Túc Nga Mi (Nhíu Mày)/Chapter 19: Nữ lang đau lòngChapter 19: Nữ lang đau lòng
20px

Edit: Lumi

Lúc Ngụy Huyền Qua tỉnh lại chỉ cảm thấy trên người không còn một chỗ nào lành lặn, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, cơn đau thấu xương như xuyên tận tim gan, tiếng khóc thút thít của nữ tử truyền tới, hắn nhíu mày từ từ mở mắt thì thấy Thẩm Linh Giáng mặc bộ váy lụa màu trắng nhạt ngồi ở bên cạnh giường hắn, đôi mắt sưng như quả hạch đào rũ xuống nhìn hắn, trong đó toàn là yêu thương và bi thương.

“A...Giáng...”

Thấy hắn cuối cùng cũng tỉnh lại, Thẩm Linh Giáng vui mừng khôn siết, vội vàng tiến tới gần, nước mắt lại lăn dài: “Chàng tỉnh rồi.”

Hắn đã hôn mê hai ngày hai đêm, trong thời gian đó còn bị sốt cao, mời thái y trong cung đến chữa trị, nhưng vật vã hồi lâu cơn sốt vẫn không thuyên giảm, thái y bó tay chỉ nói đành phó mặc cho số trời, đám người Ngụy lão thái quân nghe vậy thì lo lắng không thôi, sợ rằng người kế thừa duy nhất của phủ Ngụy Công này sẽ gặp chuyện chẳng lành, họ chẳng màng đến phong thái đoan trang gì đó nữa, chỉ biết khóc lóc thảm thiết, Ngụy lão thái quân thì mắng Ngụy Quốc Công đến mức máu chó đổ đầy đầu, cả phủ vì thế tử bị thương nặng mà loạn hết cả lên, Trịnh thị vốn tin chuyện quỷ thần lập tức tìm một đại sư nổi danh đến làm pháp sự, cũng không biết có phải đại sư đó thật sự có bản lĩnh hay không, buổi sáng vừa làm pháp sự xong, buổi chiều người đã tỉnh lại.

Nước mắt của nàng rơi lên mặt hắn, khiến tim hắn nóng cả lên.

“Khóc cái gì?”

Biết rõ còn hỏi, Thẩm Linh Giáng liếc nhìn hắn, giọng nói mang theo tiếng khóc hỏi ngược lại: “Chàng nói xem?”

“Một người đang khỏe mạnh bây giờ lại biến thành dáng vẻ này...” Nói rồi nàng lại nhớ tới sau khi hắn ngất được mình ôm vào lòng, tay và người dính toàn là máu của hắn, lúc đó thật sự tưởng rằng hắn đã gặp chuyện không may, tim như vỡ vụn một nửa.

Nghĩ đến đây, nước mắt lại lăn tràn khóe mi.

Ngụy Huyền Qua thấy nàng đau buồn như vậy thì cố nhịn cơn đau ở lưng cầm lấy bàn tay nàng: “Sợ gì chứ, chỉ cần thứ bên dưới còn dùng được, ta vẫn là nam nhân đầu đội trời chân đạp đất.”

“Phi!” Thẩm Linh Giáng thấy hắn bị thương nặng mà vẫn không đứng đắn thì nhổ vào hắn một cái, lại nói: “Đầu óc toàn thứ dơ bẩn, không đứng đắn chút nào! Đã thành thế này rồi mà còn nghĩ đến chuyện đó!”

Tuy bị mắng, nhưng chỉ vài câu đã khiến nàng không còn đau thương rơi lệ nữa, Ngụy Huyền Qua bật cười: “Nếu là A Giáng thì có chết cũng nghĩ đến.”

Thẩm Linh Giáng vội bịt miệng hắn lại, “A Di đà phật” vài câu để xua đi vận xui do hắn vừa nói, rồi mới tức giận dùng ngón tay chọc vào đầu hắn.

“Mạnh miệng như vậy, đánh chết chàng cũng đáng!”

Ngụy Huyền Qua nghe vậy lại cười nàng: “Đánh chết ta, A Giáng nỡ sao?”

“Hừ” Thẩm Linh Giáng khẽ hừ một tiếng: “Chàng cũng chỉ thích nói chuyện như vậy với ta, nếu chịu nói mềm mỏng mấy câu với cữu cữu thì cũng không cần phải chịu đại nạn này rồi.”

Nhắc đến Ngụy Biên, Ngụy Huyền Qua lập tức lạnh mặt, sau đó lạnh lùng nói: “Ông ấy không tin ta, có nói gì cũng vô dụng thôi.”

Không biết bắt đầu từ lúc nào, phụ thân đã từ ban đầu hỏi nguyên nhân dần dần đến sau này chẳng thèm hỏi han nữa, trực tiếp mắng hoặc đánh luôn, khiến hắn cũng dần cảm thấy lạnh lòng.

