Edit: Lumi
Ngụy Huyền Qua nghe vậy thì mở to mắt, lập tức quay người lại, kinh ngạc nhìn nàng.
Thẩm Linh Giáng không dám nhìn hắn nữa, chôn mặt vào trong gối.
Ngụy Huyền Qua lập tức giống hệt như một con cún con cọ qua cọ lại trong lòng nàng, giọng nói tràn ngập sự vui sướng: “A Giáng, ta...Ta thật sự rất kích động!”
Ừm, cho dù hắn không nói, nàng cũng biết, thấy hắn chỉ còn thiếu mỗi cái đuôi nữa, nếu không thì càng giống con chó hoang ngoài kia được ăn đồ ngọt, vui vẻ vẫy đuôi trước mặt nàng rồi.
Một giây sau chỉ thấy hắn ngước đôi mắt cún con long lanh đó lên rồi nhào về phía nàng.
Nụ hôn nồng nhiệt lại rơi lên mặt nàng.
“A”
Ngụy Huyền Qua đột nhiên há miệng cắn lên mặt nàng, lực không lớn, nhưng vẫn dọa nàng giật mình.
Thẩm Linh Giáng nhíu mi khó hiểu nhìn hắn: “Sao chàng giống hệt cún con vậy hả?”
Lại thấy hắn gật đầu nói: “Ừm, cún con của A Giáng.”
Thẩm Linh Giáng thoáng chốc đã bật cười, lại sợ hắn ăn phấn son trên mặt nàng thì không tốt, bèn giơ tay lau môi giúp hắn.
Ngụy Huyền Qua lại cầm lấy tay nàng đặt lên môi khẽ hôn, hai người bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí vốn nhẹ nhàng phút chốc đã nhuốm thêm tình dục.
Môi hắn chạm lên trán, đôi mắt, sống mũi, gò má rồi đến cần cổ thon nhỏ của nàng, hôn từng chút từng chút một.
Không mãnh liệt như lần đầu của hai người, nụ hôn của hắn dịu dàng mang theo sự trân quý vô hạn.
Áo bồi tử bên ngoài bị hắn kéo xuống cánh tay, bả vai trắng mịn như ngọc lộ ra ngoài, tỏa ra mùi hương thơm ngát, Ngụy Huyền Qua không kìm được hôn lên đó, để lại những vệt đỏ ửng.
“Ưm...”
Cổ Thẩm Linh Giáng là nơi nhạy cảm nhất, thị nữ trong phòng đều biết nàng rất không thích người khác chạm vào cổ mình, cho nên đến cả lúc cởi áo chải đầu bọn họ cũng phải thật cẩn thận.
Nàng khó chịu nắm lấy cánh tay hắn, ngửa đầu, đôi mày liễu khẽ nhíu lại.
Y phục của nữ tử rườm rà phức tạp, Ngụy Huyền Qua quả thực không phải là một người có tính kiên nhẫn, nhưng người trước mắt lại là nàng, nên hắn không thể không nhẫn nhịn sự nôn nóng của mình, cẩn thận cởi bỏ y phục giúp nàng.
Cởi đai lưng, kéo áo yếm xuống, hai con thỏ ngọc bất chợt xuất hiện trước mắt hắn, vừa trắng vừa mềm mại run rẩy dựng đứng dưới vai cổ nàng.
Suy cho cùng giờ vẫn đang là ban ngày ban mặt, hoàn toàn khác với lần tối mịt trước đó, bị hắn nhìn chằm chằm như vậy khiến Thẩm Linh Giáng vô cùng xấu hổ, vì vậy nàng nâng hai tay lên đan chéo trước ngực ngăn cản tầm nhìn của hắn.
Ngụy Huyền Qua ngẩng đầu nhìn nàng, tóc mây mỹ nhân vấn cao, da tuyết má thơm, gò má ửng hồng, trong mắt có chút hoảng loạn và xấu hổ, hắn đột nhiên nhếch miệng cười, hôn một cái lên môi nàng, biết nàng ngượng ngùng, có thể buông bỏ e dè cùng mình hoan ái giữa ban ngày đã là cực hạn, nên cũng không cưỡng ép lấy tay nàng ra, nhưng bàn tay vẫn luồn theo kẽ hở chui vào trong nắm lấy bầu ngực tròn trịa của nàng vuốt ve.
