Từ Lịch Phân Ca Đến Danh Sách Trúng Tuyển
Năm con trai tôi học lớp Mười Hai, thành tích của nó đột nhiên rơi từ top ba mươi toàn khối xuống tận hạng hai trăm.
Chủ nhiệm nói, dạo gần đây nó suốt ngày đi cùng một cô bé trông như “giang hồ mạng”.
Khi tôi tìm đến quán net, vừa hay thấy cô bé ấy đứng lên ghế, hung dữ mắng nó:
“Bài này cũng không làm được?”
“Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?”
Tôi đứng sững ở cửa.
Con trai tôi cúi đầu, trước mặt trải một đề toán.
Cô bé kẻ mắt đậm đến khoa trương, nhưng cây bút đỏ trong tay lại chấm từng bước giải rõ ràng rành mạch.
Vừa nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên của cô là nhét bao thuốc vào ngăn kéo.
Tôi vừa định lên tiếng, trước mắt bỗng trôi qua một dòng chữ:
【Cô ấy không hề kéo cậu ấy hư hỏng.】
【Cô ấy đang kéo cậu ấy ra khỏi game.】
【Nếu cô ấy có thể tham gia kỳ thi đại học, chắc chắn sẽ thi tốt hơn cậu ấy.】
Tôi nhìn tờ lịch phân ca cửa hàng tiện lợi bên tay cô, kín đặc công thức, lặng im.
“Ở đây ồn quá.”
“Hai đứa có muốn đổi chỗ làm bài không?”
01
Chuyện xảy ra vào học kỳ hai năm lớp Mười Hai của Chu Ngôn, lúc đó chỉ còn hơn một trăm ngày nữa là đến kỳ thi đại học.
Trước đó, nó vẫn luôn là niềm tự hào của tôi.
Top ba mươi toàn khối của một trường trọng điểm trong thành phố, họ hàng bạn bè gặp tôi đều khen một câu “biết dạy con”.
Tôi làm trưởng phòng tài chính ở bệnh viện thành phố, bình thường quản sổ sách không cho phép sai lệch dù chỉ một đồng, quản con trai cũng vậy.
Con đường tôi vạch sẵn cho nó rất rõ ràng: đỗ vào trường đại học tốt nhất trong tỉnh, học tài chính hoặc y khoa, tốt nghiệp rồi có một công việc ổn định, thể diện.
Nhưng kế hoạch hoàn hảo ấy sụp đổ sau một kỳ thi tháng.
Thành tích của Chu Ngôn tụt dốc không phanh, rơi thẳng xuống hạng hai trăm toàn khối.
Lúc giáo viên gọi điện tới, tôi tức đến mức tay cũng run lên.
Trong điện thoại, giáo viên ấp úng một lúc lâu mới nói:
“Chị Chu, trạng thái gần đây của em ấy không ổn lắm, có học sinh phản ánh em ấy gần đây không đi tự học buổi tối, thường xuyên ra vào quán net cùng một nữ sinh cùng khối. Thành tích của cô bé đó cũng không tệ, nhưng ăn mặc như dân bất hảo. Thời điểm nước rút như thế này, ai dính vào game hay yêu đương thì coi như tự hủy tương lai.”
Tôi cúp máy, trực tiếp xin nghỉ làm.
Dựa theo địa chỉ chủ nhiệm cung cấp, tôi tìm đến một quán net lụp xụp.
Đẩy cánh cửa kính đầy vết dầu mỡ ra, bên trong khói mù mịt, mùi thuốc lá rẻ tiền trộn với mùi mì gói xộc thẳng vào mũi.
Tôi tìm thấy hai đứa ở một góc.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại chặn đứng cơn giận ngay cổ họng.
Chu Ngôn không hề chơi game.
Trước mặt nó là một xấp đề toán kín đặc chữ.
Còn cô nữ sinh trong lời đồn thì đang giẫm một chân lên ghế nhựa, tay cầm bút đỏ, hung dữ chọc vào bài thi.
Tóc cô được kẹp gọn gàng bằng kẹp tóc, kẻ mắt đậm khoa trương, miệng mắng cực gắt:
“Bài này cũng không làm được?”
“Chuyên đề hàm số cậu học để làm cảnh à?”
“Cậu không phải nói muốn thi vào Đại học Tỉnh sao? Với cái trình bày như gà bới, cộng thêm cái đầu chẳng chịu động não thế này, cậu đỗ nổi không?”
Chu Ngôn cúi đầu, bình thường ở nhà còn dám cãi tôi, lúc này lại không dám hé một tiếng, ngoan ngoãn cầm bút tính lại từng bước trên giấy nháp.
Tôi đứng sững tại chỗ, cơn giận trong lòng bỗng không biết trút vào đâu.
Cô bé liếc thấy tôi.