Thẩm Linh Giáng thấy vẻ thất vọng trên khuôn mặt hắn, bèn dịu dàng nói: “Lời người khác nói ta không tin, chàng nói với ta, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Ngoài kia ầm ĩ náo loạn, ai cũng nói thế tử Ngụy Quốc Công ỷ vào gia thế ức hiếp dân nữ, thậm chí còn ép chết người ta, còn nói nữ tử đó chết rất thê thảm, e là sau này làm ma cũng không bỏ qua cho phủ Ngụy Quốc Công, thật sự làm cho lòng người hoang mang lo sợ.

Nhưng Thẩm Linh Giáng không tin, ở trong lòng nàng, tuy bình thường hắn có hơi ham chơi chút, nhưng không phải là loại người coi mạng người như cỏ rác, huống chi hắn còn là người trước giờ chưa từng gần nữ sắc, làm sao có thể đi làm những chuyện đê tiện, hèn hạ sau khi trêu chọc nàng chứ.

Ngụy Huyền Qua cảm thấy ấm áp, cuối cùng cũng có người tin hắn, có người chịu đứng bên cạnh hắn, tay khẽ vuốt ve bàn tay nàng, chậm rãi nói nàng nghe chuyện đã xảy ra ngày hôm đó.

Vốn dĩ hôm đó hắn đang bàn chuyện với người khác trong Mãn Ngọc Lâu, sau khi cáo từ đi ra khỏi phòng thì thấy một nữ tử quần áo xộc xệch lao ra từ phòng bên cạnh, còn chưa kịp phản ứng, nữ tử đó đã giẫm lên lan can nhảy xuống dưới, tốc độ rất nhanh, ngay cả hắn cũng không kịp cứu.

Hắn vội chạy xuống lầu, giơ ngón tay ra kiểm tra dưới mũi nữ tử đó, phát hiện đã ngừng thở, tiếng bước chân gấp gáp từ phía sau truyền tới, vừa ngẩng đầu nhìn thì thấy Lâm Phi Chương hoảng hốt lo sợ chạy từ căn phòng kia ra, lúc ấy hắn đã mơ hồ đoán ra được chân tướng vụ việc.

Lúc chủ tiệm mời người của Đại Lý Tự đến, Lâm Phi Chương lại trở mặt cắn ngược, ngang nhiên vu oan chỉ đích danh hắn là tội phạm, nói rằng vừa nãy hắn ta tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình, Ngụy Huyền Qua đương nhiên không phục, tức giận phản bác ngay, nhưng vẫn không thoát khỏi luật lệ của pháp luật, vì vậy đã bị người của Đại Lý Tự còng lại áp giải đi.

Tuy không phải người câm, nhưng cũng phải nuốt nỗi oan khuất đắng chát như hoàng liên này, vết thương bỏng rát trên lưng vẫn đang nhắc nhở hắn.

Thẩm Linh Giáng đương nhiên biết Mãn Ngọc Lâu đó, là tửu lâu nổi nhất kinh thành, bình thường nếu các cô nương tiểu thư mở tiệc chiêu đãi hảo hữu thì cũng sẽ chọn nơi này, nàng cũng đã tới vài lần, trong lâu trang trí lộng lẫy, người hầu phục vụ chu đáo, các món ăn thơm ngon, đẹp mắt, quả không hổ là nơi các công tử lang quân thích đi, chỉ là không ngờ hắn lại vấp ngã một cú đau đớn ở đó, lại nghĩ đến Lâm Phi Chương trong lời hắn, bèn nói: “Thật không nhìn ra, đúng là một tên lòng dạ hiểm độc...”

Lâm Phi Chương này thật đáng hận, nữ tử đó thật đáng thương, Ngụy Huyền Qua lại thật oan uổng.

Rõ ràng không phải chuyện mình làm ra nhưng lại bị vu oan như vậy, còn bị đánh một trận nặng đến mức này, chẳng phải quá oan ức sao?

Cái tên Lâm Phi Chương kia, từ nhỏ đã có thù oán với mình, lúc nhỏ không ít lần cùng đám người khi sỉ nhục hắn, Ngụy Huyền Qua đương nhiên không phải là người dễ bắt nạt, trước đây có lần nào mà hắn ta không bị mình đánh cho chạy trối chết sau đó kêu đau xin tha chứ? Chỉ là không ngờ bây giờ hắn ta lại dùng cách này để trả mối hận xưa lên đầu mình.

Nhưng suy cho cùng chuyện này cũng có điều kỳ lạ, liệu đây có phải chỉ là ân oán cá nhân không hay đã có suy tính từ trước, hơn nữa, hôm đó người hắn gặp mặt...

“Rốt cuộc hôm đó chàng đi gặp ai?”

Người trước mặt đột nhiên hỏi vậy, Ngụy Huyền Qua sững người, sau đó bình tĩnh lại: “A Giáng, ta khát quá, có thể rót một chén trà cho ta được không?”

