Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 17: Lấy gia phápChapter 17: Lấy gia pháp
20px

Edit: Lumi

Nghe nói trong Mãn Ngọc Lâu có một nữ tử nhảy lầu tự vẫn, lúc chết quần áo không chỉnh tề, trên mặt toàn nước mắt, khóe miệng bị thương, hai mắt mở to, chết không nhắm mắt, đến khi người của Đại Lý Tự chạy tới, thế tử Lâm Dương Bá lại xác nhận là thế tử Ngụy Quốc Công Ngụy Huyền Qua cưỡng ép dân nữ, nữ tử đó thề chết không theo nên mới nhảy từ trên lầu xuống.

Tuy ai cũng biết vị gia này đã lập công trong lần săn bắn trước đó, nhưng xét đến danh tiếng “Ăn chơi lêu lổng” của Ngụy Huyền Qua lan truyền suốt bấy lâu nay, người Đại Lý Tự cũng tra xét nữ tử đó một phen, giờ lại có người ở hiện trường làm nhân chứng, quan viên Đại Lý Tự bèn tuân theo hình luật triều đình dẫn nghi phạm Ngụy Huyền Qua đi thẩm vấn.

“Ngụy thế tử, đắc tội rồi.”

Suy cho cùng thì một người cũng không địch lại nhiều người, mặc cho Ngụy Huyền Qua kháng cự, hai sai dịch cường tráng tiến lên mỗi người giữ chặt một tay hắn, Ngụy Huyền Qua lại muốn giãy ra, nhưng đôi tay bị bẻ ra sau lập tức bị xiềng xích còng lại.

Toàn Hợp vốn định lén chạy đi báo tin nhưng bị quan viên của Đại Lý Tự tinh mắt phát hiện, phái người bắt lại.

Ngụy Huyền Qua quay đầu, người tỏa ra lệ khí, trừng mắt nhìn thế tử Lâm Dương Bá đang đứng ở xa cười trên nỗi đau của người khác, nghiến răng nghiến lợi thốt ra một câu: “Lâm Phi Chương, ngươi đợi đấy cho gia!”

Ngụy Huyền Qua và Toàn Hợp đều bị giải đến Đại Lý Tự.

“Sai dịch đại ca, có thể tháo thứ này cho ta được không?”

Đến trước Đại Lý Tự, Ngụy Huyền Qua giơ còng tay lên đưa về phía sai dịch đang canh giữ bên cạnh, ý bảo hắn ta mở khóa cho mình.

Theo lẽ thường, một nghi phạm có thân phận cao quý như Ngụy Huyền Qua sẽ không dễ dàng bị còng tay, để tránh sau này chân tướng rõ ràng rửa sạch hiềm nghi thì thế gia sẽ không nảy sinh oán hận với Đại Lý Tự, nhưng do vừa rồi Ngụy Huyền Qua không chịu đi theo, ra sức phản kháng nên quan viên Đại Lý Tự mới bất đắc dĩ phải sai người còng lại, bây giờ thấy hắn đã an phận, trưởng quan dẫn đầu gật đầu ra hiệu cho sai dịch tháo xuống cho hắn.

Cuối cùng xiềng xích trên tay cũng được tháo ra, Ngụy Huyền Qua lập tức cảm thấy nhẹ hẳn người, lắc lắc cánh tay bị bọn họ đè đến đau nhức, rồi theo đoàn người đi vào Đại Lý Tự.

Mọi người thấy vậy thì cảm thấy, Ngụy Huyền Qua không giống nghi phạm vụ án giết người mà lại giống một vị khách đến tham quan Đại Lý Tự hơn, tâm trạng rất tốt, nhìn trái nhìn phải, còn thỉnh thoảng phê bình vài câu về cách trang trí trong tự.

“Ấy, tấm hoành phi này trông cũng ra gì đấy, trông rất uy phong...”

Toàn Hợp ở bên cạnh thấy thế tử nhà mình vẫn còn “Không biết sống chết” buông lời bông đùa, sớm đã bị dọa sợ toát mồ hôi lạnh, bèn liều mạng nháy mắt ra hiệu với hắn.

Ngụy Huyền Qua nhìn thấy lại nghi hoặc nói: “Làm sao? Bụi bay vào mắt ngươi à?”

Mọi người: “...”

Toàn Hợp tự biết mình không thể cứu vãn nữa nên cũng đành mặc kệ hắn, dù sao cuối cùng thế tử gia có sao thì mình bị phạt, không sao thì mình cũng vẫn bị phạt, cứ dứt khoát buông tay mặc kệ thì hơn.

Bước vào công đường, Đại Lý Tự thiếu khanh ngồi phía trên, giơ tay đập kinh đường mộc, lớn tiếng hỏi: “Người phía dưới là ai?”

Đã vào đến công đường, dù thế nào thì cũng phải giả bộ chút, cho nên Ngụy Huyền Qua lười biếng nửa quỳ xuống, nghe Đại Lý Tự thiếu khanh hỏi, hắn đáp: “Ngụy Huyền Qua.”

