“Anh chưa từng tin.”

“Bây giờ tận tai nghe rồi, cảm giác thế nào?”

Môi Phó Ngôn Tự khẽ động.

Nhưng không phát ra âm thanh.

Tôi cầm túi, đi ngang qua anh.

Lúc sắp ra khỏi cửa, tôi dừng lại.

“À, còn nữa.”

Tôi quay đầu nhìn Lục Thanh.

“Cô nói cô muốn lấy lại thứ vốn thuộc về mình.”

“Vậy khoản tiền ba mươi triệu chuyển qua công ty vỏ bọc ở Zurich, cũng vốn thuộc về cô à?”

Sắc mặt Lục Thanh thay đổi dữ dội.

Lần này, ngay cả lớp nước mắt cũng không che nổi sự hoảng sợ trong mắt cô ta.

Phó Ngôn Tự lập tức nhìn cô ta.

“Cái gì ba mươi triệu?”

Tôi mỉm cười.

“Phó tổng chưa biết sao?”

“Vậy về hỏi phòng tài vụ của anh đi.”

“Dù sao chữ ký phê duyệt cuối cùng là của anh.”

Nói xong, tôi rời khỏi quán cà phê.

Phía sau, giọng Lục Thanh hoảng loạn vang lên.

“Ngôn Tự, anh nghe em giải thích!”

Cánh cửa đóng lại.

Tôi đứng dưới nắng chiều.

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy lòng mình nhẹ đi một chút.

Không phải vì Phó Ngôn Tự cuối cùng cũng nhìn rõ cô ta.

Mà vì tôi không còn cần anh nhìn rõ để chứng minh mình trong sạch nữa.

07

Tin tức Phó thị bị điều tra nội bộ lan ra rất nhanh.

Ban đầu chỉ là tin đồn trong giới tài chính.

Sau đó có người tung ra tài liệu cho thấy một khoản tiền lớn của dự án châu Âu bị chuyển qua công ty trung gian không rõ nguồn gốc.

Công ty ấy bề ngoài do một người nước ngoài đứng tên.

Nhưng sau khi tra sâu, người hưởng lợi thực tế lại có quan hệ mật thiết với Lục Thanh.

Phó thị lập tức rơi vào khủng hoảng.

Cổ phiếu giảm liên tục.

Hội đồng quản trị yêu cầu Phó Ngôn Tự giải trình.

Cùng lúc đó, Kiều thị chính thức tuyên bố hủy bỏ kế hoạch hợp tác chiến lược với Phó thị.

Lý do rất đơn giản.

“Đối tác tồn tại rủi ro quản trị nghiêm trọng.”

Chỉ một câu.

Đủ để chặn đường lui của Phó thị.

Mẹ Phó lại gọi cho tôi.

Lần này, giọng bà ấy không còn vẻ cao cao tại thượng.

“Tuyên Tuyên, con có thể gặp mẹ một lần không?”

Tôi vốn không muốn đi.

Nhưng nghĩ một lúc, vẫn đồng ý.

Địa điểm là nhà cũ họ Phó.

Tôi từng đến đó rất nhiều lần.

Trước khi kết hôn, mẹ Phó luôn rất thân thiết với tôi.

Bà ấy nói, nhà họ Phó có được cô con dâu như tôi là phúc phận.

Sau khi kết hôn, thái độ ấy cũng chưa từng thay đổi quá rõ.

Chỉ là mỗi khi tôi và Phó Ngôn Tự cãi nhau vì Lục Thanh, bà ấy luôn nhẹ nhàng khuyên tôi.

“Đàn ông ấy mà, không thích bị quản quá chặt.”

“Con phải tin tưởng nó.”

“Lục Thanh là bạn cũ thôi, con so đo với cô ấy làm gì.

Lời nói mềm mại.

Nhưng từng câu đều bảo tôi nhường.

Tôi bước vào phòng khách.

Mẹ Phó ngồi trên sofa.

So với lần gặp trước, bà ấy tiều tụy đi rất nhiều.

Thấy tôi, bà ấy lập tức đứng dậy.

“Tuyên Tuyên.”

Tôi gật đầu.

“Bác gái.”

Hai chữ ấy khiến sắc mặt bà ấy hơi cứng.

Trước kia tôi gọi bà là mẹ.

Bây giờ thì không cần nữa.

Bà ấy miễn cưỡng cười.

“Con ngồi đi.”

Tôi ngồi xuống đối diện.

Người giúp việc bưng trà lên.

Là loại trà tôi từng thích nhất.

Mẹ Phó đẩy tách trà về phía tôi.

“Tuyên Tuyên, chuyện lần này, Ngôn Tự sai rồi.”

“Nó bị Lục Thanh che mắt.”

“Nhưng mấy năm nay nó đối với con thế nào, con cũng biết mà.”

Tôi ngước mắt.

“Con không biết.”

Mẹ Phó nghẹn lại.

Tôi nói:

“Nếu bác muốn nói chuyện công ty, vậy xin bác hẹn với bộ phận pháp lý của Kiều thị.”

“Nếu bác muốn nói chuyện l/y h/ôn, vậy xin bác hẹn luật sư của con.”

“Còn nếu bác muốn nói chuyện tình cảm, con nghĩ không cần thiết.”

Mắt mẹ Phó đỏ lên.

“Tuyên Tuyên, con thật sự nhẫn tâm đến vậy sao?”

Tôi nhìn bà ấy.

“Bác hỏi con nhẫn tâm sao?”

Tôi cười rất nhẹ.

“Đêm giao thừa đó, lúc con nằm trong bệnh viện, Phó Ngôn Tự không nghe máy.”

“Bác có biết không?”

Mẹ Phó không nói.

Tôi tiếp tục hỏi:

“Sau khi biết con mất đứa bé, việc đầu tiên bác quan tâm là sức khỏe của con, hay là dự án Kiều thị?”

Sắc mặt mẹ Phó trắng đi.

Tôi đứng dậy.

“Bác gái, người nhà họ Phó không có tư cách nói hai chữ nhẫn tâm với con.”

Đúng lúc ấy, cửa phòng khách mở ra.

Phó Ngôn Tự bước vào.

Anh rõ ràng không biết tôi cũng ở đây.

Vừa nhìn thấy tôi, anh sững lại.

“Tuyên Tuyên.”

Tôi không đáp.

Chỉ cầm túi chuẩn bị rời đi.

Anh bước nhanh tới chặn trước mặt tôi.

“Anh không biết mẹ gọi em đến.”

Tôi nhàn nhạt nói:

“Không quan trọng.”

“Tuyên Tuyên, chuyện khoản tiền kia, anh sẽ xử lý.”

“Anh đã báo cảnh sát.”

“Lục Thanh sẽ trả giá.”

Tôi nhìn anh.

“Đó là chuyện của Phó thị.”

“Không liên quan đến tôi.”

Anh mím môi.

“Anh biết.”

“Anh chỉ muốn nói với em, anh đã nhìn rõ rồi.”

“Anh thật sự biết sai rồi.”

Tôi không nhịn được cười.

“Phó Ngôn Tự, anh biết sai không phải vì anh tỉnh ngộ.”

“Mà vì Lục Thanh làm tổn hại lợi ích của anh.”

Anh như bị câu này đâm trúng, sắc mặt thoáng chốc tái đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...