Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 18: Đánh nghịch tửChapter 18: Đánh nghịch tử
20px

EditJ Lumi

“Cái gì?” Ngụy lão thái quân lập tức hoảng hốt đứng dậy.

Lấy gia pháp, còn bắt giam người hầu thân cận của Ngụy Huyền Qua, có thể thấy tình hình rất nghiêm trọng, trước đây Ngụy Quốc Công muốn dạy dỗ hắn, cũng chưa từng dùng đến biện pháp mạnh như vậy, dù đánh hay mắng, chỉ cần không quá đáng, mình cũng thường mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng giờ thì không bình tĩnh được nữa, bà phải đi xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến Ngụy Quốc Công giận dữ đến thế!

Thẩm Linh Giáng nghe vậy thì hoảng sợ đến mức không cầm nổi chén trà, “Choang” một tiếng rơi xuống đất vỡ tan.

“Người đâu! Cởi áo của nó ra cho ta!”

“Ta tự làm!” Chưa đợi người khác động tay, Ngụy Huyền Qua đã tự cởi áo trên người xuống, áo khoác, áo trong, tất cả đều rơi xuống đất.

“Phát đánh này, đánh ngươi không có tôn ti trật tự!” Ngụy Biên vung roi mây trong tay lên rồi giáng thật mạnh xuống tấm lưng trần của Ngụy Huyền Qua.

Gia pháp là roi mây to dài ba thước, trên thân roi còn có những chiếc gai nhỏ, đừng nói là hắn, đến cả nam nhi trong quân đội bị đánh một trận như vậy cũng không chịu nổi, chỉ thấy roi đầu tiên giáng xuống đã đánh Ngụy Huyền Qua phải rên lên một tiếng đau đớn.

“Phát đánh này, đánh ngươi tự cho mình đúng!”

Đánh hắn cả ngày ỷ vào thân phận cao quý của mình mà đi làm xằng làm bậy.

“Phát đánh này, đánh ngươi không biết điều!”

Ban đầu kỳ vọng lớn bao nhiêu thì cuối cùng lại tuyệt vọng bấy nhiêu, đứa con trai đầu tiên cũng là duy nhất của ông ấy, khi hắn mới sinh, biên cương đang chìm trong chiến loạn, ông ấy đứng bên cửa sổ nhìn ra xa, cuối cùng cảm khái mà đặt tên cho đứa con mới sinh là “Huyền Qua”, “Chỉ mong Huyền Qua xóa tan sát khí”, mọi người đều nói đứa trẻ này sinh ra là điềm lành, vậy chỉ mong chiến sự nơi biên cương sớm ngày kết thúc, cuối cùng cũng đúng là như vậy, đại quân đại thắng trở về, ngày khải hoàn về triều, ông ấy bế đứa con được gọi là phúc tinh cười rất lâu, từ đó về sau thì coi như trân bảo, nhưng không ngờ hắn càng lớn, tính tình lại càng ngang bướng.

Mọi chuyện đều không phải tự dưng mà có, bây giờ hắn đã dám cưỡng ép dân nữ ngay trước mặt mọi người, sau này không chừng còn có thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì đó nữa.

“Phát đánh này, đánh ngươi ngang bướng không chịu sửa đổi!”

Chỉ mong hắn biết sửa sai, sau này quay lại làm người.

Ngụy Biên đang độ tráng niên, thân thể khỏe mạnh nên đương nhiên lực cũng không nhỏ, mỗi lần roi quật xuống Ngụy Huyền Qua đều cắn chặt răng, hai tay nắm thành quyền đặt ở hai bên, tấm lưng thẳng tắp bị đánh cong xuống rồi lại thẳng lên, thẳng lên rồi lại bị đánh cong xuống, cứ vậy lặp lại vài lần.

“Ngươi biết sai chưa?”

“Không biết.”

Vốn không sai, thì sao phải biết sai?

Rất tốt, sau đó lại một roi giáng xuống, Ngụy Huyền Qua chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều rung lên.

Lúc đám người Ngụy lão thái quân đuổi tới đã nhìn thấy cảnh tượng ── Lang quân trẻ tuổi để trần nửa thân trên quỳ ở giữa sân, tấm lưng rắn chắc đầy những vết roi chằng chịt, có lẽ là do bị đánh lặp lại nhiều lần nên da thịt đã rách toác, máu tươi chảy xuống, nhuộm đỏ cả chiếc quần trắng duy nhất còn lại trên người hắn.

“Biết sai chưa?”

“Không biết.

“Nói lại!”

“Không, biết!”

Trịnh thị lao vào trước tiên, Thẩm Linh Giáng đỡ Ngụy lão thái quân theo sau.

“Công gia! Sao lại tức giận như vậy? Rốt cuộc con trai thiếp đã phạm tội gì?” Trịnh thị nhào lên ôm lấy Ngụy Huyền Qua, ngăn cản ông ấy, mặt đẫm lệ hét lên.

“Nàng hỏi nó xem nó đã làm gì!” Ngụy Biên nổi trận lôi đình chỉ vào Ngụy Huyền Qua trong lòng bà ấy, rồi lại mắng cả bà ấy: “Còn chẳng phải tại nàng! Đúng là lòng dạ đàn bà! Nó biến thành bộ dạng này tất cả là do các người nuông chiều mà ra!”

“Thằng con hỗn xược trời đánh này! Sao lại ra tay tàn nhẫn với con trẻ như vậy!” Lão phu nhân run rẩy bước vào, cây trượng trong tay gõ xuống đất tạo ra tiếng “Dong dong”.

Người hầu thị nữ hầu hạ đều quỳ hết xuống đất, luôn miệng nói: “Xin công gia bớt giận! Xin công gia bớt giận!”

Thẩm Linh Giáng đỡ Ngụy lão thái quân, nhưng ánh mắt lại rơi lên người Ngụy Huyền Qua ở bên cạnh, nhìn cơ thể để trần đầy vết thương của hắn, đầu tóc rối loạn, trên trán toàn là mồ hôi lạnh, vẻ mặt tái nhợt, dáng vẻ chật vật chưa từng có, khiến trái tim nàng co rút đau đớn, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi đến mức nước mắt rơi như mưa.

“Cữu cữu...”

“Mặc kệ ta, cứ để ông ấy đánh, tốt nhất là đánh chết ta luôn, ngày mai lại đi tìm người khác sinh một đứa con ngoan hợp ý ông ấy, vậy càng vui!” Ngụy Huyền Qua trong lòng Trịnh thị đột nhiên mở miệng nói, sau đó đẩy mẫu thân ra.

“Nghịch tử!” Ngụy Biên thấy hắn vẫn dám cứng miệng, nói lời ngông cuồng, lửa giận bừng bừng, lập tức sai người kéo Trịnh thị ra: “Xem ra hôm nay ta không đánh chết thằng con bất hiếu nhà ngươi không được!”

Nói rồi, lại vung mạnh roi mây trong tay về phía hắn.

Ngụy Huyền Qua vốn đã là nỏ mạnh hết đà, nhát đánh này của ông ấy chẳng khác gì thêm sương trên tuyết, cho nên chỉ thấy Ngụy Huyền Qua bị ông ấy đánh đến mức cả người nằm trên đất, miệng không ngừng nôn ra máu, lưng không thẳng lại được nữa, sau đó ngất lịm đi, bất tỉnh nhân sự.

“Con trai của ta!”

“Huyền Qua!”

Thẩm Linh Giáng không cố kỵ ánh mắt của người khác nữa, chỉ nhào lên quỳ xuống ôm người vào lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...