Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 14: Chỉ muốn hôn nàng mà thôiChapter 14: Chỉ muốn hôn nàng mà thôi
20px

Edit: Lumi

Ngoài cửa truyền tới tiếng nói chuyện rì rầm, Ngụy Huyền Qua nằm trên giường bị đánh thức.

Hắn trước giờ luôn ngủ không sâu, tính cảnh giác cao, cho nên một khi bị đánh thức có muốn ngủ lại cũng rất khó, trong lòng dấy lên ngọn lửa tức giận, tiện tay cầm một thứ trên giường ném ra ngoài.

“Loảng xoảng.”

Tiếng vỡ vụn truyến đến, người ngoài cửa lập tức im bặt.

“Ở ngoài ầm ĩ cái gì, còn để gia ngủ không hả?”

Lại nghe thấy tiếng rống lên giận dữ của Ngụy Huyền Qua, Toàn Hợp nhìn người trước mặt, câm miệng không nói gì.

“Cạch.”

Cửa mở ra, người đến chậm rãi bước vào.

“Ra ngoài!”

Nghe thấy tiếng bước chân, Ngụy Huyền Qua nhíu mày, nhắm mắt quát.

“Thế tử gia tức giận quá nhỉ.”

Giọng nói quen thuộc truyền đến, Ngụy Huyền Qua mở mắt, nhanh chóng trở mình ngồi dậy giơ tay vén rèm ra.

“Sao nàng lại tới đây?”

Nhìn nữ tử mặc áo bối tử tay rộng màu vàng nhạt, phối cùng áo yếm lụa màu nhạt và váy màu xanh lá mạ, hắn kinh ngạc vui mừng nói.

“Thế nào, không thể tới đây sao?”Thẩm Linh Giáng chắp tay để trước bụng, khẽ nhíu mày nói.

“Sao có thể chứ! Ta mong ngóng từng ngày chỉ ước gì nàng đến đây!” Ngụy Huyền Qua vội vàng giải thích cho mình.

Thẩm Linh Giáng mỉm cười, ngón tay ngọc ngà như mầm hành chạm nhẹ vào môi hắn: “Lẻo mép.”

Trái tim Ngụy Huyền Qua khẽ xao động, hắn lập tức nắm lấy tay nàng, rồi thuận thế kéo nàng đến mép giường.

Thẩm Linh Giáng ngồi xuống bên cạnh chân hắn, phát hiện trên trán hắn toát một tầng mồ hôi mỏng bèn lấy khăn trong tay áo ra, cầm trong tay cẩn thận lau giúp hắn, miệng nói: “Chỉ là ngủ một giấc, sao lại toát nhiều mồ hôi như vậy?”

Ngụy Huyền Qua yên lặng hưởng thụ sự chăm sóc của nàng.

Thẩm Linh Giáng đang định cất khăn tay đi thì đột nhiên bị hắn lật người đè dưới thân.

Bất chợt nằm trên chiếc giường mềm mại, nàng ngây ra một lát, chiếc khăn vừa lau mồ hôi giúp hắn vẫn cầm trong tay.

“Huyền Qua...”

Nàng chống người muốn dậy, lại bị hắn ấn trở lại giường.

Nhìn ánh mắt nhìn chằm chằm như hổ đói của hắn, trong lòng Thẩm Linh Giáng chợt cảm thấy hơi hoảng sợ.

Ngụy Huyền Qua thấy vẻ hoảng loạn trong mắt nàng, lập tức ôn tồn nói: “Chỉ muốn hôn nàng mà thôi.”

Thực ra không chỉ muốn hôn, hắn còn muốn đè nàng dưới thân, ấn vào trong lòng, hung hăng cướp đoạt, mặc kệ tất cả như lần đầu tiên.

Nhưng suy cho cùng mình cũng không say rượu, nàng cũng không trúng thuốc, hắn thực sự không dám xem nhẹ sự cuồng nhiệt thô lỗ đó.

Sau đó hắn cúi đầu hôn người dưới thân, chặn lời nàng định nói.

Cái hôn của hắn cũng giống như con người hắn, kiêu ngạo nhưng mê hoặc lòng người, nàng không nói được lời nào, chỉ có thể dựa sát vào hắn, hé môi đón nhận sự chiếm hữu của hắn.

Thẩm Linh Giáng bị hắn hôn đến mức đầu óc choáng váng, lúc tỉnh táo lại người phía trên đã không chỉ thỏa mãn với nụ hôn đơn thuần, nụ hôn nóng bỏng trượt xuống cổ nàng, cơ thể nàng run lên, vội vàng nói: “Huyền Qua...Không được...”

Ngụy Huyền Qua đang đắm chìm trong hương thơm nơi cổ nàng nghe vậy thì dừng lại, rồi thất vọng gục đầu lên vai nàng.

Thẩm Linh Giáng nghe tiếng thở dốc có phần dồn dập của hắn bên tai mình, khẽ siết đầu ngón tay, cuối cùng vẫn cảm thấy ngại ngùng không dám lên tiếng trong tình huống xấu hổ này, nên chỉ đành im lặng.

Ngụy Huyền Qua chống người dậy, nhìn chằm chằm vào nàng, sau đó quay người đưa lưng về phía nàng.

Thẩm Linh Giáng nghiêng đầu nhìn bóng lưng dường như có chút ủ rũ của hắn, trong đầu lại xuất hiện dáng vẻ vừa nãy hắn nhìn mình, ẩn nhẫn và kìm chế đến mức gân xanh trên trán nổi hết ra, thực sự nhịn đến khó chịu, khiến người khác đau lòng.

Nhưng thật sự là nàng hiểu lầm rồi, Ngụy Huyền Qua không giận, chỉ là sợ chạm vào cơ thể nàng nữa hoặc nhìn nàng thêm chút nữa là mình không thể kìm chế được, cho nên mới muốn bình tĩnh một chút.

Thẩm Linh Giáng lại không biết suy nghĩ trong lòng hắn, trong lòng như có hai người đang tranh chấp đánh nhau, một người nói cứ thuận theo hắn đi dù sao cũng không phải là lần đầu tiên, người kia lại nói chưa xuất giá thì không được làm chuyện không biết liêm sỉ như vậy.

Trong lòng do dự không yên, thật sự khiến người ta đau đầu.

Nàng nhìn bóng lưng cô quạnh của hắn, cắn môi.

Sau lưng đột nhiên có một cơ thể mềm mại áp sát tới, Ngụy Huyền Qua sững người, sau đó nghe thấy giọng nói yếu ớt của nàng truyền tới: “Ta...Bằng lòng.”

Sự quyến luyến đã chiến thắng lý trí, cuối cùng nàng vẫn thua hắn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...