“Em không hỏi anh đi đâu sao?”
“Không tiện.”
“Không phải không tiện.”
Anh nhìn tôi.
“Là em không quan tâm.”
Tôi không phủ nhận.
Phó Ngôn Tự im lặng một lúc.
Sau đó lấy ra một chiếc hộp.
Là chiếc hộp đựng dây chuyền DP năm đó.
Tôi nhìn nó, nhíu mày.
“Anh giữ cái này làm gì?”
Anh mở hộp.
Bên trong không phải dây chuyền.
Mà là một chiếc nhẫn nhỏ bằng bạc.
Rất cũ.
Tôi nhận ra nó.
Đó là chiếc nhẫn anh mua cho tôi khi chúng tôi còn là sinh viên.
Rẻ tiền.
Không có đá quý.
Chỉ có một vòng bạc trơn.
Khi đó anh nói:
“Bây giờ anh chưa mua được thứ tốt hơn.”
“Sau này nhất định sẽ bù cho em.”
Tôi đeo chiếc nhẫn ấy rất lâu.
Sau này anh thật sự mua cho tôi rất nhiều thứ đắt tiền.
Nhưng lại quên mất lời hứa ban đầu không phải mua thứ tốt hơn.
Mà là yêu tôi tốt hơn.
Phó Ngôn Tự nói:
“Anh tìm lại được nó trong hộp đồ cũ.”
“Anh từng nghĩ, chờ mọi chuyện kết thúc, anh sẽ hỏi em có thể bắt đầu lại không.”
“Nhưng hôm nay nhìn thấy Lục Thanh ở tòa, anh bỗng hiểu ra.”
“Có vài sai lầm, không phải trả giá xong là được xóa sạch.”
“Có vài người, không phải muốn quay đầu là còn đứng ở đó.”
Anh đặt hộp lên nắp xe.
“Tuyên Tuyên, anh không cầu xin em tha thứ nữa.”
“Anh chỉ muốn trả lại cho em.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn cũ ấy.
Sau đó đóng hộp lại, đẩy về phía anh.
“Không cần.”
Phó Ngôn Tự sững người.
Tôi nói:
“Thứ này thuộc về Kiều Tuyên của rất nhiều năm trước.”
“Cô ấy đã không còn nữa.”
“Anh giữ hay vứt, tùy anh.”
Anh nhìn tôi, mắt đỏ lên.
“Tuyên Tuyên…”
Tôi mở cửa xe.
Trước khi lên xe, tôi quay đầu nói với anh câu cuối cùng.
“Phó Ngôn Tự.”
“Sau này đừng gửi hoa nữa.”
“Người đã đi rồi, hoa cũng không cần viếng.”
Sắc mặt anh trắng bệch.
Tôi ngồi vào xe, khởi động máy.
Lần này, anh không chặn đường.
Trong kính chiếu hậu, tôi nhìn thấy anh đứng một mình trong bãi xe trống trải.
Chiếc hộp nhỏ nằm trong tay.
Ánh đèn kéo bóng anh thật dài.
Nhưng tôi không còn thấy đau lòng nữa.
11
Một năm sau.
Tôi đại diện Kiều thị tham dự diễn đàn kinh tế quốc tế ở Nam Thành.
Sân khấu sáng rực.
Dưới khán đài là rất nhiều doanh nhân, nhà đầu tư, truyền thông.
Tôi mặc bộ suit màu trắng ngà, tóc búi gọn sau đầu.
Khi bước lên sân khấu, ánh đèn chiếu xuống khiến cả hội trường yên tĩnh vài giây.
Người dẫn chương trình giới thiệu:
“Tiếp theo, xin mời Kiều Tuyên, tổng giám đốc điều hành Kiều thị, chia sẻ về chiến lược đầu tư xuyên biên giới trong năm tới.
”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Tôi đứng trước micro.
Bình tĩnh nhìn xuống dưới.
Trong hàng ghế thứ ba bên trái, tôi thấy Phó Ngôn Tự.
Anh cũng nhìn tôi.
Ánh mắt trầm lặng.
Không còn cố chấp như trước.
Cũng không còn vẻ cao cao tại thượng.
Chỉ còn một loại tiếc nuối rất sâu.
Tôi chỉ lướt qua anh một giây.
Rồi bắt đầu bài phát biểu.
Ba mươi phút sau, hội trường vang lên tiếng vỗ tay kéo dài.
Sau diễn đàn, rất nhiều người tiến lên bắt tay tôi.
Có đối tác cũ.
Có nhà đầu tư mới.
Có vài phóng viên muốn phỏng vấn.
Tôi ứng đối từng người.
Tự nhiên, bình tĩnh, đúng mực.
Đến khi đám đông tản đi, Phó Ngôn Tự mới đi tới.
“Tuyên Tuyên.”
Tôi quay đầu.
“Phó tổng.”
Anh cười rất nhẹ.
“Chúc mừng em.”
“Bài phát biểu rất hay.”
“Cảm ơn.”
Chúng tôi đứng cách nhau một khoảng.
Không gần.
Cũng không xa.
Giống như hai người quen cũ gặp lại trong một buổi tiệc bình thường.
Anh nhìn tôi.
“Một năm nay, em sống tốt chứ?”
Tôi đáp:
“Rất tốt.”
“Anh nghe nói Kiều thị sắp mở chi nhánh ở Singapore.”
“Ừ.”
“Chúc em thuận lợi.”
“Cảm ơn.”
Cuộc đối thoại khách sáo đến mức gần như buồn cười.
Nhưng đây lại là kết cục tốt nhất giữa chúng tôi.
Anh im lặng một lúc.
Sau đó nói:
“Anh cũng sắp sang Đức.”
“Phó thị giao lại cho người khác rồi.”
Tôi gật đầu.
“Vậy cũng tốt.”
Anh nhìn tôi, bỗng cười khổ.
“Em thật sự không còn chút gì muốn hỏi anh sao?”
Tôi suy nghĩ.
Rồi nói:
“Có.”
Ánh mắt anh sáng lên rất khẽ.
Tôi hỏi:
“Dạo này Lục Thanh thế nào?”
Nụ cười trên môi anh cứng lại.
Rất lâu sau, anh đáp:
“Cô ấy bị tuyên án.”
“Gia đình cũng đã cắt đứt quan hệ.”
“Sau đó thế nào, anh không rõ.”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Anh hỏi:
“Em hỏi cô ấy làm gì?”
Tôi cười nhạt.
“Chỉ xác nhận một chút.”
“Người từng khiến tôi đau khổ lâu như vậy, bây giờ có sống tốt hơn tôi không.”
Phó Ngôn Tự nhìn tôi.
“Vậy kết quả thì sao?”
Tôi nhìn ly champagne trong tay.
“Có vẻ là không.”
Anh khàn giọng:
“Tuyên Tuyên, anh cũng không sống tốt.”
Tôi ngước mắt nhìn anh.
“Phó Ngôn Tự.”
“Đó không phải chuyện tôi cần quan tâm.”
Anh cụp mắt.
“Anh biết.”
“Từ lâu đã biết rồi.”
Không khí giữa chúng tôi yên tĩnh xuống.
Một lúc sau, có người gọi tôi từ phía xa.
Chaporia
Bình Luận (0)