Edit: Lumi
Ngụy Huyền Qua giơ tay xoa bụng dưới vẫn đang run rẩy của nàng, cúi đầu hôn lên cổ nàng, trên cổ nàng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, nhưng vẫn rất thơm, chính là cái được gọi là “Mỹ nhân đổ mồ hôi cũng thơm”
Nàng hơi nâng mông lên phối hợp để hắn cởi tiết khố của mình ra, vật che chắn cuối cùng cũng rơi xuống.
Thân hình Thẩm Linh Giáng uyển chuyển duyên dáng, đôi chân cũng rất tuyệt vời, đôi chân trần thẳng tắp thon dài như ngọc lộ ra trước mặt, hắn dùng hai tay tách nó ra, trong đó chính là hoa huyệt trắng nõn, dịch thể trong suốt bao phủ trên mảnh đất hoa gồ lên, giống như mật đào chín mọng chảy nước, Ngụy Huyền Qua rung động, cúi người xuống.
“Ưm...”
Khi hơi thở nóng bỏng của nam tử phả lên chỗ đó, Thẩm Linh Giáng mới kinh ngạc hoảng hốt nhận ra hắn vừa làm gì, lập tức xấu hổ muốn chết.
Ngụy Huyền Qua ngồi thẳng dậy thì thấy nàng che mắt lại, răng cắn môi, tai đỏ bừng, dáng vẻ ngượng ngùng đó khiến hắn cảm thấy nàng càng đáng yêu hơn, trong lòng nổi lên ý muốn trêu chọc, sau đó kề sát vào tai nàng nói: “Rất ngọt.”
Thẩm Linh Giáng nghe xong thì thả lỏng răng, môi đỏ hé mở, như muốn nói gì đó.
“A!”
Lời sắp thoát ra khỏi miệng lại biến thành tiếng rên rỉ, hắn xông thẳng vào, bao quy đầu to lớn chui vào hoa huyệt nhỏ hẹp, kéo căng, lấp đầy nàng.
Lối đi ẩm ướt quá chật hẹp, suýt nữa khiến hắn không nhịn được, Ngụy Huyền Qua nghiến răng cố chịu đựng, đợi nàng thích ứng với vật lớn trong huyệt rồi mới chậm rãi di chuyển.
“Ưm...A...”
Khác với ngón tay, vật đó của hắn vừa cứng vừa nóng, Thẩm Linh Giáng chìm đắm trong đó, cảm giác như sắp bị hắn hòa tan, dâm thủy cuồn cuộn chảy ra như băng tan.
Người mình thích bây giờ đang nằm dưới thân mình uyển chuyển thừa hoan, vừa nghĩ tới đây, Ngụy Huyền Qua cảm thấy tâm hồn càng rung động mãnh liệt, bàn tay vuốt ve bắp đùi trơn mềm của nàng, tiếng thở dốc dần nặng nề hơn.
Tiếng thở dốc của nam tử và tiếng rên rỉ của nữ tử mơ hồ truyền ra khỏi phòng, Toàn Hợp đứng canh ngoài cửa nghe thấy, trong lòng chấn động, thầm nói hai tổ tông này cũng to gan quá rồi, giữa ban ngày ban mặt mà dám làm như vậy...
Nhưng hắn ta cũng không thể bận tâm nhiều vậy được, chỉ đành cố gắng trấn tĩnh, vẻ mặt vẫn bình thản không một gợn sóng, lặng lẽ cho đám người hầu tỳ nữ ở xung quanh lui xuống.
Trong màn gấm trong phòng tràn ngập cảnh xuân, cánh tay ngọc ngà trắng nõn của nữ tử gác lên bả vai rộng rãi mạnh mẽ của nam tử, hai màu da đối lập với nhau càng làm nổi bật nét mềm mại nữ tính của nàng.