Tuy là kiếm cớ, nhưng bị sốt cao mê man hai ngày, hắn quả thực rất khát nước.

Xem ra không muốn nói với nàng, nghĩ rằng thật sự không tiện nói ra, Thẩm Linh Giáng cũng không miễn cưỡng nữa, chỉ đứng dậy đi rót một chén trà ấm cho hắn.

Ngụy Huyền Qua nhìn chén trà đưa đến bên môi mình, lại nói: “Muốn A Giáng đút cho ta.”

Thẩm Linh Giáng không kịp phản ứng lại, ngơ ngác kỳ lạ hỏi: “Chẳng phải đang làm đây sao?”

Lại thấy hắn chỉ vào môi nàng: “Không muốn cái khác, muốn cái này.”

Thẩm Linh Giáng lập tức ngẩn ra, gò má dần nóng lên, nhưng không muốn chiều theo hắn, kề chén trà trong tay vào môi hắn, giọng dịu dàng như đang dỗ trẻ con nói: “Mau ngoan ngoãn uống đi.”

Ngụy Huyền Qua lại không uống, không hé môi, chỉ mở to đôi mắt long lanh nhìn nàng, trong mắt dường như có sự khó hiểu và tổn thương.

Đúng là hết cách với hắn, Thẩm Linh Giáng bất đắc dĩ, thầm thở dài, sau đó cầm chén trà uống cạn, hơi cúi người xuống áp môi lên môi hắn.

Ngụy Huyền Qua lập tức mở miệng, giơ tay nâng khuôn mặt nàng lên, nuốt nước trà ấm nóng trong miệng xuống, vị trà hơi đắng xuống bụng, nhưng lại ngọt ngào lan tỏa trong lòng hắn.

Thẩm Linh Giáng ngồi thẳng dậy, nhìn vệt nước trên môi hắn, đang định lấy khăn lau cho hắn thì thấy hắn vươn lưỡi ra liếm một cái, nói như chưa thỏa mãn: “Rất ngọt.”

Trà rõ ràng đắng, lấy đâu ra ngọt? Trong đầu Thẩm Linh Giáng đột nhiên xuất hiện cảnh tượng hắn cúi người dưới thân mình, sau khi hôn nơi đó xong lại ghé vào bên tai nàng nói rất ngọt, khiến mặt nàng đỏ đến tận mang tai.

Quay người đi đặt chén trà xuống, lúc quay về lại nghe tiểu tổ tông đó nói: “A Giáng, nàng lên đây nằm với ta một chút đi.”

Như sợ nàng không chịu đồng ý, vội nói thêm: “Lưng ta đau lắm...”

Nghĩ đến vết thương trên lưng hắn, nàng lại mềm lòng, bèn theo lời cởi giày chậm rãi bước lên giường.

Màn rủ xuống, Ngụy Huyền Qua nhìn nữ tử nằm bên cạnh mình, trong lòng chộn rộn không yên, đang dịch mặt đến gần muốn hôn nàng, lại bị nàng ngăn cản.

Thẩm Linh Giáng thấy hắn áp môi tới gần, lập tức giơ tay chặn miệng hắn, nói: “Đừng làm loạn.”

Sợ hắn kích động đụng tới vết thương trên lưng, nàng nói tiếp: “Nếu chàng còn như vậy thì ta sẽ xuống giường.”

Được rồi, tuy không ăn được, nhưng có thể nhìn cũng tốt.

“Mắt sưng lên rồi.” Hắn giơ tay sờ khóe mắt nàng, nhìn đôi mắt sưng đỏ của nàng.

Hốc mắt đỏ hoe, khiến khuôn mặt thần tiên thoát tục của nàng nhiễm thêm một chút hơi thở nhân gian.

Thẩm Linh Giáng đau lòng vuốt ve khuôn mặt hắn: “Chàng không sao thì tốt.”

Tuy hai ngày này nàng không khóc lóc thảm thiết, nhưng trái tim đau như dao cắt, cả ngày ngồi khóc thút thít bên cạnh hắn đang nằm hôn mê, nghĩ đến người ngông cuồng kiêu ngạo như vậy lại nằm hấp hối trên giường, trong lòng không thể không đau xót.

Ngụy Huyền Qua lại nghĩ rằng lần này nàng chắc chắn đã bị mình dọa sợ, trong lòng vừa thương xót vừa yêu thương, bèn mặc kệ vết thương trên người, nghiêng người ôm nàng vào lòng.

“Khiến nàng sợ hãi rồi.”

Thẩm Linh Giáng dựa vào lòng hắn, mùi thuốc nồng trên người hắn xộc tới, vừa đắng vừa chát, sợ đè lên vết thương của hắn, nàng chỉ nâng tay nhẹ nhàng ôm hắn: “Sau này đừng như vậy nữa, phải khỏe mạnh.”

Ngụy Huyền Qua hôn lên trán nàng, ôm nàng chặt hơn.

“Được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...