Từ trong bóng tối thức tỉnh, Alice mở mắt đập vào mắt là trần hang quen thuộc. Mùi máu tươi nhàn nhạt từ đêm qua vẫn vương vấn đến tận bây giờ, nàng muốn đứng dậy nhưng vừa động đậy đau đớn khủng khiếp ập vào người nàng. Nỗi đau khiến nàng nhe răng trợn mắt, từng khối cơ trên người nàng như bị xé rách khi nhúc nhích Alice cuối cùng chịu thua để cho cơ thể nằm xuống.
Nhìn xem trên người được phủ thêm một chiếc chăn bằng da sói, nàng ngẫm nghĩ một chút. Rõ ràng thứ này không thể do mấy đứa đệ nàng làm, chúng dù có chút trí thông minh nhưng chưa đến mức tự tiện làm việc như vậy.
Thở dài một tiếng, Alice thành thành thật thật nằm yên ở chỗ cũ trong đầu ra lệnh một tiếng lập tức Gối từ đằng xa tiến vào. Nó cả người bẩn thỉu, tràn ngập máu khô và tanh hôi. Cái mùi này khiến mặt nàng nhăn lại, khi nghĩ đến nền đá cứng cáp nàng không tình nguyện ra lệnh Gối. Gối lập tức đến gần nằm dài người ra, nàng không ngại bẩn lập tức nằm lên phần bụng coi là mềm mại của nó. Dù vẫn có hơi cứng nhưng tốt hơn nhiều so với không có gì, cứ như vậy Alice nằm lười biếng suy nghĩ.
Trước mắt kinh nghiệm của nàng đã kiếm được hơn nửa còn lại phần kia có lẽ hết mùa Đông có thể đạt đến. Hơn nữa các Phép Thuật của nàng được thăng cấp không nhỏ Huyết Ma Pháp, Điều Khiển Ma Lực đều thăng lên làm Thông Thạo đợi khi nào nàng khôi phục lại có thể thử một chút uy lực của chúng, còn có tìm hiểu Phép Thuật Mê Hoặc nữa lần trước định tìm hiểu ấy vậy lại bị đàn sói làm phiền.
Đột nhiên ồng ộc một tiếng, Alice nhìn xem bụng của bản thân không khỏi nhức cả trứng. Nàng phải ăn uống một chút nếu không chắc sẽ chết đói mất. “Eviliet, ngươi lấy ra xác của hai con sói được không.” Vừa cất tiếng nói xong, khói đen từ vòng cổ tuôn ra biến thành hình bóng mờ ảo của Eviliet. Thân thể nàng vẫn tồi tàn như trước, so với lúc trước đã là tốt hơn rất nhiều, phần thân dưới nàng mơ hồ đã ngưng tụ lại, phần bụng lỗ thủng không còn tiếp tục lan rộng.
“Chủ nhân, dù cho người có khả năng dùng máu chống đói nhưng cứ dùng như vậy thì không tốt cho sức khỏe đâu. Nhân loại là nên ăn đủ thịt và các loại rau củ.”
Alice một mặt im lặng nhìn xem Eviliet, nói đùa ngươi một U Hồn sao lại dạy đời ta làm sao để ăn. Ngươi ăn qua đồ ăn sao? Đối mặt với vẻ mặt này của Alice, Eviliet cười cười. “Chủ nhân ta cũng không phải sinh ra đã là Undead đó là một quá trình dài~.”
Nghe vậy nàng sững sờ một chút, rồi lắc nhẹ đầu quả thật nàng cân nhắc không chu toàn. Có lẽ có một câu chuyện dài kể từ Eviliet còn là nhân loại sau một loạt biến cố lại thành Undead rồi tự nâng cao thực lực đạt được danh hiệu Bát Công Chúa. Nghĩ thế thì cuộc sống của Eviliet có thể viết thành một cuốn tiểu thuyết, hơn nữa có vẻ sẽ bán chạy.
“Ngươi nói như thể với tình trạng giờ ta có thể nấu nướng ấy?”
Bây giờ nàng nhúc nhích một chút đều khó khan chứ đừng nói đến là làm đồ ăn, hơn cả là nàng cũng không biết nấu ăn đó! Bình thường toàn lấy thịt đùi ra nướng lên chin rồi ăn, nội tạng đành bỏ vì không biết sơ chế. Cộng thêm không có dao kéo, xoong nồi các loại dụng cụ nên nàng cũng lười để ý.
“Chủ nhân ta sẽ nấu ăn đó, người hoàn toàn có thể nhờ ta làm đó nha.”
