Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 13: Nữ lang thơmChapter 13: Nữ lang thơm
20px

Edit: Lumi

“Phế vật!” Trong thư phòng, một nam tử mặc mãng bào màu trắng đang nổi trận lôi đình đập vỡ những thứ trên bàn.

“Bốp bốp.”

Người quỳ trước bàn bị đập vỡ đầu, nhưng vẫn cúi gằm xuống, không dám lên tiếng.

“Đại hoàng tử...”

“Câm miệng! Một đám phế vật vô dụng! Bổn cung nuôi các ngươi có ích gì?” Đại hoàng tử nhìn người chảy máu be bét quỳ trước mặt, mặt mũi bẩn thỉu, trong lòng càng chán ghét hơn.

Mãnh hổ trong bãi săn chính là hắn ta sai người thả vào, cố ý bỏ đói mấy ngày mấy đêm là để vào ngày đi săn có thể bắt gọn đích tử của vị trung cung kia, ai ngờ bọn họ lại chạy thoát, sau đó còn kinh động đến thánh giá, cũng may người bên dưới đã sớm xóa dấu chân ngựa, mãnh hổ cũng đã chết, mới không bị điều tra ra, nếu không thì tai họa này không thể chỉ dùng từ huynh đệ đấu đá nhau để hình dung được.

Điều khiến hắn ta bất ngờ là một kẻ vẫn luôn bình thường, chỉ biết ăn chơi trong mắt mọi người lại có thể tự tay giết chết mãnh hổ, hôm đó khi bắt hổ hắn ta cũng đứng ở bên cạnh nhìn, thân thủ của Ngụy Huyền Qua rất tàn nhẫn và quyết liệt, hoàn toàn khác với vẻ bất tài vô dụng hắn thường thể hiện.

Ngụy Huyền Qua?

Hắn ta lại quăng nghiên mực trên bàn đi, là hắn ta lơ là, chưa từng phát hiện bên cạnh tên đích tử đó lại có mãnh tướng như vậy.

Xem ra sau này cũng sẽ trở thành một mối nguy lớn đối với hắn ta, đại hoàng tử nhíu mày nghĩ, trong mắt tràn ngập sát khí.

Nhưng hắn ta lại quên rằng, lúc nhỏ Ngụy Huyền Qua cũng là nhân vật số một số hai trong số những hoàng tử và thư đồng, thông minh lanh lợi, tài năng và học vấn đều xuất sắc, là người đến cả Huyền Nguyên Đế cũng từng khen ngợi, nhưng trong một lần Huyền Nguyên Đế kiểm tra việc học hành, ánh hào quang của hắn quá chói mắt, lấn át cả các hoàng tử, khiến sau đó hắn liên tục bị công kích và xa lánh, mặc dù có Nhị hoàng tử bảo vệ, nhưng những lời lăng mạ và khinh thường công khai lẫn ngấm ngầm ấy cũng đã làm tổn thương tâm hồn non nớt của hắn, dần dần hắn hiểu ra đạo lý “Cây cao đón gió”, từ đó thu lại tài năng, quân tử lục nghệ* đều bình thường, và cũng từ đó hắn tự tạo nên vỏ bọc vô dụng, chỉ biết ăn chơi trác táng trong mắt mọi người.

*Quân tử lục nghệ: lễ (lễ nghĩa), nhạc (âm nhạc), xạ (bắn cung), ngự (cưỡi ngựa) thư (thư pháp) và số (Toán học) Những người đàn ông xuất sắc trong sáu nghệ thuật này được cho là đã đạt đến trạng thái hoàn hảo, gọi là một quân tử.

“Có tra ra được gì không?”

Ngụy Huyền Qua đi trên hành lang, theo sau là một nam tử cầm đao mặc trang phục màu đen.

“Không có, mọi dấu vết trong bãi săn đều đã bị xử lý sạch sẽ.”

“Chuyện này không hề đơn giản.” Ngụy Huyền Qua dừng bước, hai tay chắp sau lưng.

Thông thường trong bãi săn sẽ có người dọn dẹp sân bãi loại bỏ nguy hiểm trước, săn bắn chỉ là một thú vui mà thôi, người bên dưới tuyệt đối sẽ không để những con thú dữ nguy hiểm đó xuất hiện làm thân thể vàng ngọc của các hoàng tử bị thương, nhưng lần này lại có thú dữ xuất hiện trong bãi săn, hơn nữa ban đầu mãnh hổ còn đứng ở ngay gần chỗ hắn và Nhị hoàng tử, may mà hắn nhanh trí bảo vệ Nhị hoàng tử rời đi trước, nếu không thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, nếu nói chuyện này hoàn toàn chỉ là ngoài ý muốn thì hắn không tin.