Cô không hề khiêu khích, cũng không giả vờ như không có chuyện gì, phản ứng đầu tiên lại là chộp lấy bao thuốc rỗng trên bàn, nhét thẳng vào ngăn kéo bàn máy.
Trong mắt cô đầy vẻ đề phòng.
Như thể sợ tôi hiểu lầm, cũng như thể đã quá quen với việc bị người lớn hiểu lầm.
Tôi vừa hé miệng, còn chưa kịp nói một chữ, trước mắt bỗng trôi qua mấy dòng chữ phát sáng.
【Cô ấy không hề kéo cậu ấy hư hỏng.】
【Cô ấy đang kéo cậu ấy ra khỏi game.】
【Nếu cô ấy có thể tham gia kỳ thi đại học, chắc chắn sẽ thi tốt hơn cậu ấy.】
Tôi lập tức nhắm mắt, rồi mở ra.
Những dòng chữ như đạn mạc vẫn lơ lửng trước mắt.
Đây là cái gì?
Ảo giác do làm việc quá sức sao?
Tôi cố giữ bình tĩnh, ánh mắt vượt qua màn hình máy tính, rơi xuống bên tay cô bé.
Ở đó là một tờ lịch phân ca của cửa hàng tiện lợi.
Góc giấy đã sờn, mặt sau kín đặc công thức vật lý và từ vựng tiếng Anh.
Khoảnh khắc ấy, tôi nuốt ngược toàn bộ những lời định nói.
Hít sâu một hơi, giọng tôi bình tĩnh đến mức chính mình cũng bất ngờ:
“Ở đây ồn quá, hai đứa có muốn đổi chỗ làm bài không?”
Chu Ngôn đột ngột ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, rõ ràng tưởng đây là sự yên lặng trước cơn bão.
Cô bé cũng khựng lại, cảnh giác nhìn tôi.
“Đi thôi.”
“Sang nhà cô làm.”
02
Hai mươi phút sau, hai đứa đã ngồi trong phòng ăn nhà tôi.
Tôi vào bếp nấu hai bát mì cà chua trứng.
Khi bưng ra, mỗi đứa ngồi một đầu bàn.
Chu Ngôn giả vờ lật sổ lỗi sai, nhưng lòng bàn tay toàn mồ hôi.
Cô bé không động đũa.
Cô nhìn chằm chằm bát mì, khẽ nuốt nước bọt, rồi quay sang hỏi tôi:
“Cô ơi, ăn xong cháu có thể đi luôn không? Mười giờ cháu còn phải làm ca đêm.”
Tay tôi đang tháo tạp dề chợt dừng lại.
“Ca đêm? Cháu không phải học lớp Mười Hai sao?”
Cô bé cúi mắt, lớp kẻ mắt đậm lúc này trông vừa buồn cười vừa khiến người ta xót xa.
Cô tên là Lâm Tiểu Mãn.
Học cùng khối với Chu Ngôn, nhưng khác lớp.
Qua cuộc trò chuyện sau đó, tôi mới biết hoàn cảnh của cô.
Cha mất sớm, mẹ tái hôn, cha dượng là một kẻ nghiện cờ bạc lại nghiện rượu.
Gia đình cho rằng con gái đi học là lãng phí tiền, không chịu chu cấp bất cứ khoản nào.
Để mua tài liệu ôn tập và đóng lệ phí thi, ban ngày cô đến trường, ban đêm làm ca ở cửa hàng tiện lợi.
“Còn cách ăn mặc này của cháu…”
Tôi không nhịn được, chỉ lên mặt cô.
“Ca đêm ở cửa hàng tiện lợi thường gặp mấy tên say rượu.”
Lâm Tiểu Mãn nói rất bình thản, như đang kể chuyện của người khác, “Cháu trông hiền quá thì dễ bị bắt nạt, ăn mặc thế này, nhìn giống đứa thần kinh một chút, bọn họ sẽ không dám tùy tiện gây chuyện.”
Cô dừng lại, rồi nói thêm:
“Còn bao thuốc kia cũng vậy, là vỏ người ta bỏ lại trong cửa hàng, cháu cầm để làm màu, đặt trên bàn cho đỡ sợ thôi. Cháu chưa từng hút thuốc, cũng chưa từng rủ Chu Ngôn hút.”
Đúng lúc ấy, trước mắt tôi lại hiện lên đạn mạc.
【Đến cả bộ quần áo trên người cũng là đồ người họ hàng cho lại.】
【Mỗi ngày cô ấy chỉ ngủ bốn tiếng, phải uống cà phê hòa tan còn thừa trong cửa hàng để tỉnh táo.】
Tim tôi chợt thắt lại.
Tôi đẩy bát mì về phía cô, giọng dịu đi:
“Ăn mì trước đi, ăn xong cô sẽ lái xe đưa cháu đến cửa hàng.”
Chaporia
Bình Luận (0)