Alice trợn mắt không nhịn được nói: “Ngươi bảo rằng thực thể hóa thân thể tốn rất nhiều năng lượng đâu, vì sao còn bảo có thể nấu ăn?”. Cái vấn đề này khiến Eviliet dừng lại chút nhưng ngay lập tức nàng cười hì hì đáp lại.
“Sau một thời gian tôi đã khôi phục không ít, nhất là sau khi giết con rắn kia cộng thêm với đống năng lượng tiêu cực không ngừng phát ra từ người chủ nhân, tôi hoàn toàn có thể giúp đỡ một chút đấy.”
Nói xong nàng còn nháy nháy mắt, biểu hiện ra một bộ dáng đáng yêu. Cái này không khỏi khiến Alice nổi cả da gà, nàng phất phất tay.
“Tùy ngươi, nấu cái gì cũng được.”
Eviliet cười vui vẻ, lẳng lặng mang theo hai cái xác sói rồi đi ra bên ngoài, để lại Alice một mình trong hang động nơi từng là chỗ đám Goblin nghỉ ngơi. Nàng mỏi mệt chợp mắt, không ngừng sự việc đánh tới khiến nàng có chút không thở nổi. Làm dịu lại suy nghĩ, nàng bắt đầu phân ra những điều cần thiết trước, đầu tiên không thể không nhắc đến chính là thái độ của Eviliet nàng không hiểu rõ người trước mắt có toan tính gì.
Khế ước nô lệ hạn chế rằng nếu chủ nhân chết thì nô lệ cũng sẽ đi theo, về lý thuyết thì Alice đã sử dụng hạn chế này rất tốt. Nhờ vào đó nàng giết được rất nhiều sinh vật mạnh mẽ, đồng thời có một kho lương thực cho mùa đông.
Nếu vậy thì thôi, điều kì quái ở đây là thái độ của Eviliet. Từ mới ban đầu lạnh lùng, cao ngạo đến bây giờ hợp tác thậm chí còn giúp đỡ nấu ăn. Trông có vẻ không có vấn đề nhưng thực chất vấn đề rất lớn, thái độ này không thể từ không mà có khả năng cao là Eviliet từ người nàng cảm nhận được thứ gì đó. Khả năng ngưng tụ năng lượng tiêu cực sao?
Lại hoặc là một thứ nào đó khác, vì chính nàng là Kẻ Ngoại Lai? Có lẽ Eviliet muốn dùng nàng để làm công cụ trả thù anh hùng Leona. Nàng vẫn không quên miêu tả “U hồn mạnh mẽ, khao khát báo thù”.
Tất nhiên tất cả đều chỉ là suy đoán của nàng, ít nhất trong thời gian 3 năm tiếp theo thì nàng không cần lo lắng Eviliet phản bội hay làm điều gì bất lợi cho bản thân.
Hơn nữa Eviliet vẫn đang là một phần trợ giúp rất lớn cho Alice, không thể chỉ vì tương lai là mối uy hiếp mà diệt bỏ. Cùng lắm là lấy Eviliet làm địch giả tưởng trong tương lai mà thôi, nằm dưới lớp da sói Alice lẳng lặng đợi chờ cơ thể khôi phục.
Bên ngoài kia, Eviliet nhẹ nhàng vung tay một cái cây nhanh chóng đổ xuống. Chưa rơi hẳn xuống thì thân cây như bị vô số vật nhọn cắt chém, chẳng mấy chốc hình thành 4 cái bát ô tô bằng gỗ mới cứng.
Nàng thở dài một hơi, gió lập tức nổi lên thổi bay hết bụi gỗ. Mắt Evileit ánh lên tia đỏ, hai cái xác sói nàng mang theo đột nhiên phân giải từng bộ phận đều lơ lửng trên không trung. Các loại thịt, nội tạng, máu tươi đều được phân ra chỉnh tể rồi lơ lửng trên không trung, dẫn đến dù ban ngày nhưng nếu ai nhìn thấy cảnh này đều sẽ thấy lạnh hết sống lưng
Bàn tay nàng nhẹ đưa lên, một ngọn lửa màu đen nhỏ bay ra. Khi đến gần ngọn lửa bùng lên nhanh chóng, thịt nhanh chóng được nướng chín tỏa ra một mùi thơm ngào ngạt, nướng thịt béo ngậy từ trên chảy xuống.