Tranh đoạt hoàng vị, huynh đệ tương tàn, trong lịch sử loại chuyện này đã xuất hiện vô số lần, hành vi thả hổ giết người này, hắn cho rằng đám hoàng tử lòng lang dạ thú muốn leo lên bảo tọa hoàn toàn có thể làm được.

“Nhập Tứ, lần này ngươi làm rất tốt, nên thưởng.” Ngụy Huyền Qua sâu xa nói.

Nam tử mặc trang phục màu đen đó ngẩng đầu lên, người này không ai khác chính là người đã nhận lệnh Ngụy Huyền Qua bảo vệ Thẩm Linh Giáng ngày hôm đó, cũng là ảnh vệ của hắn, biệt hiệu Nhập Tứ.

Trong tình huống bình thường, Ngụy Huyền Qua sẽ không sử dụng ảnh vệ bên người, thứ nhất là không muốn để lộ thực lực của mình, thứ hai là không muốn làm người khác hoài nghi, nhưng tình hình hôm đó quá hỗn loạn, hắn cũng có trách nhiệm của mình, không thể phân thân được, cho nên để bảo vệ Thẩm Linh Giáng, hắn không thể không gọi ảnh vệ ra, cũng may Nhập Tứ không phụ sự ủy thác, không để nàng bị thương dù chỉ một sợi tóc.

Đầu không chém được, vậy thì chỉ có thể thưởng.

“Tạ thế tử gia.” Cống hiến sức lực cho chủ nhân vốn là trách nhiệm của y, nguyên tắc người làm ảnh vệ phải tuân theo chính là “Nói ít làm nhiều”, vậy nên Nhập Tứ chỉ ôm quyền hành lễ tạ ơn, không nói thêm gì nữa.

Vài ngày sau, Ngụy Huyền Qua nghe nói mẫu thân mời cô mẫu cùng đi dâng hương, nói rằng lần này hắn săn thú gặp nguy hiểm, may mà không bị thương đến tính mạng, là phật tổ phù hộ, nên thành tâm đến bái phật một phen.

Ngụy Huyền Qua nghe cũng có Thẩm Linh Giáng trong số đó thì vui vẻ nói với Trịnh thị rằng mình cũng muốn đi cùng, Trịnh thị nghĩ có nam tử đi theo hộ tống cũng tốt nên gật đầu đồng ý.

Đến ngày đi dâng hương, phủ đệ hai nhà không ở cùng một đường, vì vậy họ tự xuất phát riêng, đến chân núi chùa Linh Sơn thì hội họp lại.

Thẩm Linh Giáng bước xuống xe ngựa, thấy Ngụy Huyền Qua cưỡi ngựa đến thì hơi ngẩn ra.

Không ngờ hắn cũng tới đây.

Hắn trở mình xuống ngựa đi đến bên cạnh xe ngựa đỡ Trịnh thị xuống xe, sau đó mới đến trước mặt bọn họ.

“Cô mẫu” Ngụy Huyền Qua chắp tay thi lễ với cô mẫu rồi lại ngẩng đầu nhìn nàng: “A Giáng...Tỷ tỷ.”

Suy cho cùng cũng đang ở trước mặt người lớn, hắn lại xưng hô như trước đây.

Thẩm Linh Giáng vẫn thản nhiên như thường, hành lễ với Trịnh thị.

Đường lên núi hơi khó đi, xe ngựa đi đến nửa đường bọn họ đã xuống xe, Ngụy Huyền Qua thấy vậy cũng không tiện tự mình cưỡi ngựa nên cũng bỏ ngựa lại đi cùng bọn họ.

Thẩm Linh Giáng khẽ nhấc váy đi lên trước, Ngụy Huyền Qua thì đi phía sau nàng.

Có lẽ do chân dẫm phải cục đá, thân hình nàng lảo đảo, Ngụy Huyền Qua nhanh tay nhanh mắt, bước lên trước đỡ lấy nàng.

“Cẩn thận chút.”

Bàn tay nóng rực đỡ lấy eo, chung quy cũng là ở trước mặt nhiều người, giờ đây hai người đã khác với trước kia, chỉ thấy Thẩm Linh Giáng hơi đỏ mặt, vùng ra.

