Thế giới lập tức yên tĩnh.
Tôi đặt điện thoại sang một bên, mở máy tính lên.
Trong hòm thư, luật sư gửi bản tiến độ vụ kiện.
Còn trợ lý của tôi gửi báo cáo rà soát Phó thị.
Tôi kéo đến trang cuối.
Ba tháng gần đây, Phó thị có một khoản tiền lớn chuyển qua công ty vỏ bọc ở nước ngoài.
Người phê duyệt là Phó Ngôn Tự.
Người thực hiện liên hệ bên ngoài là Lục Thanh.
Tôi nhìn cái tên ấy.
Ánh mắt chậm rãi lạnh xuống.
Hay lắm.
Nếu cô ta thích chen vào chuyện của tôi và Phó Ngôn Tự như vậy.
Vậy tôi sẽ cho cô ta đứng ở nơi sáng nhất.
Để tất cả mọi người cùng nhìn rõ.
Rốt cuộc cô ta là thứ gì.
05
Ngày thứ hai sau khi tôi rời đi, Lục Thanh đăng một bài trong vòng bạn bè.
“Tình cảm nhiều năm, cuối cùng vẫn không thắng nổi hiểu lầm.”
Không chỉ vậy, cô ta còn đăng kèm một bức ảnh.
Trong ảnh là sân bay châu Âu.
Một bàn tay đàn ông lọt vào góc ảnh.
Rất nhiều người nhận ra đó là tay của Phó Ngôn Tự.
Bên dưới có người bình luận.
“Thanh Thanh, đừng buồn, người hiểu cô nhất định sẽ hiểu.”
“Có vài người đúng là thích làm quá.”
“Đàn ông tốt bị quản chặt quá cũng mệt.”
Tôi xem xong thì cười.
Tống Nghiên giận đến mức suýt ném điện thoại.
“Cô ta còn dám ám chỉ cậu?”
Tôi uống một ngụm nước ấm.
“Cô ta không chỉ dám.”
“Cô ta còn muốn ép mình thành kẻ ác.”
Thủ đoạn của Lục Thanh thật ra chẳng cao minh.
Nhưng hiệu quả.
Cô ta chưa bao giờ trực tiếp nói mình vô tội.
Chỉ dùng vài câu mơ hồ, vài bức ảnh cố tình lộ góc, vài biểu cảm đáng thương.
Sau đó để người khác thay cô ta chỉ trích tôi.
Trước kia tôi từng giải thích.
Từng tức giận.
Từng cãi nhau với Phó Ngôn Tự vì những chuyện ấy.
Kết quả thì sao?
Phó Ngôn Tự luôn nói:
“Lục Thanh không có ý đó.”
“Em đừng suy diễn.”
“Cô ấy đã đủ đáng thương rồi, em đừng bắt nạt cô ấy.”
Tôi bắt nạt cô ta?
Tôi từng thật sự nghĩ mình có vấn đề.
Nghĩ có phải bản thân quá nhạy cảm, quá nhỏ nhen, quá không hiểu chuyện.
Mãi đến sau này, tôi mới hiểu.
Một người phụ nữ thật sự không có ý gì, sẽ không lần nào cũng xuất hiện đúng lúc, yếu đuối đúng lúc, rơi nước mắt đúng lúc.
Tôi nhấn giữ màn hình, lưu bài đăng của cô ta lại.
Tống Nghiên hỏi:
“Cậu định làm gì?”
Tôi nói:
“Đợi.”
“Đợi gì?”
“Đợi cô ta diễn thêm một chút.”
Kịch hay muốn hả dạ, phải để nhân vật chính đứng đủ cao.
Đứng càng cao, ngã mới càng đau.
Chiều hôm đó, Phó Ngôn Tự tìm đến công ty tôi.
Lễ tân gọi điện lên.
“Kiều tổng, Phó tổng muốn gặp chị.”
Tôi đang xem hợp đồng mới, nghe vậy cũng chẳng ngẩng đầu.
“Không gặp.”
“Anh ấy nói nếu chị không gặp, anh ấy sẽ đợi dưới sảnh.”
“Vậy để anh ấy đợi.”
Lễ tân im lặng vài giây.
“Vâng.”
Phó Ngôn Tự thật sự đợi suốt ba tiếng.
Đến khi tôi tan làm, anh vẫn đứng dưới sảnh.
Người qua lại đều nhìn anh.
Tổng giám đốc Phó thị trước nay cao ngạo lạnh nhạt, giờ đây lại đứng trước công ty vợ cũ chưa chính thức, dáng vẻ tiều tụy đến mức gần như chẳng còn chút thể diện.
Tôi vừa bước ra thang máy, anh đã lập tức đi tới.
“Tuyên Tuyên.”
Tôi nhìn anh.
“Có việc?”
Anh nhìn sắc mặt lạnh nhạt của tôi, môi mím chặt.
“Anh muốn nói chuyện với em.”
“Luật sư của em đã nói đủ rõ rồi.”
“Anh không nói chuyện l/y h/ôn.”
“Vậy càng không cần nói.”
Tôi vòng qua anh đi ra ngoài.
Phó Ngôn Tự nắm lấy cổ tay tôi.
Lực tay không nặng.
Nhưng tôi vẫn lập tức hất ra.
“Đừng chạm vào tôi.”
Anh cứng người.
Bàn tay dừng giữa không trung, cuối cùng chậm rãi buông xuống.
“Tuyên Tuyên, anh đã bảo Lục Thanh rời khỏi Phó thị.”
Tôi khựng lại.
Anh như nhìn thấy hy vọng, lập tức nói tiếp:
“Sau này anh sẽ không gặp cô ấy nữa.”
“Anh cũng đã xóa liên lạc của cô ấy.”
“Anh biết trước kia anh sai rồi.”
“Anh không nên để cô ấy xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta.”
“Tuyên Tuyên, em cho anh một cơ hội được không?”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
“Phó Ngôn Tự, anh cho rằng vấn đề chỉ là Lục Thanh sao?”
Anh sững sờ.
Tôi nói:
“Không phải.”
“Vấn đề là anh.”
“Là anh lần nào cũng chọn cô ta.”
“Là anh lần nào cũng bắt tôi nhường.”
“Là anh đứng trước mặt tôi, dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói rằng tất cả những chuyện khiến tôi đau lòng đều chỉ là chuyện nhỏ.”
“Chỉ là một bữa cơm.”
“Chỉ là một buổi xem kịch.”
“Chỉ là một sợi dây chuyền.”
“Chỉ là một chuyến cắm trại.”
“Chỉ là giao thừa.”
Tôi nhìn mắt anh đỏ lên.
Nhưng lòng tôi không còn chút dao động.
“Với anh, đó chỉ là.”
“Với tôi, đó là từng nhát dao.”
Phó Ngôn Tự im lặng.
Tôi rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.
Đưa cho anh.
Anh cúi đầu nhìn.
Là hộp nhẫn cưới.
Sắc mặt anh lập tức trắng đi.
“Tuyên Tuyên…”
“Tôi trả anh.”
Anh không nhận.
Tôi đặt thẳng vào tay anh.
“Đừng làm rơi.”
“Dù sao, nó cũng từng rất đắt.”
Chaporia
Bình Luận (0)