Chương 51: Bắn Tùm Lum
Vừa trở về ký túc xá, chưa vội lập khế ước với Erzabet, Simon đã đưa ra hàng loạt yêu cầu tiên quyết.
Không được giết người khi chưa có sự cho phép.
Khi cần nạp thể dịch, phải săn bắt quái vật.
Không được làm hại những người xung quanh dưới bất kỳ hình thức nào.
Phải phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện, vân vân.
Chính vì muốn cài cắm những điều khoản này vào điều kiện giao ước nên Simon mới từ chối Erzabet một lần.
Trong mắt Simon, Erzabet là kẻ sống thiên về cảm xúc và tùy hứng hơn cả con người. Thay vì mang lại cảm giác của một người cố vấn đáng tin cậy như Pier, cô ta có khả năng cao sẽ trở thành một kẻ gây rối trong Quân đoàn. Cậu buộc phải kiểm soát cô ta một cách triệt để.
Hơn nữa, tình thế hiện tại không phải là cậu cầu xin "Làm ơn hãy gia nhập Quân đoàn", mà là chính cô ta đang van nài để được gia nhập. Do đó, Simon đang kèo trên.
"Tôi nhắc lại lần nữa, đi cùng tôi đến đảo Roke có thể sẽ là một cuộc sống tù túng đấy. Phạm vi hoạt động chỉ gói gọn trong di tích của Pier và Rừng Cấm, chắc chắn sẽ không được tự do như bây giờ đâu."
"Vâng. Tiểu nữ hiểu rõ mà."
Erzabet cúi đầu đáp.
"Ngài muốn trói buộc tiểu nữ thế nào cũng được. Để được ở bên ngài, tiểu nữ nguyện cam chịu mọi thứ."
"......."
Con xác sống này, sao tự nhiên thái độ lại trở nên ngoan ngoãn quá mức vậy? Dù đứng trên lập trường của Simon thì việc này rất thuận lợi, nhưng cậu vẫn không khỏi cảm thấy có chút hoang mang.
"Cả thân xác lẫn linh hồn tiểu nữ đều thuộc về ngài. Đổi lại sự trung thành tuyệt đối ấy, thứ duy nhất tiểu nữ mong cầu..."
Đôi mắt cô ta sáng lên.
"Chính là tình yêu của ngài."
"......."
...Cảm giác áp lực ập đến dồn dập.
"Tôi là con người, còn cô là xác sống mà. Nếu cô muốn cái gì đó, ừm... kiểu như về mặt thể xác thì..."
"Nếu ngài muốn thì lại là chuyện khác, nhưng tiểu nữ sẽ không ép buộc."
Cô ta cười tủm tỉm.
"Hiện tại, chỉ cần ngài yêu thương, cưng chiều tiểu nữ là đủ rồi."
...Thật sự là áp lực ngàn cân.
Cái gì mà muốn tình yêu, cái gì mà muốn được cưng chiều, cả đời Simon chưa từng nhận được yêu cầu nào như thế này từ bất kỳ ai.
[Chậc chậc.]
Pier tặc lưỡi.
[Đổ đứ đừ rồi.]
“Vâng?”
[Không có gì.]
Dù sao thì, dù có nhiều điểm khiến cậu thấy áp lực, nhưng đổi lại được sự trung thành của cô ta thì những điều kiện này vẫn nằm trong mức chấp nhận được. Cuối cùng, Simon quyết định chính thức lập khế ước với Erzabet.
"Vậy, mời ngài tiến hành."
Nói rồi, cô ta dùng hai tay nắm lấy phần trên của chiếc váy và xé toạc sang hai bên.
"......Oái! Aa! Cô làm cái trò gì vậy!"
Simon đang lơ là mất cảnh giác liền giật bắn mình, vội vàng tự che mắt lại. Thấy phản ứng của cậu, Erzabet nghiêng đầu thắc mắc.
"Chẳng phải ngài bảo sẽ lập khế ước sao?"
Khi lồng ngực cô ta mở toang ra, một lõi năng lượng màu đen đang đập thình thịch như trái tim lộ diện. Simon khẽ hé những ngón tay đang che mặt, len lén nhìn vào cái lõi đó.
'Aaa, người đâu mà đáng yêu thế.'
