Tôi ngước mắt nhìn cô ta.
“Lục Thanh, cô có nhầm không?”
“Tiền là cô chuyển.”
“Chứng cứ là tài vụ đưa.”
“Cảnh sát là Phó Ngôn Tự báo.”
“Tôi hủy hoại cô lúc nào?”
Sắc mặt Lục Thanh méo mó.
“Nếu không phải chị ép anh ấy, anh ấy sẽ không đối xử với tôi như vậy!”
Tôi bật cười.
“Đến bây giờ cô vẫn còn nghĩ là tôi ép anh ta?”
Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt cô ta.
“Cô thật sự không hiểu sao?”
“Phó Ngôn Tự bảo vệ cô nhiều năm như vậy, không phải vì anh ta yêu cô sâu đậm.”
“Chỉ là vì cô đủ yếu đuối, đủ đáng thương, đủ để anh ta thỏa mãn cảm giác được cần đến.”
“Nhưng một khi cô động vào lợi ích của anh ta, cô lập tức không còn đáng thương nữa.”
“Cô chỉ là một rắc rối cần bị xử lý.”
Mặt Lục Thanh trắng bệch.
“Chị nói bậy.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô không tin?”
“Vậy cô gọi cho anh ta thử xem.”
Tôi đưa điện thoại của mình đến trước mặt cô ta.
“Gọi đi.”
Lục Thanh trừng mắt nhìn tôi.
Nhưng một lúc sau, cô ta thật sự lấy điện thoại ra gọi.
Đầu dây vang lên rất lâu.
Không ai nghe.
Cô ta gọi lần thứ hai.
Vẫn không ai nghe.
Lần thứ ba, điện thoại trực tiếp bị tắt.
Lục Thanh đứng chết lặng tại chỗ.
Tôi nhàn nhạt nói:
“Quen không?”
“Cảm giác gọi cho một người hết lần này đến lần khác, nhưng người ta không nghe.”
“Cô mới chịu ba cuộc đã không nổi.”
“Còn tôi, đêm giao thừa ấy, bệnh viện gọi cho anh ta mười mấy cuộc.”
“Lục Thanh, bây giờ cô hiểu chưa?”
“Đây không gọi là báo ứng.”
“Đây gọi là công bằng.”
Mắt Lục Thanh đỏ ngầu.
Cô ta bỗng lao tới muốn tát tôi.
Nhưng còn chưa chạm được vào tôi, bảo vệ đã đẩy cửa bước vào giữ cô ta lại.
Tôi lùi nửa bước, chỉnh lại cổ tay áo.
“Đưa cô Lục ra ngoài.”
Lục Thanh giãy giụa, gào lên:
“Kiều Tuyên! Chị tưởng chị thắng sao?”
“Anh ấy không yêu chị!”
“Cho dù tôi thua, chị cũng chẳng thắng được gì!”
Tôi nhìn dáng vẻ thảm hại của cô ta.
Bỗng thấy rất vô vị.
“Lục Thanh.”
“Cô sai rồi.”
“Tôi thắng không phải vì giành được Phó Ngôn Tự.”
“Mà vì tôi không cần anh ta nữa.”
Cô ta bị kéo ra khỏi phòng tiếp khách.
Tiếng gào chói tai dần biến mất ngoài hành lang.
Tôi quay lại bàn làm việc.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính sát đất, phủ lên mặt bàn một lớp sáng dịu dàng.
Tôi nhìn lịch trình buổi chiều.
Ba giờ họp dự án mới.
Năm giờ gặp đối tác.
Bảy giờ ăn tối cùng Tống Nghiên.
Cuộc sống của tôi kín lịch.
Nhưng lần đầu tiên, từng ô lịch trình ấy đều thuộc về chính tôi.
10
Hai tháng sau, vụ của Lục Thanh có kết quả sơ bộ.
Cô ta bị truy cứu trách nhiệm về hành vi chiếm dụng và chuyển tiền trái phép.
Dù luật sư cố gắng bào chữa rằng cô ta bị người khác lợi dụng, nhưng chứng cứ quá đầy đủ.
Những tin nhắn cô ta từng gửi cho tài vụ, những cuộc gọi ra lệnh, những lần cô ta nhận lợi ích từ công ty vỏ bọc, tất cả đều trở thành dây thừng trói chặt cô ta.
Ngày mở phiên tòa, tôi không đi.
Không cần thiết.
Tống Nghiên lại rất hăng hái, xem tin tức xong gửi cho tôi một đống ảnh chụp màn hình.
“Cô ta khóc dữ lắm.”
“Còn nói mình bị tình yêu làm mờ mắt.”
“Thẩm phán hỏi tình yêu nào cho phép cô ta chuyển tiền công ty, cô ta câm luôn.”
Tôi nhìn tin nhắn, không nhịn được cười.
Tống Nghiên gửi thêm:
“Phó Ngôn Tự cũng có mặt.”
Tôi dừng tay.
Nhưng chỉ một giây.
Sau đó tiếp tục xem tài liệu.
Tống Nghiên lại gửi:
“Nghe nói Lục Thanh ở tòa nhìn thấy anh ta liền gào lên, nói tất cả là vì anh ta.”
“Cô ta nói nếu không phải anh ta cho cô ta hy vọng, cô ta sẽ không đến mức này.”
“Phó Ngôn Tự không đáp câu nào.”
“Ra khỏi tòa, phóng viên hỏi anh ta có hối hận không.”
“Anh ta nói có.”
Tôi nhìn chữ “có” kia.
Không có cảm giác gì đặc biệt.
Con người ta luôn hối hận sau khi mất đi.
Nhưng trên đời này, không phải sự hối hận nào cũng đáng được trân trọng.
Có những sự hối hận chỉ là ích kỷ đổi hình dạng.
Vì anh ta đau.
Vì anh ta mất.
Vì anh ta không còn được yêu vô điều kiện.
Không phải vì anh ta thật sự hiểu người khác từng đau thế nào.
Chiều hôm đó, tôi nhận được một bó hoa.
Hoa baby trắng.
Không ký tên.
Nhưng tôi biết là ai gửi.
Kèm theo một tấm thiệp.
Trên đó chỉ viết một câu.
“Tuyên Tuyên, xin lỗi.”
Tôi nhìn bó hoa hồi lâu.
Sau đó gọi trợ lý vào.
“Đem bỏ đi.”
Trợ lý hơi do dự.
“Kiều tổng, bỏ thật ạ?”
“Ừ.”
Cô ấy ôm bó hoa ra ngoài.
Tôi cúi đầu tiếp tục làm việc.
Tối đến, tôi tan làm hơi muộn.
Vừa xuống bãi xe, tôi nhìn thấy Phó Ngôn Tự đứng cạnh xe mình.
Anh mặc áo khoác xám đậm.
Cả người gầy đi rất nhiều.
Dưới ánh đèn bãi xe, sắc mặt anh có vẻ tái nhợt.
Tôi dừng bước.
“Phó tổng có việc?”
Anh nghe tôi gọi “Phó tổng”, ánh mắt khẽ đau.
“Tuyên Tuyên, anh sắp rời khỏi thành phố một thời gian.”
Tôi gật đầu.
“Chúc thuận lợi.”
Anh cười khổ.
Chaporia
Bình Luận (0)