Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 11: Chiến đấu với mãnh hổ, nữ lang lo lắngChapter 11: Chiến đấu với mãnh hổ, nữ lang lo lắng
20px

Edit: Lumi

Những người không cùng đi săn đều ở lại đại bản doanh, Huyền Nguyên Đế ngồi ở vị trí chủ tọa và các đại thần bên cạnh đang bàn luận sôi nổi, các quý phụ quý nữ ở dưới thì tấn gẫu về chuyện gia đình, tạo nên bầu không khí vô cùng thư thái.

Đột nhiên, cách đó không xa truyền tới tiếng bước chân lộn xộn và tiếng vó ngựa đinh tai nhức óc, cảnh tượng rất hỗn loạn.

“Báo! Bệ hạ, trong bãi săn xuất hiện mãnh hổ, xin hãy mau...”

Thị vệ chưa kịp nói xong, bên kia đã truyền tới tiếng hổ gầm dữ tợn, những người ở đó chỉ cảm thấy mặt đất dưới chân cũng chấn động.

“Hộ giá! Hộ giá!”

Một đám thị vệ được huấn luyện tinh nhuệ nhanh chóng lao đến từ phía sau, không chỉ các quý phụ quý nữ sợ tái mặt, mà các đại thần quan viên bên cạnh Huyền Nguyên Đế cũng lập tức hoảng loạn.

Khi tiếng vó ngựa tới gần, con vật khổng lồ hung hữ tàn bạo đó dần xuất hiện trước mắt mọi người, tứ chi rắn chắc, móng chân sắc bén chìa ra ngoài, đuôi to dài cùng với những đường vân màu đen, cong cong vung vẩy như một cây roi thép, trên cái miệng trắng mọc ra những sợi râu dài, thỉnh thoảng nhe răng để lộ ra cái miệng to như chậu máu, mỗi cử động của nó đều toát lên hơi thở nguy hiểm.

“A!”

Một số quý phụ quý nữ yếu bóng vía bị dọa sợ đến mức ngất đi, những người còn lại dù miễn cưỡng giữ được vẻ đoan trang như Thẩm Linh Giáng cũng mềm nhũn chân cố trấn an tinh thần.

“Các vị mau rời khỏi đây!”

Từ phía sau, nhóm hoàng tử và các công tử thế gia do Nhị hoàng tử dẫn đầu cũng xuất hiện.

Thẩm Linh Giáng vô thức nâng mắt nhìn, chỉ thấy Ngụy Huyền Qua cưỡi ngựa bên cạnh Nhị hoàng tử với vẻ mặt nghiêm túc, không cười đùa cợt nhả như thường ngày, một tay cầm dây cương một tay nắm chặt trường cung, như thể đã sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Một nửa thị vệ hộ tống thánh giá rời đi, một nửa ở lại đối đầu với mãnh hổ.

“Gào!!”

Con hổ hung mãnh đó đột nhiên lại gào lên một tiếng, tiến lên vài bước vung móng chân sắc bén xé nát lều vải dựng ở xung quanh.

“A Giáng!!”

Bên tai truyền tới tiếng hét chói tai của mẫu thân, Thẩm Linh Giáng quay đầu ngẩn ra, từng mảnh vải rơi lả tả theo gió bay tới, còn chưa kịp phản ứng lại đã bị ai đó kéo mạnh ngã nhào xuống đất.

Người phía trước ôm chặt nàng lăn trên đất vài vòng, bàn tay che sau gáy mình ngăn cách với đất đá sắc nhọn trên đất.

Cuối cùng cũng dừng lại, Thẩm Linh Giáng mở mắt, là mùi vị quen thuộc, một giây sau người phía trước đã chống người dậy, quả nhiên là Ngụy Huyền Qua.

Thị vệ xung quanh lao lên bao vây mãnh hổ, nhận ra có người chặn đường đi, hai mắt con hổ đó híp lại, nhe nanh, tiếp theo nó nhảy lên một cái, dẫm một thị vệ ở dưới chân, tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên tứ phía, sau đó nó lại đột nhiên mở to cái miệng to như chậu máu cắn một thị vệ khác lao lên tấn công nó.

Gân cốt đứt đoạn, tiếng động vật gặm ăn khiến kẻ khác rùng mình.

