Anh suy nghĩ một chút.

“Vậy tôi đổi cách nói.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt đen trầm mà nghiêm túc.

“Kiều Tuyên, tôi thích cô.”

“Không phải vì cô từng bị tổn thương nên muốn cứu cô.”

“Cũng không phải vì cô mạnh mẽ nên muốn chinh phục cô.”

“Tôi chỉ thích dáng vẻ cô là chính mình.”

“Cô không cần làm mặt trời.”

“Cũng không cần làm bến cảng.”

“Cô chỉ cần đứng đó.”

“Nếu cô muốn đi về phía trước, tôi có thể đi cùng.”

“Nếu cô muốn đi một mình, tôi sẽ không kéo cô lại.”

Trái tim tôi khẽ động.

Không mãnh liệt.

Không đau nhói.

Chỉ như một hạt giống nhỏ được đặt xuống vùng đất từng khô cằn.

Tôi không lập tức trả lời.

Chỉ nâng ly nước ấm trong tay.

“Vậy trước tiên, cùng ăn một bữa cơm đi.”

Khóe môi Thẩm Hoài Cảnh khẽ cong lên.

“Được.”

Tôi nhìn nụ cười rất nhạt của anh.

Bỗng cảm thấy, hóa ra bắt đầu lại không đáng sợ như tôi từng nghĩ.

Đáng sợ không phải yêu sai người.

Mà là vì yêu sai người, liền phủ định khả năng được yêu tử tế cả đời.

Tôi từng gặp một Phó Ngôn Tự.

Nhưng thế giới này không chỉ có Phó Ngôn Tự.

Tôi từng đi qua một mùa đông rất dài.

Nhưng mùa xuân vẫn sẽ tới.

Không phải vì ai mang đến.

Mà vì tôi đã tự mình bước ra khỏi nơi lạnh nhất.

15

Nhiều năm sau, khi có người hỏi tôi:

“Kiều tổng, quyết định đúng đắn nhất đời chị là gì?”

Tôi nghĩ rất lâu.

Không phải là tiếp quản Kiều thị.

Không phải là ký được dự án tỷ đô.

Cũng không phải là trở thành người mà rất nhiều cô gái trẻ ngưỡng mộ.

Tôi đáp:

“Là ngày tôi quyết định không chờ một người nữa.”

Người phỏng vấn hơi ngạc nhiên.

Tôi cười.

“Nhiều khi, thứ khiến phụ nữ mắc kẹt không phải tình yêu.”

“Mà là sự không cam lòng.”

“Không cam lòng vì đã yêu quá lâu.”

“Không cam lòng vì đã hy sinh quá nhiều.”

“Không cam lòng vì người mình chọn lại tệ đến vậy.”

“Nhưng sau này tôi hiểu, càng không cam lòng, càng phải rời đi.”

“Bởi vì ở lại không khiến quá khứ trở nên đáng giá.”

“Nó chỉ khiến tương lai tiếp tục bị chôn vùi.”

Buổi phỏng vấn ấy sau khi phát sóng đã được chia sẻ rất nhiều.

Có người nói tôi lạnh lùng.

Có người nói tôi tỉnh táo.

Có người nói tôi là hình mẫu phụ nữ độc lập.

Tôi đọc được vài bình luận.

Rồi tắt điện thoại.

Thẩm Hoài Cảnh đang ở trong bếp nấu mì.

Anh không giỏi nấu ăn.

Nhưng rất thích học.

Nghe thấy tiếng tôi bước vào, anh quay đầu hỏi:

“Đói chưa?”

Tôi dựa vào cửa bếp.

“Hơi đói.”

“Thêm trứng không?”

“Thêm.”

“Rau?”

“Không cần nhiều.”

Anh gật đầu, rất nghiêm túc ghi nhớ.

Tôi nhìn bóng lưng anh.

Bỗng nhiên bật cười.

Anh quay lại.

“Cười gì?”

Tôi nói:

“Không có gì.”

Chỉ là tôi bỗng nghĩ.

Ngày trước, tôi từng cho rằng hạnh phúc là phải yêu đến long trời lở đất, phải vì một người mà mất ăn mất ngủ, phải đau đến tận cùng rồi mới chứng minh tình yêu sâu đậm.

Sau này mới biết.

Hạnh phúc đôi khi rất đơn giản.

Là có người nhớ bạn không ăn được quá nhiều rau.

Là có người không cần bạn hỏi cũng sẽ nói hôm nay anh về muộn.

Là có người gặp người khác giới sẽ tự giác giữ khoảng cách, không phải vì sợ bạn giận, mà vì tôn trọng bạn.

Là khi bạn nói không vui, người ấy không bảo bạn làm quá.

Mà hỏi:

“Anh có thể làm gì để em dễ chịu hơn?”

Tôi từng mất một đứa bé.

Mất một cuộc hôn nhân.

Mất rất nhiều năm tự nghi ngờ.

Nhưng tôi không mất chính mình.

Chỉ cần còn giữ được chính mình, mọi thứ đều có thể bắt đầu lại.

Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn.

Từng ô sáng nối nhau trải dài đến tận chân trời.

Thẩm Hoài Cảnh bưng bát mì đến trước mặt tôi.

“Cẩn thận nóng.”

Tôi nhận lấy.

Hơi nóng bốc lên, làm mắt tôi hơi cay.

Anh nhíu mày.

“Sao vậy?”

Tôi lắc đầu.

“Không sao.”

Lần này, thật sự không sao.

Tôi cúi đầu ăn một miếng mì.

Rất bình thường.

Không xuất sắc.

Nhưng ấm.

Thẩm Hoài Cảnh ngồi đối diện, yên lặng nhìn tôi ăn.

Tôi ngẩng đầu hỏi:

“Anh không ăn à?”

“Nhìn em ăn trước.”

“Vì sao?”

Anh nói rất tự nhiên:

“Muốn chắc là em thích.”

Tôi nhìn anh.

Rồi chậm rãi cười.

Ngoài kia, gió đêm dịu dàng thổi qua.

Tôi bỗng nhớ đến rất nhiều năm trước, có một cô gái đứng trước cửa nhà hàng trong đêm tuyết, cố chấp chờ một người quay đầu.

Nếu có thể gặp lại cô ấy, tôi muốn ôm cô ấy một cái.

Nói với cô ấy rằng:

Đừng sợ.

Có một ngày, em sẽ không cần chờ ai nữa.

Có một ngày, em sẽ tự mình bước qua cơn tuyết ấy.

Có một ngày, người từng khiến em đau đến không thở nổi, chỉ còn là một cái tên cũ.

Còn em.

Em sẽ sống rất tốt.

Tốt đến mức, khi ngoảnh lại, chính em cũng thấy hả dạ.

Toàn văn hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...