“Không phải.”
“Không phải sao?”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Nếu cô ta không động đến tiền của Phó thị.”
“Nếu cô ta chỉ tiếp tục giả vờ yếu đuối, tiếp tục chen vào giữa chúng ta, tiếp tục dùng vài câu mập mờ khiến tôi bị người khác mắng là nhỏ nhen.”
“Anh có tỉnh ngộ không?”
“Anh có tin tôi không?”
“Anh có đứng về phía tôi không?”
Phó Ngôn Tự im lặng.
Câu trả lời đã quá rõ.
Tôi gật đầu.
“Cho nên đừng nói anh biết sai với tôi nữa.”
“Anh chỉ biết đau khi dao đâm vào người anh thôi.”
“Dao đâm vào tôi, anh chưa từng thấy.”
Phó Ngôn Tự đỏ mắt.
“Tuyên Tuyên, anh phải làm sao em mới chịu tha thứ?”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Trước mắt tôi bỗng hiện lên hình ảnh của năm tôi hai mươi tuổi.
Khi ấy Phó Ngôn Tự vừa từ châu Âu về.
Anh đứng dưới tán cây long não trước cổng trường, mặc áo khoác đen, tay cầm một cốc sữa nóng.
Tôi chạy về phía anh, vui đến mức suýt vấp ngã.
Anh đỡ lấy tôi, bất đắc dĩ nói:
“Chạy chậm một chút.”
Tôi hỏi anh:
“Anh có nhớ em không?”
Anh nhìn tôi, im lặng một lúc.
Sau đó khẽ đáp:
“Có.”
Chỉ một chữ ấy, tôi đã vui suốt rất nhiều ngày.
Khi đó tôi không biết, con người sẽ thay đổi.
Tình yêu cũng vậy.
Có những người chỉ thích bạn lúc bạn chưa đòi hỏi gì.
Chỉ cần bạn bắt đầu đau, bắt đầu muốn được ưu tiên, bắt đầu muốn được bảo vệ, họ sẽ cảm thấy bạn phiền.
Tôi thu hồi ký ức.
Bình tĩnh nói:
“Phó Ngôn Tự, tôi không cần anh làm gì cả.”
“Anh chỉ cần ký tên.”
08
Vụ kiện l/y h/ôn kéo dài hơn tôi dự đoán một chút.
Bởi vì Phó Ngôn Tự không chịu phối hợp.
Anh không tranh tài sản.
Không tranh bất cứ thứ gì.
Nhưng cứ kéo dài.
Luật sư của anh nhiều lần đề nghị hòa giải.
Tôi đều từ chối.
Lần hòa giải cuối cùng, chúng tôi gặp nhau ở tòa.
Phó Ngôn Tự gầy đi rất nhiều.
Bộ vest đen trên người vẫn phẳng phiu, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ kiêu ngạo lạnh nhạt ngày trước.
Anh nhìn tôi ngồi ở phía đối diện.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt chưa từng rời đi.
Thẩm phán hỏi:
“Hai bên còn khả năng hòa giải không?”
Tôi nói:
“Không.”
Phó Ngôn Tự khàn giọng:
“Tôi muốn nói riêng với cô ấy vài câu.”
Thẩm phán nhìn tôi.
Tôi im lặng vài giây rồi gật đầu.
Phòng hòa giải chỉ còn lại hai chúng tôi.
Phó Ngôn Tự lấy từ túi áo trong ra một chiếc phong bì.
Đặt trước mặt tôi.
Tôi không mở.
“Gì đây?”
Anh nói:
“Thư xin lỗi.”
Tôi nhìn phong bì trắng ấy.
Bỗng thấy hơi buồn cười.
Ngày xưa, tôi từng rất thích viết thư cho anh.
Viết lúc anh đi công tác.
Viết lúc anh sinh nhật.
Viết cả những ngày bình thường không có gì đặc biệt.
Tôi từng viết rất nhiều câu sến sẩm.
Nói rằng em nhớ anh.
Nói rằng hôm nay trời đẹp, em lại nghĩ đến anh.
Nói rằng sau này già rồi, chúng ta nhất định phải cùng nhau đi xem tuyết.
Phó Ngôn Tự chưa bao giờ viết thư lại cho tôi.
Anh nói chữ anh xấu.
Nói không quen làm mấy chuyện này.
Bây giờ anh lại viết.
Nhưng tôi đã không muốn đọc nữa.
Tôi đẩy phong bì trả lại.
“Không cần.”
Môi Phó Ngôn Tự mím chặt.
“Em xem một chút thôi cũng không được sao?”
“Không được.”
Anh cúi đầu, im lặng rất lâu.
Sau đó nhẹ giọng nói:
“Anh tìm thấy quyển nhật ký của em.”
Tôi hơi khựng lại.
Phó Ngôn Tự nói tiếp:
“Trong ngăn kéo phòng ngủ.”
“Anh không cố ý xem.”
“Nhưng nó rơi ra.”
Tôi không nói gì.
Anh cười khổ.
“Anh mới biết, hóa ra em đã từng thất vọng nhiều lần như vậy.”
“Ngày sinh nhật em, anh vì Lục Thanh sốt mà bỏ bữa tối với em.”
“Ngày kỷ niệm yêu nhau, anh nói phải tăng ca, nhưng thật ra là đi giúp Lục Thanh chuyển nhà.”
“Ngày em bị đau dạ dày phải đi cấp cứu, anh chỉ nhắn một câu bảo em gọi tài xế, vì lúc đó Lục Thanh đang khóc với anh.”
“Tuyên Tuyên, anh đọc từng trang.”
“Mỗi trang đều thấy mình giống một thằng tồi.”
Tôi nhìn anh.
“Không cần giống.”
“Anh vốn là vậy.”
Phó Ngôn Tự nghẹn lại.
Nếu là trước đây, tôi sẽ không nói lời nặng như vậy.
Tôi sợ anh đau.
Sợ anh giận.
Sợ chúng tôi cãi nhau.
Bây giờ tôi không sợ nữa.
Anh đau hay không, không liên quan đến tôi.
Anh hít sâu, giọng run run.
“Anh biết anh không xứng được tha thứ.”
“Nhưng anh vẫn muốn hỏi em một câu.”
“Tuyên Tuyên, mười năm này, trong lòng em, có phải chỉ còn lại hận không?”
Tôi nhìn ánh mắt đầy hy vọng mong manh của anh.
Bỗng nhiên hiểu ra.
Anh không phải muốn biết tôi hận anh bao nhiêu.
Anh chỉ muốn chứng minh, ít nhất tôi vẫn còn cảm xúc với anh.
Hận cũng được.
Oán cũng được.
Chỉ cần không phải không còn gì.
Tôi cúi mắt.
Một lúc sau, tôi nói:
“Không.”
Phó Ngôn Tự ngẩng lên.
Tôi bình tĩnh nhìn anh.
“Không còn hận nữa.”
“Tôi chỉ thấy mệt.”
“Hận một người cũng cần sức lực.”
“Phó Ngôn Tự, tôi không muốn lãng phí thêm bất cứ thứ gì cho anh nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)