Ngụy Huyền Qua bèn buông tay, chuyển qua đỡ lấy cánh tay nàng.

“Ta đỡ tỷ đi nhé.”

Không muốn tranh luận với hắn dẫn đến bị nghi ngờ, Thẩm Linh Giáng không từ chối, chỉ đành để hắn đỡ mình đi hết đoạn đường núi này.

Đến đại điện trong chùa, hai mẫu thân quỳ xuống bái phật, Thẩm Linh Giáng cũng làm theo bọn họ.

Tuy Ngụy Huyền Qua không tin mấy chuyện thần tiên quỷ quái này, nhưng thấy bọn họ nghiêm túc như vậy, hắn cũng giả bộ quỳ xuống theo.

Lúc dập đầu xuống đất, Ngụy Huyền Qua lại len lén quay đầu nhìn Thẩm Linh Giáng ở bên cạnh, chỉ thấy vòng eo nhỏ nhắn của nữ tử cong xuống, hai bàn tay mềm mại ấn trên đất, trán khẽ chạm đất, rõ ràng là động tác có phần thô tục nhưng lại được nàng làm trông rất tao nhã.

Có lẽ là bị phát hiện, Thẩm Linh Giáng hơi chống người lên nhìn hắn.

Ngụy Huyền Qua cũng không tránh né, mỉm cười với nàng.

Thiếu niên tuấn tú nở nụ cười rạng rỡ, trông có vài phần tinh nghịch như một đứa trẻ.

Thẩm Linh Giáng chợt ngẩn ra, người trước mặt và đứa trẻ đáng yêu năm nào như chồng chéo lên nhau, đột nhiên cảm thấy tuổi thơ như chỉ mới ngày hôm qua, chớp mắt một cái, hắn đã trở thành một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất.

Ngụy Huyền Qua không biết cảm xúc trong lòng nàng, chỉ thấy nàng ngẩn ngơ nhìn mình, trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào.

Đến trưa, sau khi cùng nhau ăn bữa cơm chay xong, Trịnh thị cảm thấy mệt mỏi nên cáo lui trước, trở về gian phòng đã sắp xếp sẵn để nghỉ ngơi, những người còn lại cũng tự về phòng mình.

Thẩm Linh Giáng đang ở trong phòng đọc kinh phật, đột nhiên cửa phòng khẽ vang lên, tiếp theo một ống tay áo rộng của nam nhân xuất hiện trên bàn.

“A Giáng đang đọc gì vậy?”

Hơi thở nam tử phả vào sau tai nàng.

Thẩm Linh Giáng quay đầu lại nhìn, quả nhiên là Ngụy Huyền Qua, hắn ngồi sau lưng nàng, hai người kề sát nhau, bốn mắt giao nhau, hơi thở hòa quyện.

Suy cho cùng vẫn chưa thể thích ứng nhanh vậy được, Thẩm Linh Giáng lập tức quay người đi, lật vài trang kinh phật trên bàn, nhưng thực ra chẳng đọc được mấy chữ.

“A Giáng không muốn để ý đến ta sao?” Ngụy Huyền Qua gác đầu lên bả vai nàng.

“Không có chuyện đó.” Thẩm Linh Giáng nghe ra vẻ tủi thân trong lời nói của hắn, không kìm được quay đầu nhìn hắn.

Ai ngờ lại bị Ngụy Huyền Qua nắm bắt thời cơ, tiến lên trước hôn lên bờ môi hắn mong nhớ ngày đêm.

Thẩm Linh Giáng cứng đờ người, lưỡi của hắn đã chui vào trong.

Bỏ đi, đã là người mình thích thì cứ mặc kệ hắn vậy, nàng mơ hồ nghĩ.

Hôn xong, Ngụy Huyền Qua nhìn đôi mắt long lanh, gò má ửng đỏ, đôi môi hé mở thở dốc của nàng, ngọn lửa trong lòng cháy càng mạnh hơn.

Thẩm Linh Giáng đối diện với ánh mắt nóng bỏng của hắn, mím môi, xấu hổ quay đầu đi.

Đột nhiên sau lưng như có thứ gì đó chọc vào mình, Thẩm Linh Giáng là một cô nương đã sớm hiểu chuyện đời, suy nghĩ một chút là biết ngay đó là thứ gì, nàng lập tức ngồi im không dám cử động.

Ngụy Huyền Qua nhìn chỗ áo bào đột nhiên nhô lên giữa hai chân, thầm thở dài một tiếng, sau đó bình tĩnh dịch về sau.