Có lẽ biết tình hình trước mắt không ổn, nó không cố chấp hưởng thụ đồ ăn vừa bắt được, chỉ hất thi thể trong miệng đi.

Thi thể đầm đìa máu tươi tàn tạ bị hất văng tới ngay dưới chân Ngụy Huyền Qua, người nằm dưới khẽ run lên, sau đó hắn lập tức giơ tay che mắt Thẩm Linh Giáng lại.

“Nhắm mắt” Giọng nói trầm thấp của nam tử vang lên bên tai nàng, giọng nói luôn mang theo ý cười giờ đây lại trở nên trầm ổn đáng tin cậy.

Thẩm Linh Giáng nghe lời nhắm mắt lại, Ngụy Huyền Qua lập tức bế ngang nàng lên, vận khinh công nhảy vài bước, đưa nàng tới một nơi khá an toàn.

Thẩm Linh Giáng chỉ cảm thấy mất trọng lượng, bên tai truyền tới tiếng gió rít, sau đó bị người phía trước đặt xuống, vì hắn chưa lên tiếng nên nàng cũng chưa mở mắt.

“Huýt!”

Ngụy Huyền Qua đưa tay lên miệng khẽ huýt một cái, sau đó một bóng người mặc đồ đen nhanh chóng xuất hiện trước mặt, quỳ xuống hành lễ với hắn.

“Chủ tử” Là một giọng nam xa lạ.

“Bảo vệ cô nương thật tốt, nếu không thì đưa đầu tới gặp ta!” Giọng nói nghiêm nghị vang lên bên tai nàng.

“Rõ!” Tiếp theo lại nghe nam tử đó đáp một tiếng.

Thẩm Linh Giáng lập tức mở mắt, nhưng Ngụy Huyền Qua đã quay người rời đi từ lâu.

“Đệ ấy...”

“Cô nương, phải mau chóng rời khỏi đây.”

Thẩm Linh Giáng mím môi, trong mắt tràn ngập vẻ lo lắng.

Bên kia, Ngụy Huyền Qua thấy xung quanh mãnh hổ đã la liệt thi thể, ánh mắt trầm xuống.

Đột nhiên, hắn phát hiện Nhị hoàng tử đang quanh quẩn sau lưng nó, hình như định dùng chiêu “Đánh úp”, Ngụy Huyền Qua lập tức cảnh giác, vội lao vọt tới bên cạnh hắn ta, túm lấy cánh tay hắn ta nói: “Điện hạ, không được.”

Có câu nói “Không được động vào đuôi hổ”, nếu tấn công từ phía sau nó, thành công thì không nói, lỡ như thất bại, bị cái đuôi như cây roi sắt đó quật trúng thì chắn chắn không có kết cục tốt đẹp.

Sao Nhị hoàng tử lại không biết điều này được, chỉ là thấy đến giờ mọi người vẫn chưa thể thu phục được con súc sinh hung dữ này, trong lòng nóng vội, nên mới định chó cùng rứt giậu, bây giờ sau khi được Ngụy Huyền Qua khuyên ngăn, hắn ta ngẫm nghĩ hồi lâu cuối cùng cũng từ bỏ.

“A!!”

Lại thêm một công tử thế gia bị thương, mọi người cảnh giác hơn, nhìn con mãnh hổ nhe nanh há miệng định cắn kẻ đó.

Con ngươi Ngụy Huyền Qua co lại.

Không kịp nữa rồi!

Sau đó chỉ thấy hắn lao lên cây, động tác lưu loát nhanh nhẹn cài tên lên cung.

“Vụt vụt vụt!”

Ba mũi tên cùng bay đi, lao thẳng về phía mãnh hổ, con hổ đó nghe tiếng quay đầu lại, nhưng đã không kịp tránh, chỉ có thể miễn cưỡng gạt rơi hai mũi tên, vẫn bị một mũi tên trong số đó bắn trúng mắt.

“Gào! Gào!”

Cơn đau trong mắt truyền tới, mãnh hổ không chịu đựng nổi, gào thét chạy loạn xung quanh.

Đó là mũi tên hắn dùng bốn mươi phần trăm sức mạnh bắn ra, tuy không thể khiến con vật khổng lồ này chết, nhưng nếu trúng thì chắc chắn sẽ bị thương.