Thẩm Linh Giáng dần đánh mất chính mình theo mỗi động tác vuốt ve của hắn, cánh tay ngăn cản dần buông lỏng, Ngụy Huyền Qua ngay lập tức chớp lấy thời cơ, cúi đầu ngậm lấy bầu vú mềm mại trước ngực nàng mút mát.
Thẩm Linh Giáng nhìn Ngụy Huyền Qua gấp gáp mút đầu vú mình như đứa trẻ sơ sinh đòi ăn trước ngực, nàng càng xấu hổ hơn, nhưng vừa rồi chính nàng là người đồng ý trước, nếu cứ khăng khăng từ chối thì còn ra thể thống gì, thế là nàng chỉ cắn môi quay đầu đi.
Nhả bầu vú như ngọc trong miệng ra, đầu vú đỏ ửng dựng đứng dính thêm ánh nước trông càng đẹp hơn, Ngụy Huyền Qua ngứa ngáy trong lòng, rồi lại nhẹ nhàng gặm cắn.
“A...Ưm...
”
Hai chân Thẩm Linh Giáng khép lại, hơi cong lên, cơ thể ngày càng kỳ lạ, thân dưới dường như có thứ gì đó chảy ra ngoài, nàng vặn vẹo đôi chân.
Tay của hắn trượt xuống theo bụng dưới bằng phẳng của nàng, sờ tới mép tiết khố của nàng, linh hoạt chui vào trong không hề do dự chút nào, vừa chạm vào vùng đất hoa gồ lên đó thì đột nhiên hai chân nàng khép lại, kẹp chặt tay của hắn.
“Huyền Qua...”
“Đừng sợ.” Ngụy Huyền Qua cúi đầu hôn lên má nàng: “Nếu không thì nàng sẽ bị đau đó.”
Vật đó của hắn to dài, nếu không làm đủ bước dạo đầu cho nàng thì e rằng sẽ gặp khó khăn, sợ nàng bị đau nên mới muốn dùng tay nới rộng cho nàng một chút.
Nghe hắn nói vậy, Thẩm Linh Giáng nhớ lại cơn đau vào lần đầu tiên, thật sự như muốn xé nát nàng ra vậy, vật cương cứng đó như một lưỡi dao sắc bén chui vào trong, đâm thẳng vào vết thương của nàng, trong lòng chợt thấy hơi e dè, nhưng đã đến lúc này rồi, sao có thể cho nàng lùi bước được, chỉ mong hắn sẽ dịu dàng một chút.
Hai chân nàng dần thả lỏng, tay của hắn thoát khỏi hạn chế, lại tiếp tục mò xuống dưới, miệng huyệt nhỏ hẹp đã ướt đẫm, nước xuân chậm rãi chảy ra ngoài, ngón tay xoa nắn nơi tư mật của nàng, rồi lúc này mới chầm chậm đẩy ngón tay vào trong.
“Ư ưm...”
Đột nhiên có dị vật đến thăm, chân tâm của nàng run lên, sau đó ngón tay của hắn chui vào toàn bộ, đợi nàng thích ứng một lát, hắn mới bắt đầu di chuyển ngón tay.
Ngón tay thon dài có lực bắt chước theo dương vật của mình ra vào trong huyệt của nàng, dịch thể trên tay chảy ra càng ngày càng nhiều, hắn thấy có cơ hội lại nhét vào một ngón tay nữa.
Mị thịt siết chặt như ăn chưa đủ, lại chèn lên hung hăng bao chùm lấy ngón tay vừa nhét vào, hắn xoay tròn cắm rút hai ngón tay trong huyệt của nàng.
“Hu...Đừng...”
Thẩm Linh Giáng nắm chặt cánh tay hắn đang để dưới thân mình, không chịu nổi kích thích như vậy, hai chân cong lên mở rộng ra.
Ngụy Huyền Qua cẩn thận quan sát vẻ mặt của nàng, mày liễu nhíu chặt, trên mặt hiện rõ vẻ khó nhịn, nhưng tay lại tăng lực hơn, tốc độ cũng càng ngày càng nhanh.
“A...A ư...”
Âm hộ bị hắn đâm rút rất mạnh, đột nhiên trong đầu nàng lóe lên ánh sáng trắng, chân tâm co rút kịch liệt, Thẩm Linh Giáng bấm vào vai hắn khẽ kêu lên tiết ra.
Chaporia
Bình Luận (0)