Ngụy Huyền Qua giơ tay tháo trâm cài trên đầu nàng xuống, búi tóc vốn được búi gọn gàng lập tức tán loạn, mái tóc đen mềm mượt tựa như tơ lụa rơi lên gối ngọc, trông có phần lộn xộn nhưng lại xinh đẹp lạ thường.
“A Giáng.”
“Ưm...”
“A Giáng.”
“Ưm...Ư...”
“A Giáng.”
“Ha...A!”
Mỗi lần hắn gọi, lực đâm rút ở thân dưới lại càng mạnh hơn, mãi đến khi Thẩm Linh Giáng chỉ có thể túm chặt cánh tay hắn không đáp lại được nữa.
Ngụy Huyền Qua thấy nàng bị mình va chạm đến mức không nói thành lời, vừa yêu kiều vừa đáng thương, những cảm xúc cuồng nhiệt chạy loạn trong lòng, tiếp theo hắn kéo một chân thon dài của nàng gác lên bả vai, bàn tay siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của nàng, hung hăng làm như phá trúc.
“A a...Ư...”
Thẩm Linh Giáng dần bị đánh bại theo từng cú va chạm mạnh mẽ của hắn, một tay níu lấy chăn dưới thân, một tay túm chặt bả vai hắn, giọt nước mắt trong suốt rơi khỏi khóe mắt, làm ướt đôi má hồng.
“Hu...Không...Chậm...Chậm chút...A...”
Ngụy Huyền Qua nghe thấy nhưng vẫn không thả chậm động tác, chỉ cúi thấp xuống ôm lấy người nàng, cơ thể hai người dính sát vào nhau, truyền nhiệt độ cơ thể cho nhau.
Với tính tình của Thẩm Linh Giáng, nàng thực sự không thể làm ra hành động cắn người được, nên chỉ có thể dựa sát vào vai hắn, hai tay sờ loạn sau lưng hắn.
“Ưm...Ư a...”
Nếp nhăn trong huyệt đè ép, mị thịt ẩm ướt không ngừng lao tới cắn nuốt dương vật cương cứng, chỉ cảm thấy xương cụt tê rần, ý muốn bắn dần truyền tới, Ngụy Huyền Qua ưỡn thẳng người, lấy hai chân của nàng đang gác trên vai mình xuống, banh ra hai bên.
Tuy hắn vẫn chưa tháo kim quan xuống, nhưng bây giờ tóc hắn cũng đã rối loạn, dính lộn xộn trên cần cổ và bả vai ướt mồ hôi, làm tăng thêm vài phần hoang dã.
Mồ hôi ấm nóng trên trán trượt xuống mặt rồi tụ tập ở dưới cằm, từng giọt từng giọt rơi xuống ngực và bụng nàng theo động tác lắc lư của hắn, khiến cơ thể nàng run lên.
Hai tay hắn chống ở hai bên hông nàng, trong miệng liên tục gọi tên nàng, thở dồn dập như trâu.
“Ư!”
“A...” Khi hắn gầm nhẹ bên tai nàng bắn ra, nàng cũng đã lên đỉnh, quấn chặt lấy hắn thút thít.
Cuối cũng hắn vẫn kiêng dè, chỉ bắn chất dịch đặc sệt nóng bỏng lên bụng nàng, bây giờ chất dịch đó chảy theo bụng của nàng xuống giữa hai chân, làm tôn lên dáng vẻ dâm đãng quyến rũ.
Ngụy Huyền Qua lật người nằm xuống bên cạnh nàng, hai người nằm mặt đối mặt nhau, mái tóc tán loạn phủ trên mặt nàng, ngực nàng phập phồng không ngừng, lúc này đang nhắm mắt điều chỉnh hô hấp.
Thấy vậy, Ngụy Huyền Qua giơ tay vén những sợi tóc dính trên mặt nàng ra sau tai, khuôn mặt đẹp tựa thiên tiên dần hiện ra.
Thẩm Linh Giáng hé mắt nhìn hắn, trong mắt toàn là vẻ mệt mỏi, Ngụy Huyền Qua bèn ôm nàng vào lòng, cúi đầu hôn nàng.