“Về loài thú dữ như hổ ấy mà, tuyệt đối không nên làm bừa, mà cần phải chuẩn bị đủ mọi thứ như cung tên, lưới, dây thừng,...Không được thiếu một cái nào cả” Trong đầu Ngụy Huyền Qua đột nhiên lại nhớ tới lời người đó từng nói.

“Lên cung nỏ!” Ngụy Huyền Qua hô lớn, rồi sai người đi tìm lưới và dây thừng tới.

Mũi tên bình thường đương nhiên không chuẩn xác bằng cung nỏ, hơn nữa cung nỏ có lực sát thương lớn, nếu bị bắn trúng thì bất kể là người hay là động vật cũng đều sẽ bị thương nặng.

Cung nỏ nhanh chóng được lấy ra, nhưng mãnh hổ tuy đã bị thương một bên mắt, nhưng vẫn còn một bên, chỉ thấy mắt trái của nó chảy máu tươi đầm đìa, mắt phải vẫn nhìn chằm chằm đám người vây quanh nó.

Cung nỏ trong tay mọi người đồng loạt bắn đi, bay về phía mãnh hổ ở giữa như mưa tên, nhưng suy cho cùng cũng không còn bất ngờ như lúc Ngụy Huyền Qua ra tay, con hổ đã có phòng bị vung móng vuốt lên hất rơi phần lớn mũi tên, chỉ có một vài cái may mắn bắn trúng người nó.

Trên người lại có thêm vài vết thương, mãnh hổ càng tức giận hơn, đột nhiên xoay ngoắt lại mau chóng chạy tới một gốc cây, mọi người con chưa kịp vây bắt, chỉ thấy nó đến gốc cây rồi nhảy vọt lên.

“Gào!”

Hổ bình thường có thể nhảy cao tới một trượng, Ngụy Huyền Qua suýt thì bị nó cào trúng chân, hắn lập tức nghiêng người đáp xuống đất.

Nhưng con hổ đó lại nhìn chòng chọc vào hắn, thấy Ngụy Huyền Qua nhảy từ trên cây xuống, lại gào thét lao đến.

“Mau ngăn con súc sinh đó lại!” Thấy Ngụy Huyền Qua gặp nguy hiểm, Nhị hoàng tử vội quát lên.

Những thị về cầm lưới đi lên định ngăn cản đều bị nó lần lượt né được, còn làm họ bị thương nặng.

Ngụy Huyền Qua xoay người, nhìn con vật khổng lồ đó để lộ ánh mắt hung ác đối với mình, toàn bộ răng nanh lộ ra ngoài, như muốn nuốt hắn vào trong bụng.

Ngụy Huyền Qua nhíu mày kiếm lại, vừa dẫn dụ mãnh hổ đuổi theo, vừa ra dấu với bên kia, sau đó lập tức có vài thị vệ lao lên, ném dây thừng trong tay chụp vào cổ mãnh hổ, rồi kéo dây thừng kìm hãm bước chân của nó.

Cổ mãnh hổ bị siết chặt, trong giây lát không thể di chuyển được, móng vuốt sắc bén cào lên mặt đất, không ngừng há miệng gầm lên giận dữ về phía Ngụy Huyền Qua, tiếng gầm đinh tai nhức óc.

“Tốt!” Nhị hoàng tử vỗ tay cười lớn nói: “Mau đem con...”

Còn chưa nói xong, con mãnh hổ đột nhiên thoát khỏi khống chế của mọi người, nhào thẳng về phía Ngụy Huyền Qua, mọi người đều sợ tái mặt.

“Huyền Qua!!”

May thay Ngụy Huyền Qua phản ứng cực nhanh, trong nháy mắt mãnh hổ nhào tới đã lập tức nhấc thanh kiếm trong tay lên, nhưng suy cho cùng vẫn không sánh bằng loài mãnh thú khổng lồ này, hắn nhanh chóng bị sức mạnh to lớn này đè chặt xuống đất.

Con hổ hung ác há cái miệng đẫm máu ra, hơi thở tanh nồng, như thể một giây sau hắn sẽ trở thành thức ăn trong bụng nó.

Mọi người nhìn hai bên tranh đấu, nhất thời không dám tiến lên, sợ chọc giận mãnh hổ, khiến Ngụy Huyền Qua rơi vào tình thế nguy hiểm hơn.

Ngụy Huyền Qua nghiến chặt răng chống cự lại áp chế của con vật phía trên.

