“Không cần khách sáo.”
Hạ An nhìn tôi, ánh mắt rất chân thành.
“Tôi đến gặp chị, không phải vì Ngôn Tự.”
“Tôi chỉ muốn nói cảm ơn.”
Tôi nhíu mày.
“Cảm ơn tôi?”
Cô ấy gật đầu.
“Anh ấy từng kể với tôi rất nhiều chuyện về chị.”
“Kể cả những chuyện anh ấy làm sai.”
“Trước khi kết hôn, tôi từng do dự.”
“Không phải vì anh ấy từng yêu chị.”
“Mà vì tôi sợ một người từng làm tổn thương vợ cũ, sẽ tiếp tục làm tổn thương vợ mới.”
Tôi nhìn cô ấy.
Hạ An nói tiếp:
“Sau đó tôi nói với anh ấy, nếu anh ấy vẫn còn muốn dùng tiếc nuối với chị để chứng minh mình sâu tình, vậy tôi sẽ không kết hôn.”
“Anh ấy im lặng rất lâu.”
“Rồi nói, người anh ấy cần đối diện không phải là chị, mà là chính anh ấy.”
“Về sau anh ấy thật sự thay đổi.”
“Không phải hoàn hảo.”
“Nhưng biết lắng nghe, biết giải thích, biết giữ khoảng cách với người khác, biết tôn trọng cảm xúc của tôi.”
Cô ấy dừng lại.
“Một phần là vì chị đã rời đi rất dứt khoát.”
“Nếu chị tha thứ năm đó, có lẽ anh ấy sẽ không bao giờ biết mình sai đến mức nào.”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Hạ tiểu thư, cô không cần cảm ơn tôi.”
“Tôi rời đi là vì chính tôi.”
“Không phải để dạy anh ấy trưởng thành.”
Hạ An mỉm cười.
“Tôi biết.”
“Cho nên tôi càng khâm phục chị.”
Cô ấy lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
“Tôi biết chuyện đứa bé.”
“Ngôn Tự mỗi năm đến ngày đó đều đi chùa thắp một nén hương.”
“Nhưng tôi nghĩ, chuyện này có lẽ nên trả lại cho chị quyết định.”
Tôi mở hộp.
Bên trong là một chiếc vòng bình an rất nhỏ.
Không quý giá.
Nhưng được giữ gìn cẩn thận.
Hạ An nói:
“Anh ấy không dám gửi cho chị.”
“Tôi hỏi anh ấy vì sao.”
“Anh ấy nói, sợ làm phiền chị.”
“Cho nên tôi mang đến hỏi chị một lần.”
“Nếu chị không muốn nhận, tôi sẽ đem về.”
Tôi nhìn chiếc vòng ấy rất lâu.
Trong lòng tưởng sẽ đau.
Nhưng không.
Chỉ có một chút chua xót rất nhẹ.
Như cơn gió thoảng qua vết sẹo đã lành.
Tôi đóng hộp lại.
Đẩy về phía cô ấy.
“Không cần.”
“Hãy để quá khứ yên nghỉ đi.”
Hạ An nhìn tôi.
Sau đó gật đầu.
“Được.”
Cô ấy cất hộp lại.
Trước khi đi, cô ấy nói:
“Kiều tiểu thư, chúc chị hạnh phúc.”
Tôi đáp:
“Cô cũng vậy.”
Chúng tôi bắt tay.
Rồi mỗi người đi về một hướng.
Tôi bước ra khỏi sân bay.
Gió cuối thu thổi qua.
Lá vàng rơi đầy lối đi.
Tài xế mở cửa xe cho tôi.
Tôi ngồi vào, nhìn thành phố ngoài cửa kính.
Bỗng nhiên nhớ đến đứa bé chưa từng gặp mặt ấy.
Nếu nó còn, bây giờ chắc cũng đã biết chạy, biết gọi mẹ.
Ý nghĩ ấy khiến mắt tôi hơi ẩm.
Tôi đưa tay đặt lên bụng dưới.
Rất nhẹ.
Trong lòng thầm nói:
“Xin lỗi con.”
“Cũng cảm ơn con.”
“Cảm ơn con từng đến bên mẹ một đoạn ngắn như vậy.”
“Sau này, mẹ sẽ sống thật tốt.”
Xe chạy qua con đường ven sông.
Ánh hoàng hôn phủ xuống mặt nước lấp lánh.
Tôi nhìn về phía trước.
Không còn bóng dáng của Phó Ngôn Tự.
Không còn Lục Thanh.
Không còn những đêm chờ đợi vô vọng.
Chỉ còn tôi.
Kiều Tuyên.
Một tôi hoàn chỉnh, tự do, bình thản.
14
Năm ba mươi hai tuổi, tôi gặp lại người từng giới thiệu luật sư l/y h/ôn cho mình.
Anh tên là Thẩm Hoài Cảnh.
Đối tác mới của Kiều thị.
Trước kia, chúng tôi chỉ gặp qua vài lần trong các cuộc họp.
Ấn tượng của tôi về anh rất đơn giản.
Lạnh nhạt.
Chuyên nghiệp.
Ít nói.
Trong một buổi tiệc thương mại, anh thấy tôi đứng ở ban công tránh rượu, liền đưa cho tôi một ly nước ấm.
Tôi nhận lấy.
“Cảm ơn.”
Anh nói:
“Cô uống rượu dễ đau dạ dày.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Sao anh biết?”
Thẩm Hoài Cảnh bình tĩnh đáp:
“Ba năm trước, cô từng phải rời một buổi họp giữa chừng vì đau dạ dày.”
Tôi nhìn anh.
“Trí nhớ tốt vậy sao?”
Anh im lặng một lúc.
“Chỉ là chuyện liên quan đến cô, tôi nhớ khá rõ.”
Tôi khựng lại.
Gió ban công thổi qua.
Ánh đèn trong đại sảnh phía sau ồn ào rực rỡ.
Còn trước mặt tôi, người đàn ông ấy vẫn bình tĩnh đến mức như đang nói chuyện thời tiết.
Tôi bật cười.
“Thẩm tổng, câu này dễ khiến người ta hiểu lầm đấy.”
Anh nhìn tôi.
“Không hiểu lầm.”
“Tôi đang theo đuổi cô.”
Tôi suýt sặc nước.
Thẩm Hoài Cảnh đưa khăn giấy tới.
Vẻ mặt vẫn nghiêm túc.
“Tôi biết cô từng có một cuộc hôn nhân không vui.”
“Cũng biết cô hiện tại có thể không muốn bước vào quan hệ mới.”
“Không sao.”
“Tôi không yêu cầu cô đáp lại ngay.”
“Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, từ hôm nay, nếu cô cần một người cùng ăn cơm, cùng xem triển lãm, cùng đi dạo, cô có thể cân nhắc tôi.”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Sau đó hỏi:
“Anh không sợ phiền sao?”
Anh đáp:
“Không.”
“Tôi không phải người dễ tin ai.”
“Tôi biết.”
“Tôi cũng sẽ không vì vài câu nói mà cảm động.”
“Tôi biết.”
“Có thể tôi sẽ từ chối anh.”
“Đó là quyền của cô.”
Tôi cười.
“Thẩm Hoài Cảnh, anh giống đang đàm phán dự án hơn là tỏ tình.”
Chaporia
Bình Luận (0)