơi xuống.
Dù vậy, cậu vẫn cắn chặt môi, dùng nghị lực phi thường để vượt qua những hiểm cảnh.
"Kia là...?"
Tiến sâu hơn nữa, cậu nhìn thấy một cái cây kỳ lạ. Nó mọc ba bông hoa đỏ rực, trông như những ngọn lửa đang bập bùng.
"Không thể nhầm được... đó là Hỏa Linh Lung thảo dược Trung Phẩm!"
Đôi mắt Thanh Thiên sáng rực. Theo sách cũ, Hỏa Linh Lung có thể chữa khỏi bệnh cảm thông thường và bồi bổ cơ thể.
Tuy nhiên, nó lại không có tác dụng với bệnh của mẹ cậu.
Một thầy thuốc đã từng thử dùng, nhưng vô ích. Dù vậy, cậu vẫn cẩn thận hái nó vào giỏ, bởi Hỏa Linh Lung có giá trị không nhỏ, có thể bán lấy tiền mua thuốc và thức ăn cho mẹ.
*GẦM!*
Một tiếng gầm vang dội khắp khu rừng làm cậu giật mình. Đúng lúc cậu định rời đi, một bóng dáng khổng lồ cao bốn mét xuất hiện và chặn lối.
"Chết thật..."
Thanh Thiên nuốt nước bọt, vẻ mặt hiện lên sự kiên dè.
Đứng trước mặt cậu là một con sói trắng khổng lồ, khí thế uy mãnh. Áp lực nó mang đến nặng nề đè lên vai, khiến cậu khó thở.
Đây là Bạch Phong Lang, một dã thú nguy hiểm có khả năng điều khiển gió. Đôi mắt đỏ ngầu, nó nhe hàm răng sắc nhọn, gầm gừ tiến lại gần Thanh Thiên.
"(Phải chạy thôi!)"
Nhận ra ý định của cậu, Bạch Phong Lang gầm lên. Một cơn cuồng phong mạnh mẽ ập tới hất văng Thanh Thiên.
Cậu đập mạnh vào vách đá phía sau, cơn đau buốt truyền khắp cơ thể.
Thanh Thiên ho ra máu, ôm ngực cố gượng dậy. Cậu có thể cảm nhận vài chiếc xương sườn đã bị gãy.
Mặc cho máu từ trán chảy xuống, cậu vội vàng quay lưng bỏ chạy.
Nhìn con mồi đang chật vật bỏ chạy, khóe miệng Bạch Phong Lang hơi cong lên, như một kẻ đi săn đang có ý định đùa giỡn với con mồi sắp chết.
Nó hú lên một tiếng rồi thong thả đuổi theo.
Thanh Thiên cắm đầu chạy, bàn chân đã rớm máu vì những vết trầy xước. Hơi thở dồn dập, sức lực cạn dần, trong khi Bạch Phong Lang vẫn ung dung.
Chạy đến mức không còn cảm giác, cậu vẫn không ngừng lại.
Từng bước chân của cậu nặng trĩu, thân thể bắt đầu lảo đảo bởi vết thương đang nhói đau kịch liệt.
Bạch Phong Lang vẫn không nhanh không chậm, từng chút rút ngắn khoảng cách.
"Một... cái hố...?"
Bước chân Thanh Thiên đột ngột dừng lại. Trước mặt cậu là một cái hố sâu hun hút không thấy đáy. Đôi mắt thất thần, cậu quay người lại đối mặt với kẻ săn mồi.
Bạch Phong Lang nhe răng, hú một tiếng lớn rồi phóng tới một luồng gió sắc bén.
Bị thương và kiệt sức, Thanh Thiên hoàn toàn không có sức kháng cự. Cậu bị luồng gió thổi bay, cơ thể hứng chịu vô số vết cắt.
"Mình... sẽ chết sao...?"
Nhìn bóng dáng Bạch Phong Lang đang dần xa, cảm nhận cơ thể mình đang từ từ rơi xuống vực sâu. Chưa bao giờ cậu lại khao khát muốn có được sức mạnh.
Nhưng với cơ thể phàm nhân, cậu không thể làm gì.
Cứ thế, cơ thể Thanh Thiên chìm dần, chìm dần vào bóng tối vô tận của vực sâu.
...
"Cha ơi, tại sao thế giới này lại coi trọng kẻ mạnh đến vậy ạ?"
Nghe giọng nói ngây thơ của con trai, người đàn ông mỉm cười nhẹ nhàng, xoa đầu cậu bé.
"Thế giới này vốn là vậy, con à. Trong mắt họ, những người phàm trần như chúng ta chẳng khác gì bầy kiến."
"Hừ! Nếu con có sức mạnh, con sẽ thay đổi cái khái niệm điên rồ này!"
Người cha bật cười, bàn tay vẫn dịu dàng xoa tóc con mình: "Tiểu Thiên à, con nên biết, người sở hữu sức mạnh càng lớn thì trách nhiệm họ phải gánh vác sẽ càng nặng nề."
"Con biết chứ, nhưng mà..." Cậu bé chu môi, phồng má.
Thấy vậy, người cha đứng dậy khỏi phiến đá, bế cậu bé lên, giọng nói nhẹ nhàng: "Cha chỉ muốn biết, nếu con có sức mạnh, con sẽ dùng nó để làm gì?"
"Tất nhiên, con sẽ dùng sức mạnh để bảo vệ cha và mẹ!"
Câu trả lời bất ngờ làm người cha khựng lại trong giây lát, rồi một nụ cười ấm áp nở trên môi ông: "Vậy sao? Nếu là vậy thì cha vui rồi..."