Sao đến cả dáng vẻ xấu hổ cũng có thể dễ thương đến nhường này cơ chứ. Thật khó tin người này và kẻ mới vài phút trước còn trơ trẽn ép buộc lập giao ước bất công lại là cùng một người!
Cô cảm thấy lòng mình ngày càng rạo rực.
"Nào, nhanh lên!"
"......Hừm."
Simon chẳng còn cách nào khác đành tiến lại gần cô ta.
Cậu hít một hơi thật sâu rồi đặt tay lên cái lõi đang lộ ra giữa lồng ngực ấy. Ngay lập tức, Hắc Lực của cả hai bùng nổ và bắt đầu dao động điên cuồng.
"Hự!"
"Aaaaa!"
Đó là một khoảng thời gian đau đớn, nhưng khác với lần đầu tiên lập khế ước với Quân đoàn, quá trình này diễn ra rất nhanh.
Khi Hắc Lực dần ổn định, có thể thấy dòng Hắc Lực màu xanh đen đặc trưng của Simon cũng đang tuôn trào từ cơ thể cô ta.
[Kuhahaha! Chào mừng cô trở lại Quân đoàn! Erzabet!]
Pier lên tiếng. Cô chậm rãi đứng dậy.
"Đã lâu rồi tiểu nữ mới trở lại làm một xác sống bị trói buộc bởi giao ước."
Erzabet vươn đầu ngón tay ra, một sợi tơ nhện phóng vụt lên và dính chặt vào trần nhà.
Ngay khi Hắc Lực của cô bao phủ lên sợi tơ, nó chuyển sang màu xanh đen tỏa sáng lung linh. Trông nó không giống mạng nhện gớm ghiếc nữa mà tựa như một món đồ trang trí nội thất phát quang tuyệt đẹp.
Đối với Simon, điều này thật kỳ diệu.
Cảm giác cô thực sự đã trở thành xác sống thuộc quyền sở hữu của mình trở nên rõ rệt, khiến cậu thấy dường như mối quan hệ giữa họ đã thân thiết hơn trước.
[Thấy thế nào? Erzabet!]
"Ưm..."
Cô ta thu hồi sợi tơ nhện và mỉm cười rạng rỡ.
"Yếu nhớt đến mức khó tin. Chủ nhân quả nhiên vẫn chỉ là niu bi."
"......Hự!"
Simon với vẻ mặt tổn thương, lùi lại dựa lưng vào tường. Thấy cảnh đó, Pier cười khanh khách.
[Đã gia nhập Quân đoàn mà lại còn yếu hơn cả lúc là xác sống tự nhiên. Kể cũng trớ trêu thật đấy.]
Các xác sống trong Quân đoàn được kết nối với Hắc Lực của Chỉ Huy Quân đoàn. Chỉ Huy càng mạnh thì Quân đoàn càng mạnh. Tất nhiên, điều ngược lại cũng đúng.
Mặt Simon đỏ bừng hơn bao giờ hết. Pier thì cười ngặt nghẽo đến mức gập cả người lại như thể sắp chết vì cười.
"Là... là người mới nên xin lỗi nhé! Nhưng tôi đang theo học tại Kizen mà, chỉ cần một hai tháng nữa thôi chắc chắn sẽ...!"
"Dẫu vậy."
Cô lại một lần nữa tập trung Hắc Lực màu xanh đen trên đầu ngón tay, khuôn mặt ửng hồng.
"Đây là thứ Hắc Lực ôn hòa, khiến lòng người cảm thấy bình yên."
"......."
Tuy nhiên, vết thương lòng của chàng thiếu niên 17 tuổi vẫn chưa thể lành lại.
Simon sầm sập bước về phía giường và trùm chăn kín mít.
"Tôi đi ngủ đây."
[Kuhahahaha! Dỗi rồi! Dỗi rồi hả chàng trai!]
"Tôi yếu như sên là thật mà, có gì đâu mà dỗi với hờn."
"Ôi chao, đã làm tổn thương trái tim chủ nhân rồi, tiểu nữ xin tạ tội bên cạnh giường ngài đây."
"Cả hai người chim cút ngay!"
Tiếng cười của Pier và Erzabet vang vọng khắp căn phòng.
