Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 12: Lưỡng tình tương duyệtChapter 12: Lưỡng tình tương duyệt
20px

Edit: Lumi

Ngụy Huyền Qua thoáng sững người, cúi đầu nhìn cơ thể mềm mại đang ôm chặt mình, một hồi lâu sau mới không thể tin nổi nói: “A Giáng...”

Thẩm Linh Giáng vẫn luôn cố chấp tin rằng “Dưa xanh hái không ngọt”, vì vậy vào lần đầu Ngụy Huyền Qua nói muốn chịu trách nhiệm với mình, nàng tự nhận không muốn làm “Kẻ cưỡng ép người khác” nên đã ngay lập tức bác bỏ, từ sau khi chuyện đó xảy ra nàng chưa từng nghĩ đến việc cắt đứt quan hệ với hắn, nhưng quả thực đã trở nên xa cách hơn nhiều, nếu sau đó không có những lời nói chân thành từ tận đáy lòng của hắn thì có lẽ Thẩm Linh Giáng vẫn sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình.

Tiểu đệ đệ mà nàng luôn cho rằng vẫn còn chút tính tình trẻ con đã lặng lẽ trưởng thành thành một nam nhân có thể gánh vác mọi việc.

Chân thành bày tỏ tâm ý, không ngừng làm nàng vui vẻ, hành động liều mình cứu giúp trước đó, ra lệnh cho thuộc hạ bảo vệ mình, từng chuyện từng chuyện một khiến Thẩm Linh Giáng không kìm được dần dần bị con người kiêu ngạo bất kham này phá vỡ lớp phòng bị.

Vừa rồi là lần đầu tiên nàng chạy cuống cuồng mặc kệ hình tượng như vậy, người khác chỉ nói hắn “Chém chết mãnh hổ” uy phong lẫm liệt, nhưng nàng biết trong quá trình đó nhất định đã phải bỏ ra rất nhiều công sức, sợ hắn bị thương là thứ nhất, muốn nói rõ tâm ý của mình với hắn là thứ hai, cho nên nàng mới nóng vội như vậy.

Ngụy Huyền Qua đương nhiên muốn tiếp tục hưởng thụ cái ôm ấm áp của người trong lòng, nhưng nãy hắn vừa giết hổ, máu tươi bắn hết lên người mình, bây giờ trên áo bào đang dính đầy vệt máu, e rằng mặt cũng không sạch sẽ, sợ sẽ làm bẩn y phục của nàng, nghĩ vậy, hắn bèn nhẹ nhàng đẩy nàng ra.

Hai người tách ra, tay của Ngụy Huyền Qua đỡ lấy cánh tay nàng.

Có lẽ là do vừa rồi ở xa, nàng không nhìn thấy rõ, bây giờ mới phát hiện áo bào trên người hắn bị máu nhuộm đỏ một nửa, trên cổ và mặt đều dính máu, trái tim Thẩm Linh Giáng chợt nhảy lên.

“Sao lại nhiều máu vậy, bị thương chỗ nào rồi?”

Thấy nàng nhíu mày lo lắng, Ngụy Huyền Qua mỉm cười rồi mới nói: “Không phải máu của ta, là máu bị dính lúc giết hổ.”

Nghe hắn nói vậy, trái tim Thẩm Linh Giáng mới bình ổn lại.

“A Giáng.”

Hắn gọi nàng một tiếng, rồi lại thấy nàng lấy một cái khăn tay từ trong tay áo ra, giơ tay lau mặt cho mình.

Lực đạo trên mặt rất nhẹ nhàng, Ngụy Huyền Qua cúi đầu nhìn nàng, hàng mi dài cong vút khẽ lay động, khuôn mặt tinh xảo điểm chút phấn son, khí chất trầm ổn dịu dàng, lúc này đây người trong lòng đang lau mặt cho mình, trái tim Ngụy Huyền Qua đập lỡ một nhịp, hắn giơ tay nắm lấy tay nàng.

Thẩm Linh Giáng đang chăm chú lau vết máu trên mặt giúp hắn thì bị hắn nắm lấy tay, động tác khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, lại chạm phải ánh mắt sáng ngời chan chứa tình cảm kia, trái tim nàng chợt rung lên dữ dội, trong mắt thoáng hiện chút hoảng loạn, cơn kích động vừa rồi cũng tan biến gần hết, chỉ cố giữ bình tĩnh, rút tay ra khỏi tay hắn, rồi đặt khăn vào bàn tay hắn.

“Đệ tự lau tiếp đi.”

Nói rồi bèn quay người rời đi.

Ngụy Huyền Qua nhìn cái khăn trong tay, nâng lên mũi hít một hơi thật sâu, tràn ngập mùi hương trên người nàng, hắn mỉm cười ngây ngốc rồi bước đuổi theo người phía trước.

“A Giáng, đợi ta với!”

Tiếng bước chân phía sau truyền tới, tuy Thẩm Linh Giáng không dừng lại nhưng bước chân đã chậm hơn.