Lời nói vừa dứt, thân thể ông ấy tan biến dần thành những hạt bụi lấp lánh, một luồng ánh sáng trắng bao trùm cả không gian.
"Cha ơi! Cha...!"
Thanh Thiên choàng tỉnh, bật mở mắt. Toát mồ hôi, cậu nhận ra toàn bộ những hình ảnh mình thấy đều là một giấc mơ kí ức.
"Hóa ra... chỉ là mơ thôi."
Nhưng rồi, cậu giật mình kinh ngạc, rằng cậu vẫn còn sống sót. Ký ức về cú rơi kinh hoàng ùa về, và sự ngạc nhiên còn lớn hơn khi cậu cảm thấy mình còn nguyên vẹn.
Thanh Thiên cố chống đỡ thân thể đau nhức, gượng người đứng dậy, xung quanh cậu là một hang động lớn.
Phía sau cậu là một hồ nước phẳng lặng, tĩnh mịch như gương. Cậu thầm đoán, có lẽ chính mặt hồ này đã đỡ cậu, cứu sống cậu một mạng.
Thu hồi tầm mắt, cậu nhìn về phía xa, nơi một ánh sáng mờ ảo đang len lỏi.
"Lối ra sao...?"
Dù hi vọng rất mong manh, nhưng cậu vẫn quyết định tiến bước, bởi chẳng còn lựa chọn nào khác.
Bước chân khập khiễng, từng giọt máu tí tách rơi xuống nền đất lạnh lẽo. Cậu ôm lấy vết thương, cố duy trì nhịp thở đều đặn.
"Cố lên... sắp đến rồi...!"
Thanh Thiên cắn chặt răng, nén chịu đựng cơn đau.
Ánh sáng cuối con đường dần hiện rõ, nhưng nó không phải là lối ra, mà nó dẫn tới một khu vực cổ địa, nơi vô số hoa văn phức tạp được điêu khắc phức tạp trên đá.
Thời gian đã làm mờ đi những hoa văn ấy, và rong rêu, cây cỏ che khuất gần hết.
Ngay chính giữa cổ địa, một vật thể tuyệt đẹp thu hút lấy ánh nhìn của cậu.
"Cái... gì thế?"
Nó có hình dáng của một bông hoa, nhưng được điêu khắc tinh xảo như một khối pha lê lấp lánh ánh kim rực rỡ.
Trong một nơi đổ nát như thế này, vật đó nổi bật đến lạ thường.
"Đừng nói là một loại thảo dược? Nhưng...trong sách đâu có nhắc đến? Chẳng lẽ..."
Một ý nghĩ kinh ngạc chợt loé lên trong đầu Thanh Thiên, Thánh Phẩm hay thậm chí là thảo dược cấp bậc Thần Phẩm trong truyền thuyết.
"Thật không thể tin nổi..."
Thanh Thiên bối rối nhấc bước chân nặng nề tiến lại gần. Nhưng khi chỉ còn cách vài bước, tầm mắt cậu đột ngột mờ đi, cơ thể lảo đảo rồi đổ gục xuống. Cậu đã kiệt sức.
Trong khoảnh khắc đó, bông hoa kỳ lạ như có linh tính quay sang nhìn người con trai đang bất tỉnh.
[Người định mệnh...cuối cùng cũng xuất hiện...] Một giọng nói thì thầm không rõ nam hay nữ, vang lên trong không gian tĩnh lặng của cổ địa.
Bông hoa phát sáng, hóa thành một luồng kim quang và lao thẳng vào cơ thể Thanh Thiên. Ngay lập tức, những vết thương trên người cậu dần dần khép lại, sắc mặt cậu đã trở nên hồng hào, đầy sức sống hơn.
Không chỉ vậy, mọi kinh mạch, giác quan, sức mạnh thể chất và tinh thần của cậu đều được cải tạo mạnh mẽ.
Giữa trán Thanh Thiên, một ấn ký hình hoa sen trắng chợt loé lên rồi biến mất.
Khi Thanh Thiên tỉnh lại, bông hoa ban nãy đã biến mất từ khi nào không hay.
Cậu ngỡ ngàng nhìn cơ thể mình, vết thương đã lành lặn hoàn toàn. Thậm chí cậu cảm giác cơ thể mình đã biến hoá mạnh mẽ và tràn đầy năng lượng khiến cậu không khỏi kinh ngạc.
"Chuyện quái gì thế này...?"
Tuy không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng cậu thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu không muốn mẹ phải lo lắng thêm khi thấy cậu bị thương.
"Giỏ thảo dược của mình đã mất khi chạy trốn Bạch Phong Lang rồi. Giờ thì... làm sao để ra khỏi nơi này?"
Việc mất đi thảo dược đã đau đầu rồi, giờ còn phải tính xem cách để thoát khỏi nơi này như thế nào không khỏi làm cho cậu có đôi chút phiền não.
Lời nói vừa dứt, trước ánh mắt bất ngờ của Thanh Thiên thân thể cậu đột ngột bị dịch chuyển tới một chỗ xa lạ.
Cậu nhìn lại thì thấy mình đang ở dưới chân núi của Mộng Đào Sơn.
"Cả ngày hôm nay mình toàn gặp phải những chuyện kì lạ gì không đâu à..."
Gặp phải nhiều chuyện, đối mặt với sinh tử, cậu đã không còn ngạc nhiên nổi nữa rồi.
Cười trừ một cái rồi nhìn sắc trời đã không còn sớm nữa thì vội vàng chạy về.
Chaporia
Bình Luận (0)