Một cái bát gỗ không biết từ lúc nào đã bắt đầu hứng lấy đống nước thịt ấy, ngọn lửa đen bộc phát nhanh đi cũng nhanh sau khi biến mất chỉ để lại ra 4 bát thịt sói thơm phức. Eviliet nhìn xem miếng thịt, gió thổi qua miếng thịt được nướng chín lập tức chia thành hai mảnh bên ngoài cháy xém, bên trong thịt màu đỏ mọng tươi ngon giống như thịt bít tết vậy.
Trông vậy nàng mới hài lòng gật đầu, nhìn xem 4 bát thịt đầy ụ nàng giống như nhớ lại quá khứ. Nơi nàng còn là một nhân loại… Vẻ mặt nàng nhanh chóng biến bình tĩnh, cất bước đi về vào trong hang. Vừa đi nàng vừa nghĩ đến đám cừu nhân của mình, nàng vẫn khá bất ngờ khi đã trải qua mấy tháng mà đám Công Chúa còn lại chưa có động tĩnh gì là đuổi đến đây, khó có thể tin chúng công phu bố trí nhiều thứ vậy mà không kết liễu hẳn hoi. Mặc kệ rằng bản thân đã bị ràng buộc bởi khế ước nô lệ, nhưng điều này nàng tự nghĩ không hề giảm đi chút uy hiếp của mình với bọn chúng.
Hoặc lại là chúng kiêu ngạo đến mức không thèm ngó tới nàng, nghĩ vậy Eviliet cười nụ cười tỏa ra sát khí cùng hận ý vô tận. “Chờ đi, đợi đến khi ta trở lại. Cứ tiếp tục những trò xiếc của các ngươi, khi ta về chính là lúc Bát Công Chúa chỉ còn một mình Nữ Hoàng!” Con mắt màu đỏ đậm dần tán đi, Eviliet nở nụ cười nhìn xem nằm một góc Alice. “Ta còn có một món quá rất đặc biệt cho các ngươi đấy.”
Alice nhìn xem trước mắt một bát thịt đầy không khỏi ngây ngẩn cả người, mùi thơm này nàng mấy tháng nay chưa từng thấy qua. Mỗi lần ăn trước cũng là nướng đến chín cháy ăn cho an toàn, mùi tanh hôi vẫn còn vì lúc đó nàng còn chưa tìm thấy nước để rửa qua.
Vậy mà bây giờ trước mắt, một bát thịt sói thơm phức không hề có mùi tanh chỉ còn mùi thịt thơm nức mũi.
Cái này khiến Alice không khỏi cảm thán độ tiện dụng của phép thuật, nhìn thấy Eviliet đưa tới cái bát nàng run rẩy lấy tay cầm tới.
“Đưa ta đôi đũa được không?”
Alice nói nhẹ một câu, cố gắng lết người dậy chuẩn bị ăn. Cảm nhận được độ nóng thông qua bát gỗ, nàng bắt đầu tưởng tượng xem miếng thịt này sẽ chất lượng thế nào, ấy vậy một câu nói của Eviliet xém chút khiến nàng đứng máy. “Chủ nhân, đũa là thứ gì?”
Ngay khi câu nói ấy vừa ra, một ánh mắt khó có thể tin nhìn chằm chằm về phía Eviliet giống như nhìn thấy sinh vật lạ. Bị nhìn chằm chằm như thế trong vài phút, vẫn là Alice trước tiên dừng lại lẳng lặng truyền đạt ý nghĩ và hình dạng của đôi đũa vào trong đầu Eviliet.
Eviliet trong đầu hiện ra hình dạng cây đũa, nàng ngay lập tức biến mất ngay sau đó lại giống như chưa có việc gì xảy ra trở lại. Lần này trong tay nàng nhiều hơn một đôi đũa, cầm lấy đũa Alice gật đầu nhẹ tỏ ý cảm tạ rồi bắt đầu gắp miếng đầu tiên.
Cảm nhận độ mềm mại của miếng thịt qua đôi đũa, nàng không tự chủ nuốt nước bọt, gắp lên thổi nhẹ rồi bỏ vào miệng. Ngay lập tức hai mắt Alice có chút ẩm ướt, miếng thịt không được tẩm ướp gì cả không thể sánh bằng một món nào ở thế giới trước của nàng. Thịt sói lại còn dai dẳng, không mềm và ngậy như thịt bò.