Ngụy Huyền Qua người cao chân dài, rất nhanh đã đuổi kịp, đi sóng vai với nàng, lại nhìn xung quanh, không có ai, cho nên lớn gan hơn một chút, thử nắm lấy tay của nàng.

Ngón tay mềm mại của nàng run lên, Ngụy Huyền Qua cứ tưởng nàng sẽ hất ra, nhưng không ngờ nàng lại khẽ xòe tay nắm lấy tay hắn, hắn vui mừng hôn siết, lòng như nở hoa, cho nên lại được một tấc tiến thêm một thước luồn vào kẽ ngón tay nàng, để hai người đan mười ngón tay vào nhau, quả nhiên nàng vẫn không từ chối, nụ cười của Ngụy Huyền Qua lập tức kéo dài đến tận mang tai.

Sau khi quay về, Huyền Nguyên Đế lại khen ngợi hắn trước mặt mọi người một phen, nói rằng có công hộ giá, sau đó sai người ban thưởng bảo kiếm, hoàng mã quái*,.

..Và rất nhiều thứ khác tạm chưa nói đến.

*Hoàng mã quái: Là một loại áo khoác màu vàng đặc biệt do hoàng đế ban thưởng. Trong triều đại nhà Thanh, hoàng mã quái là vinh dự cao quý, thường chỉ ban cho những quan viên có công lớn.

Cuộc săn bắn đã bị mãnh hổ làm loạn, lại sợ có thêm mãnh thú khác xuất hiện nên Huyền Nguyên Đế hạ lệnh mọi người đi về phủ.

Trịnh thị không đến, Ngụy Quốc Công tụ tập với các đại thần ở phía trước, Ngụy Huyền Qua bèn cưỡi ngựa đến trước đầu xe ngựa Thẩm Linh Giáng ngồi để hộ tống bọn họ.

Thẩm Linh Giáng và mẫu thân ngồi chung xe ngựa, nhân lúc Ngụy thị đang nghỉ ngơi, nàng khẽ vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy bóng dáng cao lớn phía trước đang điều khiển ngựa đi chậm rãi theo tốc độ xe ngựa của bọn họ, như thể cảm nhận được, Ngụy Huyền Qua ở phía trước lập tức quay đầu, bàn tay ngọc của nữ tử vén rèm, để lộ khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt long lanh lặng lẽ nhìn hắn, phát hiện là nàng, Ngụy Huyền Qua kéo dây cương quay đầu.

Đi đến bên cạnh xe ngựa, Thẩm Linh Giáng nhìn thấy bàn tay kéo dây cương của hắn, sững người.

Ngụy Huyền Qua cúi đầu nhìn theo tầm mắt nàng, trên những ngón tay thon dài mạnh mẽ buộc một dải băng màu trắng, hơi thấm màu máu, thực ra tay của hắn đã bị thương từ lúc bảo vệ nàng, sau đó lại dốc toàn lực giáng đòn chí mạng vào mãnh hổ, cho nên tuy chưa bị thương đến gân cốt, nhưng lại không tránh khỏi bị thương ngoài da, vừa rồi thay y phục cũng tiện thể bôi thuốc lên luôn.

Hắn khẽ mỉm cười một cái, sau đó nói: “Không sao đâu, vết thương ngoài da thôi.”

“Vậy cũng phải cẩn thận chút, ngày thường đừng để dính nước, mấy chuyện nhỏ cứ sai hạ nhân làm là được.” Thẩm Linh Giáng căn dặn.

Ngụy Huyền Qua lại cảm thấy nàng giống hệt như một nương tử đang căn dặn phu quân nhà mình, trong lòng chợt ấm áp, mỉm cười đáp lại: “Được, ta nhất định sẽ nhớ kỹ lời dặn của A Giáng.”

Người trước mắt đột nhiên không gọi mình là “Tỷ tỷ” nữa, Thẩm Linh Giáng cảm thấy không quen lắm, nàng bèn rũ mắt xuống, ánh mắt lóe lên.

Bỗng có một vật mềm mại nhảy vào lòng, Thẩm Linh Giáng cúi đầu nhìn.

“Vừa nãy ở trong bãi săn chưa nhìn kỹ, con thỏ này đúng là rất đẹp.” Ngụy Huyền Qua nhìn con thỏ linh động trong lòng nàng nói: “Quả thật rất hợp với A Giáng.”

Cũng đúng là mạng lớn, vừa rồi trong lúc hỗn loạn, may mà Thu Lan vẫn luôn ôm nó, nếu không thì chẳng biết giờ đã bỏ mạng chỗ nào rồi.

Nghe hắn nói vậy, Thẩm Linh Giáng thương tiếc vuốt ve đầu con thỏ trong lòng, rồi nâng mắt nhìn hắn nói: “Cảm ơn.”

Cũng không biết là cảm ơn hắn đã tặng con thỏ này cho nàng hay là đang cảm ơn hắn đã cứu giúp trong bãi săn.

Ngụy Huyền Qua nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng, trong lòng ngứa ngáy, âm thầm nhẫn nhịn rồi mới nói: “A Giáng thích là được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...