Xem ra không giữ nó được rồi!

Trong nháy mắt Ngụy Huyền Qua dồn hết sức lực đạp mạnh vào bụng mãnh hổ, nhân lúc nó bị đau buông lỏng thì lăn vài vòng thoát khỏi móng vuốt của nó.

Vừa gượng đứng dậy, mãnh hổ lại lao về phía hắn, Ngụy Huyền Qua đánh đòn phủ đầu, nhảy vài bước cưỡi lên người nó.

Mãnh hổ lắc đầu giãy dụa, hai chân Ngụy Huyền Qua kẹp chặt nó đề phòng bị hất xuống, vừa nãy lúc thoát khỏi nó hắn đã ném kiếm đi mất nên bây giờ chỉ chiến đầu bằng tay không, Ngụy Huyền Qua nắm chặt tai nó, dồn toàn bộ sức đánh từng quyền lên đỉnh đầu nó.

Mãnh hổ đau đớn, gầm rú điên cuồng, Ngụy Huyền Qua bị nó lắc chao đảo, nhưng vẫn không dừng động tác lại, không biết đã đánh bao nhiêu quyền, con hổ dưới thân mới dần chậm lại.

“Huyền Qua, tiếp lấy!”

Bên kia, Nhị hoàng tử ném bội kiếm trong tay hắn ta qua, Ngụy Huyền Qua lập tức giơ tay nhận lấy, đứng trên người mãnh hổ, cắn răng đâm một kiếm vào đỉnh đầu nó, máu tươi bắn cao ba thước, con vật khổng lồ cuối cùng cũng ngã xuống.

“Không biết rốt cuộc bọn họ có thể bắt được con mãnh hổ đó không...”

“Khó nói.”

...

Bởi vì tất cả lều vải đã bị mãnh hổ phá hoại, mọi người không có chỗ nào để đi, chỉ có thể tụ tập lại một chỗ chờ mệnh lệnh của hoàng đế.

“Báo!”

Một thị vệ mang dáng vẻ nhếch nhác chạy đến quỳ xuống trước người Huyền Nguyên Đế.

“Bẩm báo bệ hạ, mãnh hổ đã bị thế tử Ngụy Quốc Công giết chết!”

“Tốt!!” Huyền Nguyên Đế vui mừng, cười lớn.

“Con trai của Ngụy công đúng là anh hùng!” Rồi ông nhìn sang Ngụy Biên Ngụy Quốc Công đứng bên cạnh, lớn tiếng khen ngợi.

Ngụy Quốc Công sợ hãi thi lễ, nói: “Bệ hạ quá khen.”

“Thế tử Ngụy Quốc Công? Đúng là không nhìn ra...”

“Chém chết mãnh hổ, đúng là nhân vật lợi hại.”

...

Tiếng bàn luận nhao nhao bên tai, Thẩm Linh Giáng lại không nghe lọt một chữ nào, trong lòng nàng thấp thỏm không yên, tựa như có thứ gì đó sắp phá lồng lao ra ngoài.

Sau đó chỉ thấy nàng cất bước, đi ra bên ngoài.

“Cô nương!”

Đi được nửa đường, Thẩm Linh Giáng đột nhiên nhấc váy chạy đi, Thu Lan chỉ có thể cuống quýt đuổi theo.

“Bây giờ bọn họ đang ở đâu?”

Không biết chạy được bao xa, trong mắt Thẩm Linh Giáng cuối cùng cũng xuất hiện bóng dáng quen thuộc đó.

“Biết...” Ngụy Huyền Qua đang nói chuyện với Toàn Hợp ở bên cạnh, đột nhiên phát hiện bóng dáng mảnh khảnh đứng ở gần đó thì dừng bước chân lại.

Hắn trả cái khăn trong tay cho Toàn Hợp rồi nhoẻn miệng cười với người ở cách đó không xa.

Thẩm Linh Giáng bị nụ cười rạng rỡ của hắn làm cho lóa mắt, nỗi lo trong lòng dần tan đi, nàng mím môi, bước về phía hắn.

Toàn Hợp rất tinh ý, âm thầm lặng lẽ rời khỏi.

Ngụy Huyền Qua đi nhanh về phía nàng, còn chưa đi được mấy bước đã bị người đó bổ nhào vào lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...