Ánh sáng trong mắt anh tắt đi từng chút.

Tôi đứng dậy.

“Vào thôi.”

Lần này, Phó Ngôn Tự không ngăn tôi nữa.

Ngày hôm ấy, anh cuối cùng cũng đồng ý l/y h/ôn.

Khi ký tên, tay anh run rất rõ.

Còn tôi ký rất nhanh.

Nét chữ ngay ngắn.

Không hề do dự.

Giống như ngày tôi ký bản thỏa thuận ban đầu.

Sau khi thủ tục hoàn tất, tôi cầm giấy chứng nhận rời khỏi tòa.

Trời hôm đó rất xanh.

Xanh đến mức gần như không thật.

Tống Nghiên đứng ngoài chờ tôi.

Vừa thấy tôi đi ra, cô ấy lập tức chạy tới ôm tôi.

“Chúc mừng cậu.”

Tôi cười.

“Ừ.”

Chúc mừng tôi.

Cuối cùng cũng tự cứu mình ra khỏi cuộc hôn nhân ấy.

Phía sau, Phó Ngôn Tự cũng bước ra.

Anh nhìn tôi.

Có lẽ muốn nói gì đó.

Nhưng tôi không quay đầu.

Tống Nghiên khoác tay tôi.

“Đi ăn lẩu không?”

Tôi nghĩ một chút.

“Ăn.”

“Không phải bác sĩ bảo cậu ăn thanh đạm à?”

“Vậy ăn lẩu nấm.”

Tống Nghiên bật cười.

“Được, hôm nay cậu là lớn nhất.”

Chúng tôi vừa đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên tiếng Phó Ngôn Tự.

“Tuyên Tuyên.”

Tôi dừng lại.

Nhưng không quay người.

Anh đứng phía sau tôi, giọng rất nhẹ.

“Sau này… em phải sống thật tốt.”

Tôi nhìn con đường phía trước.

Ánh nắng rơi xuống vai, ấm áp hơn mọi ngày.

Tôi đáp:

“Đương nhiên.”

“Không có anh, tôi chỉ sống tốt hơn.”

09

Sau khi l/y h/ôn, cuộc sống của tôi không rối tung như nhiều người tưởng.

Ngược lại, nó yên ổn đến mức khiến tôi bất ngờ.

Không còn phải chờ tin nhắn của ai.

Không còn phải đoán tâm trạng của ai.

Không còn vì một người phụ nữ khác mà mất ngủ đến sáng.

Tôi đi làm đúng giờ.

Tan làm thì về nhà.

Thỉnh thoảng hẹn Tống Nghiên ăn cơm.

Cuối tuần đi học cắm hoa, học pha trà, học những thứ trước kia muốn học nhưng luôn bị trì hoãn vì Phó Ngôn Tự.

Trước kia, mọi kế hoạch của tôi đều xoay quanh anh.

Anh rảnh thì tôi rảnh.

Anh bận thì tôi đợi.

Anh muốn ăn gì, tôi học nấu món đó.

Anh nói thích phụ nữ dịu dàng, tôi liền cố gắng bớt sắc bén.

Anh nói không thích tôi kiểm soát quá nhiều, tôi liền giả vờ không thấy những vết son trên áo anh, không thấy tin nhắn Lục Thanh gửi lúc nửa đêm.

Bây giờ tôi mới nhận ra.

Tôi vốn cũng có cuộc đời của riêng mình.

Không cần ai ban phát.

Không cần ai lựa chọn.

Còn Phó thị thì không may mắn như vậy.

Sau khi Kiều thị rút hợp tác, vài đối tác khác cũng lập tức quan sát tình hình.

Khoản tiền ba mươi triệu kia kéo ra một chuỗi vấn đề.

Lục Thanh bị điều tra.

Cô ta ban đầu còn muốn đổ toàn bộ trách nhiệm lên một nhân viên tài vụ.

Nhưng người kia không phải kẻ ngốc.

Vừa bị kéo xuống nước, lập tức tung ra lịch sử trò chuyện, ghi âm cuộc gọi, hóa đơn chuyển khoản.

Trong đó có rất nhiều bằng chứng chứng minh Lục Thanh lợi dụng danh nghĩa Phó Ngôn Tự để yêu cầu tài vụ xử lý tiền.

Còn vì sao tài vụ dám nghe cô ta?

Rất đơn giản.

Trong Phó thị, ai cũng biết Lục Thanh là người được Phó tổng chống lưng.

Cô ta từng tự do ra vào văn phòng tổng giám đốc.

Từng dùng xe riêng của Phó Ngôn Tự.

Từng thay anh nhận quà tặng từ đối tác.

Từng trong buổi tiệc rượu, lấy thân phận “người thân cận nhất của Phó tổng” để nói chuyện với khách hàng.

Khi ấy Phó Ngôn Tự không phủ nhận.

Sự im lặng của anh chính là giấy thông hành tốt nhất cho cô ta.

Bây giờ xảy ra chuyện, tất cả đều quay lại cắn anh.

Hội đồng quản trị yêu cầu Phó Ngôn Tự tạm thời rời khỏi vị trí điều hành.

Mấy chú bác trong nhà họ Phó vốn đã không phục anh, lập tức nhân cơ hội gây sức ép.

Mẹ Phó đến Kiều thị tìm tôi thêm một lần.

Nhưng lần này, bà ấy thậm chí không gặp được tôi.

Trợ lý của tôi lịch sự nói:

“Kiều tổng đang họp. Nếu bà có việc công, xin gửi văn bản chính thức đến phòng pháp lý.”

Tôi ngồi trong phòng họp, nghe trợ lý báo lại.

Chỉ gật đầu.

“Sau này người nhà họ Phó đến, đều xử lý như vậy.”

Trợ lý đáp:

“Vâng.”

Cô ấy dừng lại một chút rồi nói:

“Kiều tổng, còn một việc.”

“Lục Thanh muốn gặp chị.”

Tôi ngẩng đầu.

“Cô ta ra rồi?”

“Được bảo lãnh tạm thời. Nhưng vụ án vẫn đang điều tra.”

Tôi cười.

“Gặp.”

Tống Nghiên biết tôi muốn gặp Lục Thanh, nhíu mày.

“Cô ta bây giờ chó cùng rứt giậu, cậu cẩn thận.”

Tôi đóng tài liệu.

“Mình chỉ muốn xem một chút.”

“Xem gì?”

“Xem cô ta còn diễn nổi không.”

Địa điểm gặp là một phòng tiếp khách ở Kiều thị.

Lục Thanh bước vào, gần như tôi không nhận ra cô ta.

Mới một tháng không gặp, cô ta đã gầy đi rất nhiều.

Váy trắng tinh tế trước kia không còn.

Tóc cũng không được chăm sóc kỹ lưỡng.

Nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn đầy oán độc.

Cửa vừa đóng lại, cô ta lập tức nói:

“Kiều Tuyên, chị hài lòng chưa?”

Tôi ngồi sau bàn, bình thản lật tài liệu.

“Cũng tạm.”

Cô ta cười lạnh.

“Chị đúng là độc ác.”

“Chỉ vì một người đàn ông không yêu chị, chị muốn hủy hoại tôi đến mức này?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...