✦✧✦✧
Một nhiệm vụ trị giá tận 50 vàng. Cái nhiệm vụ mà đến Jane cũng phải nhăn mặt ấy, vậy mà cậu đã giải quyết xong chỉ trong vòng một ngày kể từ khi dịch chuyển đến đây.
Nếu quay lại Kizen ngay lúc này, có thể cậu sẽ bị nghi ngờ làm thế nào mà hoàn thành nhiệm vụ chỉ trong một ngày. Vì thế, Simon quyết định nhân tiện đã ra ngoài thì sẽ ở lại lãnh địa này và thỏa sức tu luyện cho Quân đoàn.
Simon cùng Pier và Erzabet đã tiến vào dãy núi phía Bắc của lãnh địa Arnish, nơi được cho là có quần thể Orc sinh sống quy mô lớn.
"Nào! Vậy thì thưa chủ nhân! Tiểu nữ xin bắt đầu phần hướng dẫn về loại nhện xác sống mà ngài sẽ điều khiển từ nay về sau, 'Nhện Tử Thi'."
Erzabet chống tay lên hông nói.
Xung quanh cô, những con nhện đã được Quân đoàn hóa để phục vụ cho việc huấn luyện của Simon đang bò lổm ngổm.
Không giống như bọn hài cốt có ngọn lửa Hắc Lực cháy trong hốc mắt, lũ nhện này có hiệu ứng ánh sáng xanh đen chập chờn ở đầu tám cái chân.
Lúc đó, Simon giơ tay lên.
"Ô kìa, chủ nhân. Buổi học còn chưa bắt đầu mà ngài đã có câu hỏi rồi sao?"
"Không, chuyện này không liên quan đến bài học."
Simon gãi đầu.
"Cô cứ định gọi tôi bằng mấy cái danh xưng kỳ cục như chủ nhân này nọ mãi sao?"
"Hô hô hô! Ngài ngại đấy à?"
Cô che miệng cười khiến Simon đỏ mặt quay đi chỗ khác.
"Không, không hẳn là thế, chỉ là nghe hơi..."
"Nếu ngài đã nói vậy thì tiểu nữ sẽ gọi ngài là Chỉ Huy. Tụi mình tiếp tục nhé."
Cô búng tay ra hiệu. Một con Nhện Tử Thi liền phun ra một sợi tơ dài từ miệng.
"Năng lực cốt lõi nhất của Nhện Tử Thi dĩ nhiên là khả năng tạo tơ, hay còn gọi là 'Mạng Nhện'. Nó vừa là kỹ năng trói buộc, vừa là kỹ năng di chuyển."
"Ừm."
"Nào, ngài hãy thử điều khiển hai con Nhện Tử Thi trước mặt, bắn tơ vào cái cây kia xem."
Simon gật đầu, kết nối với tư duy của hai con Nhện Tử Thi. Và ra lệnh.
'Bắn tơ.'
Phùt!
Phặp!
Những con Nhện Tử Thi phun tơ từ miệng, bắn chính xác vào thân cây. Sợi tơ vừa bắn ra đã xòe rộng, và khi chạm vào thân cây, nó lập tức bám chặt lấy mục tiêu.
"Làm tốt lắm ạ! Thông thường, tơ bắn từ miệng dùng để trói buộc, còn tơ bắn từ phần bụng dưới dùng để di chuyển."
Hai con Nhện Tử Thi vừa làm mẫu lúc nãy, lần này bắn tơ từ phần đuôi.
Sợi tơ bắn vút lên cao, dính chặt vào một cái cây lớn, con nhện bước tới vài bước rồi đu mình lên không trung.
Giống như đang đu dây, cơ thể con nhện di chuyển theo quỹ đạo con lắc đồng hồ.
'Wao! Di chuyển kiểu đó, nhanh hơn mình tưởng nhiều!'
Sau đó, nó bám phập vào cái cây mục tiêu và cắm ngập nanh độc vào. Vỏ cây bị khoét sâu, chất lỏng màu xanh lục chảy ròng ròng.
"Đến đây là hết phần kỹ năng liên hoàn cơ bản. Ngài có muốn thử không?"
"Đương nhiên là phải thử rồi!"
"Vậy mục tiêu là..."
Cô ta nhìn quanh quất rồi ánh mắt dừng lại ở một hướng. Cô ta cười khẩy.
"Tốt lắm. Lấy bọn Orc kia làm bia tập bắn đi."
