Dứt lời, tôi xoay người đi về phía xe.
Phía sau, giọng Phó Ngôn Tự run rẩy vang lên.
“Kiều Tuyên.”
“Em thật sự không còn yêu anh nữa sao?”
Tôi dừng bước.
Một cơn gió thổi qua.
Lạnh đến mức mắt hơi cay.
Nhưng tôi không khóc.
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Phó Ngôn Tự.”
“Lúc tôi mất đứa bé, tôi đã không còn yêu anh nữa rồi.”
Nói xong, tôi lên xe.
Tài xế đóng cửa.
Xe chạy khỏi công ty.
Qua cửa kính, tôi nhìn thấy Phó Ngôn Tự vẫn đứng đó.
Trong lòng bàn tay anh là chiếc nhẫn cưới tôi vừa trả lại.
Anh cúi đầu, bả vai hơi cong xuống.
Giống như cuối cùng cũng hiểu.
Có những thứ mất đi rồi.
Không phải chỉ cần nói một câu xin lỗi là có thể tìm lại.
06
Ba ngày sau, Lục Thanh tìm tôi.
Cô ta hẹn tôi ở quán cà phê gần công ty.
Tin nhắn gửi đến rất khách sáo.
“Chị Tuyên, em muốn nói chuyện với chị. Về anh Ngôn Tự.”
Tôi nhìn màn hình, trả lời một chữ.
“Được.”
Tống Nghiên biết chuyện, lập tức muốn đi cùng.
“Cậu đi một mình không ổn đâu. Ai biết cô ta lại bày trò gì.”
Tôi cười.
“Yên tâm.”
“Người nên sợ không phải mình.”
Khi tôi đến, Lục Thanh đã ngồi bên cửa sổ.
Cô ta mặc váy trắng, tóc dài buông sau vai, sắc mặt hơi tái.
Dáng vẻ ấy quả thật rất dễ khiến người ta thương tiếc.
Thấy tôi, cô ta lập tức đứng dậy.
“Chị Tuyên.”
Tôi ngồi xuống đối diện.
“Có chuyện gì nói đi.”
Lục Thanh mím môi.
“Em biết chị hiểu lầm em.”
“Những năm này, em và anh Ngôn Tự thật sự không có gì.”
Tôi nhìn cô ta, không nói.
Cô ta cúi đầu, giọng nghẹn ngào.
“Em chỉ là… chỉ là ở nước ngoài nhiều năm, quen biết anh ấy từ sớm.”
“Anh ấy chăm sóc em, cũng chỉ vì tình nghĩa cũ.”
“Em chưa từng nghĩ sẽ phá hoại gia đình chị.”
Tôi cười nhẹ.
“Vậy sao?”
Mắt cô ta đỏ lên.
“Chị Tuyên, em biết chị mất đứa bé, tâm trạng không tốt.”
“Nhưng chị không thể đổ hết mọi lỗi lên đầu em.”
“Em cũng rất áy náy.”
“Sau khi biết chuyện, mấy đêm nay em đều không ngủ được.”
Tôi khuấy ly nước trước mặt.
“Không ngủ được mà vẫn có sức đăng vòng bạn bè à?”
Sắc mặt Lục Thanh hơi cứng lại.
Nhưng rất nhanh, cô ta lại cúi đầu.
“Em chỉ là quá buồn.”
“Có đôi khi, em cảm thấy mình cũng là người bị hại.”
Tôi bật cười.
“Cô bị hại chỗ nào?”
Lục Thanh ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt rưng rưng, nhưng đáy mắt lại giấu một tia không cam lòng.
“Chị có biết không, năm đó người anh Ngôn Tự thích vốn là em.
”
“Lúc ở châu Âu, bọn em đã ở bên nhau rất lâu.”
“Nếu không phải sau đó nhà em xảy ra chuyện, em phải rời đi, có lẽ người kết hôn với anh ấy đã là em.”
“Em chỉ lấy lại thứ vốn nên thuộc về mình.”
Tôi yên lặng nhìn cô ta.
Cuối cùng cũng nói thật rồi.
Lục Thanh có lẽ cho rằng câu này sẽ khiến tôi đau.
Nhưng không.
Tôi chỉ thấy buồn cười.
“Cô nói xong chưa?”
Cô ta ngẩn ra.
Tôi lấy điện thoại ra, đặt lên bàn.
Trên màn hình đang chạy ghi âm.
Mặt Lục Thanh lập tức biến sắc.
“Chị ghi âm?”
Tôi nhàn nhạt đáp:
“Không được sao?”
“Vừa hay để Phó Ngôn Tự nghe xem, cô gọi cái này là không muốn phá hoại gia đình người khác thế nào.”
Lục Thanh vội đứng dậy muốn giật điện thoại.
Tôi nghiêng người tránh đi.
Cô ta không chạm được vào điện thoại, nhưng vì động tác quá gấp, ly cà phê trên bàn bị hất đổ.
Nước cà phê nóng bắn lên váy trắng của cô ta.
Lục Thanh lập tức hét lên.
Tiếng động thu hút không ít ánh mắt trong quán.
Cùng lúc đó, cửa quán bị đẩy ra.
Phó Ngôn Tự bước nhanh vào.
Anh nhìn thấy Lục Thanh ôm tay, sắc mặt tái nhợt đứng trước mặt tôi.
Gần như theo bản năng, anh nhíu mày.
“Kiều Tuyên, em làm gì vậy?”
Tôi ngước mắt nhìn anh.
Rất tốt.
Lại đến đúng lúc.
Lục Thanh lập tức rơi nước mắt.
“Ngôn Tự, không liên quan đến chị Tuyên.”
“Là em không cẩn thận.”
“Chị ấy chỉ là tâm trạng không tốt.”
“Chị ấy muốn mắng em cũng bình thường.”
Câu nào cũng như khuyên nhủ.
Câu nào cũng đẩy tôi lên ghế bị cáo.
Nếu là trước kia, chắc tôi đã tức đến phát run.
Sau đó giải thích với Phó Ngôn Tự.
Nói không phải tôi.
Nói là Lục Thanh tự làm.
Nói cô ta cố ý.
Nhưng lần này, tôi chỉ cầm điện thoại lên, nhấn phát đoạn ghi âm.
Giọng Lục Thanh vang lên rất rõ.
“Chị có biết không, năm đó người anh Ngôn Tự thích vốn là em.”
“Nếu không phải sau đó nhà em xảy ra chuyện, em phải rời đi, có lẽ người kết hôn với anh ấy đã là em.”
“Em chỉ lấy lại thứ vốn nên thuộc về mình.”
Không khí xung quanh thoáng chốc yên tĩnh.
Sắc mặt Lục Thanh trắng bệch như giấy.
Phó Ngôn Tự đứng im tại chỗ.
Ánh mắt anh chậm rãi chuyển sang nhìn cô ta.
Lục Thanh lập tức hoảng loạn.
“Ngôn Tự, không phải như anh nghĩ đâu.”
“Em chỉ là nhất thời kích động.”
“Em không có ý đó.”
Phó Ngôn Tự không nói gì.
Tôi tắt ghi âm.
Đứng dậy.
“Phó Ngôn Tự, tôi từng nói cô ta có vấn đề rất nhiều lần.”
Chaporia
Bình Luận (0)