Cho dù hắn không nói, mọi người trong công đường cũng biết, thế tử gia của phủ Ngụy Quốc Công, hoàng thân quốc thích chính thống, cháu ngoại được hoàng hậu hết mực yêu thương, biểu huynh đệ của hoàng tử công chúa, chỉ xét riêng về xuất thân thì cũng là người có gia thế hiển hách.

Cho nên lúc thẩm vấn Đại Lý Tự thiếu khanh cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, hơn nữa phía trên cũng đã có người căn dặn, bởi vậy hắn ta chỉ dựa theo trình tự thẩm vấn Ngụy Huyền Qua một chút, Ngụy Huyền Qua phủ nhận toàn bộ, không thể hỏi ra được gì, Đại Lý Tự thiếu khanh chỉ đành thả người về trước, nhưng chuyện điều tra vẫn phải tiếp tục.

Ngụy Huyền Qua và Toàn Hợp vừa ra khỏi Đại Lý Tự đã thấy người hầu thân cận của phụ thân.

“Dương thúc.”

Người hầu trước mặt cũng là người nhìn mình từ nhỏ đến lớn, vì vậy mình gọi ông ấy một tiếng “Thúc” cũng không quá đáng.

“Thế tử gia.” Tuy được gọi là “Thúc”, nhưng Dương Mông vẫn biết rõ thân phận của mình, sau khi hành lễ với hắn xong thì nói tiếp: “Công gia gọi ngài về phủ.

Chuyện này ồn ào như vậy, phụ thân không thể nào không biết được, cho nên việc gọi hắn về cũng nằm trong dự liệu, chỉ là không biết sẽ nhanh vậy, người còn chưa ra ngoài đã chờ ở ngoài cửa rồi.

Ngụy Huyền Qua chỉ gật đầu, thản nhiên đáp: “Biết rồi.”

Trong lòng biết rõ quay về nhất định sẽ có một trận gió tanh mưa máu đợi mình.

“Phụ thân.”

Đến thư phòng, Ngụy Huyền Qua hành lễ với người đứng quay lưng về phía mình ở phía trước.

“Nghiệt chướng!” Ngụy Quốc Công Ngụy Biên quay người lớn tiếng quát: “Còn có mặt mũi gọi ta!”

Vốn tưởng lần trước hắn tay không giết hổ trong bãi săn, được thánh thượng khen ngợi nên đã quyết định thay đổi bản thân, nhưng không ngờ vẫn là “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”

Ngụy Biên bước đến trước mặt hắn: “Ngang ngược ngông cuồng, tâm thuật bất chính, không biết xấu hổ, tính xấu không đổi!”

Nói rồi giơ tay hắn một cái thật mạnh.

Ngụy Huyền Qua đứng thẳng, không hề tránh né, hứng chọn cái tát của ông, mặt nghiêng sang một bên, khóe miệng có một vệt máu chảy xuống, hắn cũng lười lau, nhắm mắt, sau đó mở miệng nói: “Mắng xong chưa?”

Mắng xong rồi thì hắn phải đi đây.

Dù sao việc bị phụ thân trách mắng cũng đã là chuyện thường như cơm bữa đối với hắn, nặng hơn thì bị đánh một trận, ngày hôm sau lại tiếp tục tiêu dao tự tại đi khắp chốn.

Thấy hắn vẫn không biết sợ, Ngụy Biên cảm thấy càng tức giận hơn, gầm lên giận dữ: “Quỳ xuống!”

Vừa nói xong đã thấy Ngụy Huyền Qua uốn gối quỳ xuống.

“Người đâu! Lấy gia pháp cho ta!”

Không ngờ lần này không ông ấy lại làm thật, Ngụy Huyền Qua nghe vậy thì ngước mắt nhìn ông ấy.

Ngụy lão thái quân đang cùng Trịnh thị và Thẩm Linh Giáng nói chuyện phiếm trong phòng lại thấy tiếng náo loạn bên ngoài.

“Đi xem đã xảy ra chuyện gì.”

Có tỳ nữ nhận lệnh, vén rèm đi ra ngoài, lúc quay lại bên cạnh đã có thêm một người hầu có vẻ là người sai vặt, sau đó hắn ta run rẩy quỳ xuống, tỏ ra cực kỳ hoảng sợ.

Ngụy lão thái quân thấy vậy thì nhíu mày nói: “Có chuyện gì mà lại hoảng loạn như vậy?”

“Bẩm...Bẩm lão thái quân.” Gã sai vặt đó run rẩy cúi đầu quỳ trên đất bẩm báo: “Quốc công nổi giận, lấy gia pháp tuyên bố phải đánh chết thế tử gia, Toàn Hợp ca ca bên cạnh thế tử gia cũng bị giam trong phòng, nô tài nhân lúc hỗn loạn mới chạy ra được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...