Đang xấu hổ bối rối, tay nàng chợt bị nắm lấy rồi đeo vào thứ gì đó, nàng cúi đầu nhìn, là vòng tay mỡ dê nàng vẫn luôn muốn lấy lại trước đây, nàng ngẩn ra.

“Lúc đó thấy nàng không nỡ, nên cố ý lấy nó lại.”

Thẩm Linh Giáng vuốt ve vòng ngọc hơi lạnh đó, nghĩ về lời hắn nói, không ngờ hắn lại để tâm như vậy, chẳng lẽ lần đó hắn phô diễn tài nghệ ở trước mặt mọi người chỉ là để giành vị trí đứng đầu lấy lại cái vòng này thôi sao? Vậy mà nàng còn tưởng rằng hắn chỉ lười chơi mấy trò trẻ con đó, nên mới qua loa cho xong mà thôi.

Quả nhiên hắn vẫn giống hệt hồi nhỏ, biết cách làm mình vui nhất, không uổng công trước đây mình cưng chiều hắn, nghĩ vậy, trong lòng cảm thấy rất ám áp.

Thấy nàng không nói gì, Ngụy Huyền Qua lại không kìm được ôm nàng vào lòng, cúi đầu ngửi cổ nàng.

“Thơm quá.”

Thật sự rất thơm, không biết nàng xông loại hương gì, hình như trong ký ức của mình biểu tỷ vẫn luôn thơm như vậy, Ngụy Huyền Qua đột nhiên hoài nghi liệu có phải hồi nhỏ mình cứ thích bám lấy nàng là do cơ thể nàng quá thơm không.

Lời của thiếu niên quá thẳng thắn, khiến Thẩm Linh Giáng đỏ mặt đến tận mang tai, chỉ ngoan ngoãn dựa trong lòng hắn không nói gì.

Cúi đầu nhìn thấy bàn tay đang ôm eo mình vẫn đang băng bó, nàng cầm lên xem, phát hiện băng vải trắng đã hơi ngả vàng, nàng nhíu mày: “Sao vết thương vẫn chưa khỏi?”

Theo lý mà nói, nếu chỉ là bị thương ngoài da thì chăm sóc cẩn thận vài ngày là khỏi rồi, nhưng bây giờ hắn vẫn còn băng bó.

Ngụy Huyền Qua chợt sững người, hơi chột dạ.

Tại sao vẫn chưa khỏi? Còn chẳng phải hắn không hề chăm sóc cẩn thận ư, mặc kệ bị dính nước, cũng không thay thuốc đúng giờ, nhớ thì đổi, không nhớ thì thôi, cho nên vết thương trên tay mãi không khỏi được, băng vải này còn là băng vải đổi từ hai ngày trước.

“Chắc là thuốc lần này không hiệu quả lắm, cho nên mới khỏi chậm chút.”

Nói bừa, đây là phủ Quốc Công, người được mời đến xem bệnh toàn là thái y của Thái Y viện trong cung, thuốc trị thương đương nhiên cũng là loại tốt, sao có thể “Không hiệu quả” như hắn nói chứ?

Hơn nữa băng vải này đã đổi màu, thiết nghĩ có lẽ hắn mải chơi quên chưa đổi thuốc, dù sao lúc nhỏ mình cũng đã nhiều lần đổi thuốc cho tiểu bá vương ham chơi này, cho nên nàng đương nhiên có thể nhìn ra băng vải đã thay hay là chưa thay.

“Á...”

Thẩm Linh Giáng đột nhiên giơ ngón tay đâm vào vết thương của hắn.

“Đau không?” Thẩm Linh Giáng quay đầu hờn dỗi: “Còn muốn giấu ta.”

Ngụy Huyền Qua nhìn dáng vẻ quen thuộc đó của nàng, tựa như ngày hôm qua, hắn thầm vui mừng, cuối cùng nàng cũng quay lại đối xử với hắn như trước đây.

Hắn cong môi cười: “Quả nhiên không có chuyện gì là giấu được A Giáng.”

“Hừ” Thẩm Linh Giáng khẽ hừ một tiếng.

Ngụy Huyền Qua lại tận dụng cơ hội hôn lên má nàng, nhưng Thẩm Linh Giáng lại đẩy hắn ra, sai người lấy thuốc vào đổi cho hắn.

Sau khi đổi thuốc xong, hắn lại ôm nàng vào lòng thủ thỉ tâm tình một hồi lâu rồi Ngụy Huyền Qua mới lặng lẽ rời đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...