Tuy vậy với Alice sau nhiều ngày ăn lông ở lỗ lại còn liên tiếp đấu tranh với đám quái vật mạnh mẽ chịu thương chịu khó. Món ăn thế này quả giống như là món đồ ăn từ thiên đường xuống vậy lúc trước mặc kệ nàng bị thương nặng đến đâu, độc tố ăn mòn hay điện giật vẫn không khóc. Thế mà suýt chút nữa nàng liền bị bát thịt sói này làm cho nước mắt sụp đổ, ý thức được tầm nghiêm trọng của vấn đề, nàng ở một mình thì không sao. Song ở đây còn có một người nữa đâu, người này còn là người làm bát thịt sói ấy, nàng tiếp tục lấy ăn che giấu đi cảm xúc. Rồi lại lấy 12 phần sức mạnh kiềm chế phần muốn khóc.
Nháy mắt đã xong một bát, bên trong nước thịt đều bị húp sạch. Nàng giơ tay, một bát thịt nữa được đưa tới tay nàng, Alice không dám nói gì sợ để lộ giọng nghẹn ngào của mình cứ thế nàng tiếp tục vừa nhịn khóc vừa ăn. Mà hết thảy không hề tránh khỏi ánh mắt của Eviliet, nàng không nói gì nhưng ẩn sâu trong mắt là sự thỏa mãn lại giống như hài lòng trước điều xảy ra. Chẳng mấy chốc bát thịt thứ hai đã trống không, Alice hai tay chắp lại không nói gì rồi nhìn Eviliet.
“Cảm ơn.”
Eviliet nở nụ cười vui vẻ, “Không có gì, chủ nhân nếu muốn ăn nữa thì cứ gọi tôi.” Nàng phất tay hai bát thịt còn lại biến mất rồi bản thân nàng cũng hóa thành một làn sương đen dung nhập vào vòng cổ của Alice.
Vẻ mặt Alice bên ngoài vẫn giữ chút cảm động nhưng sâu trong lòng phần kia cảm xúc sớm đã triệt để bị tiêu hóa, giữ lại vẻ mặt này bất quá là khiến Eviliet cho ra phán đoán sai lầm mà thôi.
Alice bây giờ giống như bị dội một chậu nước lạnh vậy, tất cả các cảm xúc khác được thay bằng lý trí. Quả nhiên nàng đoán không sai, Eviliet là có chuyện muốn mượn sức nàng. Biểu cảm thỏa mãn, hài lòng kia dù chỉ trong chớp mắt vẫn là bị tâm tư nhạy cảm Alice bắt được, biết được Eviliet có mục đích tiếp cận không khiến nàng tức giận ngược lại nó khiến nàng nhẹ nhàng thở phào.
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, không có bất cứ người nào trên đời đưa cho ta không cái gì mà không đòi hồi báo. Trên người nàng có thứ Eviliet hứng thú, cái này khiến cho nàng sẽ phải bảo vệ Alice một cách chắc chắn. Bây giờ nàng cho mình ngon ngọt cỡ nào, khi thanh toán thì nhiều gấp đấy.
Nàng nếm thử đứng dậy, cảm giác đau đớn và choáng váng đánh tới. Lần này bớt hơn nhiều so với trước khi ăn, nàng thành công đứng lên, dư vị món ăn lúc trước Alice bắt đầu tập những bài giãn cơ, khởi động các khớp. Đây là thói quen của nàng khó mà sửa lại dù trong tình cảnh nào cứ phải lưu thông máu trước rồi tính, một bên tập nàng vừa nhìn vào Rune.
Cấp Độ 1 (1280/2000)
Nàng còn cách cấp 2 khoảng 800 kinh nghiệm, có thể hết mùa Đông đầu Xuân thì mới có thể lên cấp, làm ra nhận xét Alice vứt vấn đề cấp độ sang bên rồi nhìn vào phần chính. Huyết Ma Pháp và Điều Khiển Ma Lực đều đã lên cấp bậc Thông Thạo, thử một lần vận chuyển ma lực trong người.
Nàng có thể nhận ra rõ ràng bên cạnh máu bản thân đang chảy tuần hoàn, còn có một loại năng lượng khác. Nó đi theo đường mỗi mạch máu chạy khắp cơ thể rồi ngưng tụ tại trái tim, lần này vận chuyển ma lực tốc độ nhanh hơn nhiều so với trước lại còn có thể điều động nhanh chóng nữa. Chỉ cần chú ý chút vì khả năng cao Lõi nàng xuất hiện cũng ở đây.
Lõi qua lời giải của Eviliet cùng với trong Hắc Pháp Sư Tổ Truyền là nơi chứa đựng ma lực, cơ thể bình thường là không cách nào chứa ma lực. Họ chỉ có thể dùng một cách thô sơ, giống như là khi hít thở vậy. Một ma pháp sư không có lõi mỗi lần hít thở là một lần nạp năng lượng, số năng lượng ấy ngưng tụ vào trong cơ thể nhưng không có chỗ chứa, dần dần sẽ bị bốc hơi.
