Tôi im lặng.
Không phủ nhận.
Cũng không an ủi.
Phó Ngôn Tự nhìn thái độ của tôi, hình như cũng không thất vọng.
Anh chỉ nhẹ giọng nói:
“Anh sắp kết hôn.”
Tôi hơi ngẩn ra.
Sau đó mỉm cười.
“Chúc mừng.”
Anh nhìn tôi rất sâu.
“Cảm ơn.”
“Cô ấy là bác sĩ tâm lý.”
“Bọn anh quen nhau ở Đức.”
“Cô ấy biết tất cả chuyện trước kia.”
“Từng hỏi anh còn yêu em không.”
Tôi không nói.
Anh tiếp tục:
“Anh nói, có.”
“Nhưng đó là chuyện của quá khứ.”
“Anh không còn tư cách quấy rầy em.”
“Cũng không muốn dùng một đoạn tiếc nuối cũ để làm tổn thương người hiện tại.”
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy Phó Ngôn Tự thật sự trưởng thành.
Không phải vì anh yêu tôi.
Mà vì cuối cùng anh cũng học được cách không làm phiền người khác bằng tình yêu của mình.
Tôi nói:
“Vậy đối xử tốt với cô ấy.”
Anh gật đầu.
“Anh sẽ.”
“Đừng để cô ấy trở thành Kiều Tuyên thứ hai.”
Cổ họng anh nghẹn lại.
Một lúc sau, anh trịnh trọng đáp:
“Không đâu.”
Gió chiều thổi qua.
Cánh hoa rơi xuống vai tôi.
Phó Ngôn Tự đưa tay như muốn giúp tôi lấy xuống.
Nhưng cuối cùng, anh dừng lại.
Chỉ nhẹ nhàng nói:
“Trên vai em có hoa.”
Tôi tự đưa tay phủi xuống.
“Cảm ơn.”
Anh thu tay về.
Giữ khoảng cách đúng mực.
“Tuyên Tuyên.”
“Ừ?”
“Em hạnh phúc không?”
Tôi nhìn bầu trời chiều.
Không nghĩ quá lâu.
“Hạnh phúc.”
Anh cười.
“Vậy là tốt rồi.”
Lúc quay lại sảnh cưới, Tống Nghiên đang chuẩn bị ném hoa cưới.
Thấy tôi, cô ấy lập tức gọi:
“Tuyên Tuyên! Mau lại đây!”
Tôi vốn định đứng ngoài xem.
Nhưng bị cô ấy và mấy phù dâu kéo vào giữa.
Tống Nghiên quay lưng lại, đếm lớn.
“Một.”
“Hai.”
“Ba.”
Bó hoa trắng tím vẽ một đường cong giữa không trung.
Cuối cùng rơi thẳng vào lòng tôi.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng reo hò.
Tống Nghiên cười đến mức không khép miệng.
“Tuyên Tuyên! Người tiếp theo là cậu!”
Tôi ôm bó hoa, bất đắc dĩ cười.
“Đừng nói lung tung.”
Mọi người vẫn ồn ào trêu chọc.
Tôi đứng giữa ánh đèn và tiếng cười.
Bỗng cảm thấy khoảnh khắc này thật đẹp.
Không phải vì bó hoa cưới tượng trưng cho một cuộc hôn nhân mới.
Mà vì tôi đã không còn sợ hôn nhân, cũng không còn cố chấp với nó.
Tôi có thể yêu.
Cũng có thể không yêu.
Có thể bước vào một mối quan hệ mới.
Cũng có thể sống một mình thật tốt.
Tất cả đều do tôi chọn.
Từ xa, tôi vô thức nhìn thấy Phó Ngôn Tự đứng cạnh lối ra.
Anh cũng nhìn thấy bó hoa trong tay tôi.
Ánh mắt thoáng dao động.
Nhưng rất nhanh, anh mỉm cười với tôi.
Một nụ cười bình thản.
Rồi xoay người rời đi.
Lần này, chúng tôi thật sự tạm biệt.
Không đau đớn.
Không oán hận.
Không tiếc nuối đến mức dây dưa.
Chỉ là hai con đường từng giao nhau, cuối cùng tách ra ở nơi nên tách.
13
Nửa năm sau, tôi nhận được thiệp cưới của Phó Ngôn Tự.
Thiệp được gửi đến công ty.
Thiết kế rất đơn giản.
Tên cô dâu là Hạ An.
Tôi nhìn một lúc rồi đặt xuống.
Tống Nghiên gọi video tới, vừa nghe chuyện đã trợn mắt.
“Anh ta gửi thiệp cho cậu làm gì? Khoe à?”
Tôi cười.
“Không giống.”
“Vậy cậu đi không?”
“Không.”
“Có gửi quà không?”
Tôi nghĩ một chút.
“Có.”
Tống Nghiên ngạc nhiên.
“Thật á?”
“Ừ.”
Tôi nhờ trợ lý chuẩn bị một phần quà cưới vừa đủ lịch sự.
Không quá đắt.
Không quá thân mật.
Kèm theo một tấm thiệp.
Tôi chỉ viết tám chữ.
“Chúc hai người bình an, trân trọng.”
Ngày hôn lễ của Phó Ngôn Tự, tôi đang ở Singapore ký hợp đồng.
Buổi tối trở về khách sạn, Tống Nghiên gửi tôi một tấm ảnh.
Là ảnh hôn lễ được ai đó đăng trên mạng.
Phó Ngôn Tự mặc vest đen.
Cô dâu bên cạnh mặc váy cưới rất đơn giản, cười dịu dàng.
Hai người đứng cạnh nhau, nhìn cũng xứng đôi.
Tống Nghiên nhắn:
“Cậu ổn không?”
Tôi nhìn ảnh.
Rồi trả lời:
“Ổn.”
Không phải giả vờ.
Thật sự ổn.
Tôi không còn khó chịu khi thấy anh bên cạnh người khác.
Cũng không còn muốn biết anh có hạnh phúc hay không.
Đối với tôi, Phó Ngôn Tự đã giống như một cuốn sách cũ.
Từng khiến tôi khóc.
Từng khiến tôi thức trắng đêm.
Từng khiến tôi yêu đến quên mình.
Nhưng bây giờ, tôi đã đọc xong trang cuối.
Gấp lại.
Đặt lên kệ.
Không cần đốt.
Cũng không cần mở lại.
Mấy ngày sau, tôi về nước.
Vừa xuống máy bay, trợ lý báo có người chờ tôi ở khu VIP.
Tôi tưởng là đối tác.
Không ngờ lại là Hạ An.
Cô ấy mặc áo khoác màu be, tóc ngắn ngang vai, khí chất rất ôn hòa.
Thấy tôi, cô ấy chủ động đứng dậy.
“Kiều tiểu thư, xin lỗi vì đường đột.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Hạ tiểu thư?”
Cô ấy mỉm cười.
“Bây giờ là Phó phu nhân rồi.”
Cách nói rất tự nhiên.
Không khoe khoang.
Cũng không khiêu khích.
Tôi cũng cười.
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn quà của chị.”
Chaporia
Bình Luận (0)