Thực ra hắn vẫn chưa thỏa mãn, nhưng thấy nàng mệt mỏi như vậy, hắn chỉ đành ôm nàng vào lòng, vỗ về cơ thể mềm mại trong vòng tay, cố nén kích động trong lòng xuống.
Lúc Ngụy Huyền Qua tỉnh lại thì thấy người nằm bên cạnh đã dậy, đang ngồi bên mép giường thắt dây áo yếm, lưng trần trơn nhẵn ở ngay trước mắt, hắn ngây ngẩn một lát rồi mới tỉnh táo lại.
Thắt dây xong rồi, đang định cầm cái váy bên cạnh thì đột nhiên có một cơ thể áp sát vào lưng.
Ngụy Huyền Qua gác đầu lên hõm vai nàng, hai tay ôm lấy eo nàng, giọng yếu ớt nói: “Có thể đừng đi không...”
Thẩm Linh Giáng nghe ra sự quyến luyến trong lời nói của hắn, giọng điệu tủi thân, nàng bèn quay đầu nhìn hắn.
“Sắc trời đã tối, không hợp quy củ.”
Thực ra ở trong phòng hắn lâu như vậy đã là vượt quá quy tắc rồi, chưa kể xung quanh còn có nhiều người hầu tỳ nữ như vậy, nếu tin này bị truyền ra ngoài thì danh dự về sau của nàng cũng đừng mong giữ được nữa, nhưng nàng đã dám làm như vậy hẳn là cũng đã nghĩ tới hậu quả, chỉ là có quá nhiều ánh mắt nhòm ngó, nếu qua đêm cùng nhau ắt sẽ khiến người khác nghi ngờ, điều này thật sự không ổn.
Ngụy Huyền Qua nghe vậy lại nói: “Đừng sợ, người hầu xung quanh đã bị Toàn Hợp điều đi rồi.”
Thính lực của người luyện võ rất tốt, trong lúc hai người hoan ái hắn đã nghe thấy tiếng Toàn Hợp dặn đám người hầu dời đi, cho nên hắn mới dám suồng sã như vậy.
Nếu không phải đến phòng tìm hắn chỉ là ngẫu nhiên thì Thẩm Linh Giáng còn hoài nghi không biết liệu có phải hắn đã tính kế từ trước rồi không.
Ngụy Huyền Qua thấy nàng không nói gì, biết nàng đã quyết, chỉ đành nói: “Được rồi, nàng đi đi.”
Thẩm Linh Giáng thấy hắn rũ mắt, tỏ ra thất vọng, ủ rũ giống hệt một chú cún con chưa ăn được thức ăn, nàng mỉm cười, tiến lên trước hôn lên mặt hắn một cái.
Ngụy Huyền Qua nháy mắt lại phấn chấn hẳn lên, lập tức đuổi theo giữ lấy môi nàng rồi hôn tới tấp.
Lại cùng hắn dây dưa một lát, Thẩm Linh Giáng mới rời đi, ra cửa, quả nhiên ngoài cửa chỉ còn lại một mình Toàn Hợp, không còn thấy bóng dáng của những người hầu khác nữa, nhưng lại nghĩ rất có thể Toàn Hợp đã nghe thấy toàn bộ quá trình làm loạn của bọn họ thì xấu hổ mím môi.
“Cô nương đi thong thả.”
Lúc nàng đi qua bên cạnh hắn ta, Toàn Hợp lập tức mỉm cười ôn tồn nói, Thẩm Linh Giáng khẽ gật đầu rồi rời khỏi căn viện.
Còn về phần Thu Lan, sau khi về phòng, nàng ấy đã lo lắng và nghi hoặc ra sao, lúc tắm nhìn thấy dấu vết trên người nàng lại kinh ngạc thế nào...Thì tạm thời chưa nhắc đến.
Chaporia
Bình Luận (0)