Điều này khác với các pháp sư có Lõi, họ có chỗ chứa đựng ma lực làm cho số lần dùng phép của họ nhiều hơn và mạnh hơn gấp nhiều lần so với pháp sư không có Lõi. Một nhân chứng tiêu biểu cho việc biết dùng phép thuật mà không đủ ma lực không lấy đâu xa chính là anh bạn Sói Đầu Đàn, việc đang đánh nhau tự nhiên hết ma lực là vấn đề rất nghiêm trọng. Không chỉ thế mà mỗi Lõi mở ra đều có thuộc tính khác nhau, có thể nói rằng mở được Lõi thì ta mới biết được bản thân phù hợp với nguyên tố nào.
Có những Lõi Lửa có thể hấp thụ thuộc tính Hỏa nhanh hơn nhiều so với những nguyên tố khác, có những Lõi có những nguyên tố kì quái khác. Vì thế những người thức tỉnh được Lõi thường được các thế lực coi là thiên tài để bồi dưỡng, thường thì cấp độ 10 trở lên thì mới ngưng tụ Lõi. Đương nhiên vẫn có những trường hợp đặc thù, hoặc là chủng tộc quá OP hay là hậu duệ của một pháp sư mạnh mẽ.
Làm xong động tác cuối cùng, Alice từ từ cất bước ra bên ngoài. Vết thương trên người đã được Eviliet chữa trị hết, không để lại chút sẹo nào nếu nói di chứng thì có lẽ nó khiến da nàng càng ngày càng trắng, giống như một tờ giấy vậy.
Vẫn khoác thêm cái áo choàng bị xé rách ấy, Alice xem lên bầu trời ánh nắng dịu nhẹ thêm làn gió lạnh khiến tâm trạng nàng tốt hơn. Bãi chiến trường vẫn ngập tràn máu tươi, một số đã khô lại tỏa ra mùi khó chịu hấp dẫn một đám ruồi nhặng bu đến. Nàng xem xung quanh đám ruồi nhặng, cảm thấy quyền được sống và ở của mình bị vi phạm nghiêm trọng. Lắc lắc đầu, nàng vươn tay ra.
Đống máu khô dưới đất theo cánh tay nàng vươn ra bắt đầu chuyển động, từ từ mà chắc chắn chúng hình thành những cây châm lơ lửng giữa không trung. Huyết Ma Pháp Thông Thạo giờ có thể giúp nàng điều khiển máu của các sinh vật mà nàng đã gây thương tổn, hoặc là máu vô chủ đã mất đi hoạt tính. Cái này khiến một bên tay nàng hết sức vui vẻ. Từng cây tram máu dần theo nàng điều khiển biến thành một con dao rơi vào tay nàng, con dao tối màu dường như chứa đầy tạp chất chốc lát khiến Alice có chút ghét bỏ.
Vung chém thử mấy nhát, nàng gật nhẹ đầu rồi cất con dao vào người. Alice thấy được rõ ràng lượng ma lực bản thân dùng để ngưng tụ và điều khiển máu đã giảm đi đáng kể, ngay cả khi biến đổi hình dạng lượng ma lực cần dùng đã ít đi, uy lực lại trở nên mạnh mẽ hơn. Phát hiện này khiến nàng rất hưng phấn, đại buổi cho cố gắng từng ngày của nàng có kết quả.
Vươn người, nàng nhớ lại mục tiêu kế tiếp của mình. Phép Thuật “Mê Hoặc”, nó là lựa chọn phù hợp với nàng, công kích vào mảng tinh thần khiến kẻ địch hoang mang rồi dùng vũ lực chém chết, hơn cả là đám ma thú này còn có nhất định trí tuệ cái này càng làm quyết tâm của Alice học được “Mê Hoặc” mạnh hơn.
Ảnh hưởng của “Mê Hoặc” chắc chắn sẽ gây gấp bội sát thương cho những kẻ có trí tuệ cơ bản nhất, ngược lại nếu nó không có trí tuệ cơ bản nhất chỉ tuân theo bản năng thì Alice mới còn chần chừ. Lần này đến chưa nổi 2 tháng đã gặp bao nhiêu sinh vật có trí khôn rồi, vậy đương nhiên ưu tiên “Mê Hoặc” sẽ cao hơn rồi.
Nở nụ cười Alice lại dạo quanh đám thuộc hạ của mình, đứa nào bị thương nặng trong trận chiến hôm trước liền dùng “Khâu Vá” hồi phục.
Chaporia
Bình Luận (0)