Phía sau hàng cây, hai con Orc đang lù lù tiến tới, miệng phát ra những tiếng khò khè.
Da chúng màu xám ngoét, mũi tẹt như mũi lợn, và những chiếc răng nanh phát triển dị thường chìa ra khỏi miệng.
Orc Xám. Loài quái vật đang thống trị dãy núi quanh đây.
Đã từng có thời chúng là mối đe dọa đẩy Arnish đến bờ vực diệt vong.
'Tự nhiên lại thành thực chiến luôn.'
Nhưng dù sao sàn diễn cũng đã được dựng sẵn, chẳng có lý do gì để từ chối. Simon kết nối với tư duy của hai con Nhện Tử Thi, lúc này hai con Orc cũng đã phát hiện ra Simon và đang lao tới.
'Bắn tơ từ đuôi.'
Hai con Nhện Tử Thi xoay người, cắm tơ vào cái cây ở hướng ngược lại với hướng lũ Orc đang lao tới.
'Nhấc người lên một chút rồi lướt tới!'
Bộp.
Phập.
Lũ Nhện Tử Thi lao đi theo quỹ đạo con lắc. Tuy nhiên, có vẻ việc điều khiển bị lệch một chút, chúng lướt qua con Orc đang lao tới trong gang tấc.
"Ôi, tiếc quá!"
Erzabet chắn trước mặt Simon, định kích hoạt Hắc Lực. Nhưng Simon nắm lấy vai cô ta, kéo ra phía sau.
'Bắn!'
Phùt! Phùt!
Vận hành chéo. Cậu kết nối với tư duy của con nhện ở phía đối diện, ra lệnh bắn tơ từ miệng để phong tỏa chuyển động của lũ Orc.
-Khặc! Khừ...ặc!
Lũ Orc vùng vẫy cố thoát khỏi đám tơ nhện dính nhớp.
Đúng lúc đó, những con nhện đã bay đến điểm cuối của quỹ đạo con lắc liền quay ngược trở lại, ập vào lưng hai con Orc. Nanh độc cắm phập vào gáy, lũ Orc hét lên những tiếng như bị chọc tiết rồi ngã gục.
"Được rồi!"
Lũ Orc giãy giụa một hồi rồi cũng nằm im bất động khi chất độc lan tỏa khắp cơ thể.
"Tuyệt vời! Khả năng điều khiển của ngài đã đạt đến trình độ đáng nể rồi đấy ạ."
"Cỡ này chỉ là cơ bản thôi."
-Khặc!
-Khừ...khừ...ặc!
Đúng lúc đó. Có vẻ như gần đây có một bản doanh của lũ Orc, bọn Orc Xám liên tục xuất hiện từ trong rừng sâu.
"Số lượng khá đông đấy."
"Tiểu nữ trộm nghĩ đây là tình huống khá ổn để phô diễn sức mạnh của quân đoàn nhện."
[Ồ, đánh nhau à? Thả ta ra nữa nào chàng trai!]
Phân thân của Pier gắn trên đồng phục lên tiếng. Simon mở không gian phụ, Pier cùng đội quân hài cốt của Quân đoàn ùa ra như ong vỡ tổ.
"Đã lỡ thế này rồi, hay là chúng ta làm cho xứng đáng với cái giá 500 vàng nhỉ?"
[Hả?]
"Quét sạch hết các bản doanh Orc trên dãy núi này rồi hẵng quay về Kizen."
Như chỉ chờ có câu nói đó, Pier cười toét miệng.
[Và dùng xác của lũ khốn đó để bổ sung binh lực cho Quân đoàn!]
[Nghe thú vị đấy.]
Vừa tu luyện, vừa bổ sung binh lực, Tử Linh Sư thích nhất là những chuyện như thế này.
-Grừ...gào!
Lũ Orc mất đi đồng loại đang lao đến với khí thế hung tợn.
Pier và Erzabet mỗi người một tư thế chiến đấu, đám hài cốt và Nhện Tử Thi cũng phát ra những âm thanh đe dọa, chờ đợi lệnh.
"Nào, lên thôi."
Simon nhe răng cười.
Cuối cùng thì, lần đầu tiên, một sân khấu nơi cậu có thể phô diễn sức mạnh thực sự của Quân đoàn đã được thiết lập.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)